(Đã dịch) Vô Tận Đại Hải, Chiến Hạm Thăng Cấp - Chương 115: Chưởng 115 : Thôi Miên
“Ồ, hãy nghe kỹ đây!” Egan nghe vậy liền tỏ ra kinh ngạc hỏi lại. “Ta nghĩ Rung chấn vương Cyros chưa chết, nguyên nhân đơn giản là bởi những kẻ đi săn…!” Walter đứng dậy, chắp tay sau lưng, vừa đi qua đi lại vừa nói. Egan nghe hắn nói, mày khẽ cau lại, rất nhanh liền hiểu ý Walter muốn nói là gì. “Rung chấn vương Cyros không hề yếu, chưa kể còn là sinh vật từ thời cổ đại. Cả sáu chiếc chiến hạm của sáu đại thế lực, một khi riêng lẻ, đều không phải là đối thủ của Hải vương. Lúc này, điểm thú vị liền phát sinh: chiến lợi phẩm quý giá nhất của Hải vương chính là Bản nguyên duy nhất ấy, vậy ai mới là kẻ xứng đáng nắm giữ món bảo vật này…? Chia đều à, hay đàm phán để sáu bên cùng có lợi…? Ha ha, trên biển làm gì có nhiều thứ nhảm nhí như vậy. Muốn giành được bảo vật, cách duy nhất để quyết định đó chính là xem nắm đấm của ai lớn hơn. Cho nên, trận chiến mấy ngày trước, chắc chắn các chiến hạm tham gia đều không vận dụng toàn lực. Vấn đề ở đây chính là bọn họ thu lực bao nhiêu. Tuy nhiên, khi nghe suy đoán ban nãy của các hạ, ta có thể tự tin khẳng định, tỷ lệ Rung chấn vương Cyros còn sống, e rằng không dưới năm thành…!” Walter híp mắt cười, thong thả giải thích, đồng thời đồng xu ban nãy cũng mềm mại luân chuyển trên từng khớp tay hắn. Đến khi hắn chốt xong câu cuối cùng, Walter cũng đồng thời tung đồng xu lên, ngay lập tức nó rơi xuống mặt bàn. Xoay đều mấy chục vòng, cuối cùng dừng lại ở hình ảnh bất tử Ifrit…! “Chậc chậc, xem ra vận may cũng không ủng hộ nhân loại chúng ta rồi…!” Walter nhún vai cảm thán, sau đó khẽ lướt qua người Egan, tiến về phía cửa chính rời đi. “Gin huynh đệ quả là một người thú vị, hy vọng sau này có thể gặp lại ngươi…!” Thanh âm của Walter vang vọng trở lại, rất nhanh thân ảnh hắn ta liền hòa vào dòng người, chỉ để lại Egan với vẻ mặt trầm tư. “Kẻ này rốt cuộc là ai, tại sao lại đột ngột tiếp cận ta…?!” “Hơn nữa ban nãy dường như linh hồn lực của ta có chút xao động, chẳng lẽ…?!” Egan cầm lấy đồng xu của Walter sau đó búng về phía một nữ phục vụ bàn đang chuẩn bị tiến về phía mình. Chỉ thấy đôi mắt nữ phục vụ bàn có chút ngờ nghệch, sau đó tiêu cự rất nhanh liền tập trung về phía Egan, bộ dạng giật mình, che miệng khiếp sợ nói: “Sao có thể, vừa nãy chẳng phải không có người sao? Ngươi… ngươi ở đó từ khi nào vậy…?!” “Quả nhiên là thôi miên…!” Ngữ khí của Egan trong thoáng chốc liền trở nên âm trầm. Khó trách từ nãy đến giờ hai người nói chuyện mà những người xung quanh hoàn toàn không để ý. Xem ra toàn bộ người trong quán rượu đã sớm bị kẻ tên Walter kia thôi miên rồi…! “Có thể nắm giữ thuật thôi miên thuần thục như thế này, trong cả Raggon tuyệt đối không có nhiều. Hắn ta rốt cuộc là ai…?!” Egan nhíu chặt mày, cảm thấy vô cùng rối trí. Rõ ràng cái tên Walter Grus hắn chắc chắn có ấn tượng, thế nhưng lại không thể nhớ ra đã từng nghe thấy ở đâu. “Walter Grus, lần này ta nhớ kỹ ngươi rồi…!” Egan khẽ hít một hơi, sau đó để tiền lên bàn, lặng lẽ quay người rời đi. Thông tin ngày hôm nay hắn đã kiếm đủ, đã đến lúc khởi hành đi gặp Gon đại sư rồi…! … “Hừm, thuật thôi miên của ta không có tác dụng sao? Nếu vậy, cảm giác kỳ quái kia rốt cuộc là gì…?!” Đi trên con phố đông đúc, Walter khẽ ngước lên bầu trời, nhìn từng ngón tay thon dài linh động của mình, mày nhíu chặt, nội tâm tràn đầy nghi hoặc, hắn tự hỏi. Keng…! Đúng lúc này, trong túi áo điện thoại bỗng vang lên. Màn hình chỉ hiện duy nhất một chữ T. Thấy vậy, Walter liền trực tiếp bấm nghe, khóe miệng cười nhạt lên tiếng: “Đội trưởng, có việc gì sao…?!” “Điều tra thế nào rồi…?!” Phía đối diện truyền tới một giọng nữ thanh lãnh. Giọng nói này tựa như có ma lực, khiến người nghe cảm thấy tâm hồn thanh tĩnh một cách lạ thường. “Không đơn giản, nhưng vẫn chưa thể khẳng định đối phương có phải là kẻ trong ảnh hay không. Dù sao, các mẫu mã chiến hạm có hình dạng tương tự nhau là chuyện bình thường mà…! Chưa kể, một con tàu Lv2 có thể sống sót từ trong đó đi ra hay sao…?!” Walter nhún vai, có phần bất đắc dĩ lên tiếng. Nữ tử đối diện nghe vậy liền trầm mặc một hồi lâu, sau đó lạnh giọng ra lệnh: “Tiếp tục theo dấu đi, ta muốn biết câu trả lời chắc chắn…!” “Biết rồi, biết rồi…!” Walter phẩy phẩy tay lười biếng nói, cuộc gọi rất nhanh liền kết thúc. Lúc này, hắn mới nhìn trong màn hình hiện lên bức ảnh, khóe miệng khẽ nâng lên. “Không cần ngươi nói, một kẻ thú vị như vậy, sao ta có thể bỏ qua đây…?!” Chỉ thấy trong màn hình là tấm ảnh về hai chiếc chiến hạm đang lặn xuống một cái đáy sâu, xung quanh đều là dung nham với nham thạch. Mà hai chiếc chiến hạm này, không ngờ lại chính là Thiết Tê hạm của Louis cùng với Ouroboros của Egan…! … “Đây chính là thế giới bên ngoài sao…?!” Egan vừa trở lại chiến hạm, đập vào mắt hắn chính là vẻ mặt ngơ ngác của hai chị em Edin và Amid. “Sau này thứ khiến các ngươi choáng ngợp sẽ còn nhiều…!” Egan vừa cười vừa nói. Bộ dạng "sốc văn hóa" này chính hắn cũng đã từng trải qua rồi, qua một thời gian liền có thể quen thuộc, không phải chuyện gì to tát. “Phải rồi, Kluri, hàng hóa của ta đã đưa đến chưa…?!” “Ồ, là ngươi nói tới số rượu mật kiến kia sao? Ngươi mua thứ đó làm gì vậy, định mở đại tiệc à…?!” Kluri nghe vậy liền kinh ngạc hỏi lại. Loại rượu mật kiến này bắt nguồn từ biển Tây Raggon. Nàng từ nhỏ sinh sống ở biển Tây, cho nên cũng đã từng nghe qua. Chỉ là, loại rượu này trên thị trường không phổ biến cho lắm, chủ yếu là do hương vị quá mức quái dị, chế biến cũng tương đối phức tạp, cho nên tồn kho rất nhiều. Thế mà không hiểu bằng cách nào, Egan vẫn mua về được tận mấy thùng. Việc này quả thực khiến nàng tương đối bất ngờ. “Đương nhiên không phải. Thứ này là quà tặng đó, đến nhà đối phương chẳng lẽ lại không mang theo quà, đúng không…?!” Egan cười nhạt đáp lời. Kluri nghe vậy, đôi mắt liền sáng lên. “Hạm trưởng, ngươi định tặng thứ này cho vị Gon đ��i sư kia sao…?!” Egan cũng không nói gì, xem như đồng ý, sau đó trở lại phòng riêng của mình. “Khẩu vị của vị đại sư kia… cũng thật độc đáo a…!” Kluri gãi đầu tặc lưỡi cảm thán. Phải ngửi qua hương vị của loại rượu này mới biết nó đáng sợ đến mức nào. Lúc nãy nàng kém chút nữa thì đã nôn mửa rồi…! … Thế là hai chiếc chiến hạm lại một lần nữa khởi hành. Trên suốt chặng đường, khuôn mặt Egan vẫn chưa từng một giây thả lỏng. “Tiểu Hắc, ngươi có cảm nhận được có ai bám đuôi chúng ta không…?!” Egan mở miệng hỏi Hắc Xà. Tuy nhiên, Hắc Xà rất nhanh liền lắc đầu, chuyện này khiến Egan không khỏi cau mày. “Chẳng lẽ là ta nghĩ nhiều…?!” Sau cuộc gặp với kẻ tên Walter hôm trước, Egan luôn có dự cảm rằng đối phương chủ động tiếp cận như vậy khẳng định là có ý đồ. Nếu không, chỉ cần bắt chuyện là đủ rồi, cần gì phải giở thủ đoạn thôi miên…! Thôi miên mặc dù không có thương tổn chân thực, thế nhưng hoàn toàn có thể xếp vào một loại hành vi khiêu khích gây chiến. Thế nhưng, trừ phi đối phương sở hữu Tử sắc ẩn nấp Mô đun, nếu không cảm nhận của Tiểu Hắc chắc chắn không thể sai…! “Chẳng lẽ tên kia mục đích chỉ là thăm dò ta…?!” Egan nhíu chặt mày suy đoán. “Mà thôi, chuyện trước mắt quan trọng hơn…!” Trầm tư một hồi xong, Egan liền vươn vai đứng dậy, thần sắc cũng thoải mái hơn rất nhiều. Trước mắt, sớm dung hợp Phoenixium mới là việc đại sự. Chỉ cần Ouroboros đủ sức mạnh, bản thân đủ mạnh, mặc cho đối phương có bao nhiêu âm mưu quỷ kế thì cũng có làm sao chứ? Tất cả cũng chỉ như kính hoa thủy nguyệt mà thôi, căn bản không thể tạo nên một gợn sóng. Mà cũng không cần hắn phải chờ lâu, rất nhanh một khu phức hợp kiến trúc dưới đáy biển liền xuất hiện trước mặt Egan. Không sai, nơi ẩn náu của hai chị em Ellis, không, phải là gia tộc Ellis mới đúng, chính là nằm ở nơi này. Nằm sâu dưới đáy đại dương hàng chục km, xung quanh khu vực hang động đất đá phức tạp. Ở kiếp trước, hắn đã đi qua đi lại nơi này cả chục lần rồi, nên đã sớm chẳng có gì xa lạ. Chẳng qua căn cứ này so với thời điểm sau này hắn tiếp xúc, vẫn còn sơ sài hơn rất nhiều mà thôi…! Điều này cũng bình thường. Mặc dù gia tộc Ellis được Gon đại sư cứu giúp, nhưng nói đi cũng phải nói lại, suy cho cùng Gon đại sư cũng chỉ là một Luyện khí sư có danh tiếng mà thôi…! Có thể trên danh nghĩa ngăn cản những thế lực thù địch của gia tộc Ellis, nhưng trong bóng tối, những kẻ kia làm gì thì ai mà biết được…! Cho nên gia tộc Ellis mới phải lâm vào tình cảnh trốn chui trốn lủi như thế này, buộc phải lập ra một thế lực khác để buôn bán kinh doanh. Chính là tổ chức Emerald mà hắn đã từng nói tới…! Tổ chức này hiện tại mặc dù chẳng ra sao, thậm chí nói là chuột chạy dưới cống cũng không quá lời. Thế nhưng trong tương lai chục năm, lại phát triển thần tốc đến mức, trở thành một phương hùng bá của cả thế giới ngầm Bắc vực. Sở dĩ bọn họ phát triển như vậy đơn giản là bởi có vị Luyện khí đại sư Gon này chống lưng. Gon đại sư mặc dù không có hảo cảm gì với gia tộc Ellis, thế nhưng lại cực kỳ yêu quý con gái của mình. Mà tổ chức Emerald chính là do chính cha mẹ của hai chị em Sera, Kana đứng đầu. Con rể và con gái muốn kiến công lập nghiệp, người làm cha chẳng lẽ có thể trơ mắt nhìn con gái mình chịu khổ? Cho nên cuối cùng hắn vẫn mềm lòng, dùng năng lực luyện khí cao siêu của mình, giúp đỡ tổ chức Emerald vượt qua giai đoạn khó khăn ban đầu. Tất nhiên, nếu nói toàn bộ công lao thuộc về Gon đại sư cũng không đúng. Phụ thân của hai chị em Ellis, Ryder Ellis vốn cũng là một kẻ tài trí hơn người. Nếu không phải tình cảnh của gia tộc Ellis thời điểm đó quá thảm, hiện tại chỉ sợ hắn ta đã sớm là một phương hùng bá rồi. Cho nên mục đích chính hôm nay Egan đến đây là để gặp Gon đại sư, còn thứ yếu là muốn đầu tư vào tổ chức Emerald. Dệt hoa trên gấm không bằng đưa than sưởi ấm ngày tuyết rơi…! Đạo lý này Egan đương nhiên hiểu rõ. Với tình cảnh hiện tại của cả gia tộc Ellis lẫn tổ chức Emerald, chỉ cần đầu tư đúng chỗ, Egan có tự tin mình có thể nắm nửa tổ chức này trong tay…! Đến lúc đó có bức bình phong này, hắn có thể xử lý một số chuyện dễ dàng hơn nhiều…!
Mọi quyền sở hữu đối với nội dung biên tập này đều thuộc về truyen.free, nghiêm cấm mọi hành vi sao chép.