Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Vô Tiên - Chương 167:

Nhìn bốn phía, hơn hai mươi thủ hạ khốn đốn tại chỗ, thúc thủ vô sách, làm thần sắc của Biện Phó bang chủ ngẩn ra, hắn hỏi ngược lại một câu:

- Ngươi đây là muốn?

Lâm Nhất trầm mặc không nói, lạnh lùng nhìn đối phương.

Thần sắc của Biện Chấn Đạc tái nhợt, hắn thở dài một hơi, bất đắc dĩ gật đầu nói:

- Nếu bị ngươi quản chế, còn có cái gì không thể nói. Thương Hải Bang ta ở bên cạnh Đông Hải, quanh năm có hải thuyền ra ngoài. Nhiều năm trước, ta từng theo thuyền ra biển, giữa đường tao ngộ bão táp, ngẫu nhiên gặp một hải đảo, mới may mắn thoát nạn. Ở trên đảo kia, có thuyền viên lên đảo mua hàng, bổ sung lương thực. Thời điểm mua hàng cùng người xảy ra tranh chấp, đối phương liền gọi người đến trợ quyền. Trong hỗn chiến, người trợ quyền tới lại sử dụng phi kiếm, không người địch nổi. Chúng ta cũng mở rộng tầm mắt, mới biết trên đời thật có tiên nhân.

- Trong lòng chúng ta ước ao không ngớt, liền ở trên đảo thám thính tăm tích của tiên nhân. Thế mới biết được, ngoài võ đạo còn có Tiên đạo. Người tu Tiên đạo xưng là Tu Tiên giả. Những Tu Tiên giả này ở nơi rất xa, không người hiểu rõ đến tột cùng, chỉ nghe nói cách Thương quốc chúng ta không biết mấy chục ngàn dặm.

- Nghe đồn tương quan, tuy quá khứ có lời truyền miệng, nhưng không người tin tưởng. Không tận mắt nhìn thấy, ta cũng không tin! Sau đó Thiên Long phái mỗi mười năm một lần, phái đệ tử ra biển đi xa, ta liền ngờ vực này có quan hệ tới hải ngoại Tiên Giới. Ai không muốn trường sinh bất lão? Ai không muốn có khả năng lên trời xuống đất? Ai không muốn ngạo tiếu nhân gian?

- Thương Hải Bang ta hành động không quang minh, bị thế nhân khinh thường. Nhưng nếu Thiên Long phái cho biết đường biển, chúng ta sao phải khổ như vậy? Thương Hải Bang ta cũng là đại phái, có thể khoan dung Thiên Long phái một nhà độc tô sao. Làm người giang hồ, nếu biết được có một ngọn núi cao khác tồn tại, ai không muốn tự mình đi lĩnh hội một loại cảnh giới tuyệt đỉnh khác?

- Sự do người làm, chúng ta phải thử một chút ! Cho dù là công dã tràng cũng không tiếc! Lâm huynh đệ bằng chừng ấy tuổi, dù khổ luyện thế nào, mặc cho ngươi thiên tư hơn người, nhưng võ công dù sao cũng phải nước chảy thành sông, không thể vô duyên vô cớ cao cường. Vừa rồi thấy ngươi lăng không hư độ, ta liền rõ ràng, này không phải võ công thế tục có thể làm được. Mặc dù có người lúc võ công siêu phàm, cũng có thể như vậy, nhưng chắc chắn sẽ không tuổi trẻ như Lâm huynh đệ.

- Lâm huynh đệ ẩn núp ở trong Cửu Long Sơn, mục đích không ai biết. Bất quá bằng ta từng trải nhiều năm, vẫn có thể suy đoán ra một chút. Nếu Lâm huynh đệ là tu tiên giả, chính là tồn tại siêu thoát giang hồ, cũng là tồn tại siêu việt thế tục, vì vậy Lâm huynh đệ mưu đồ, cũng không phải Thiên Long phái. Ha ha! Nói vậy Lâm huynh đệ cũng chỉ là muốn mượn gió giong thuyền mà thôi!

Biện Chấn Đạc một hơi nói nhiều như vậy, hắn nội thương chưa lành, khí tức không thuận, nhìn Lâm Nhất thở dài nói:

- Ta ở trước mặt thủ hạ đệ tử nói nhiều như vậy, chỉ là không muốn chết không nhắm mắt. Những đệ tử này đều vô tội! Đáng tiếc! Đáng tiếc!

- Vừa rồi thủ đoạn của ngươi, ta cũng đã được nghe nói, hẳn là trận pháp của tiên nhân. Cái thế đạo này là như thế, người thắng làm vua, người thua làm giặc, nhược nhục cường thực! Bây giờ, chúng ta đều ở thế yếu, chỉ chờ ngươi hành xử mà thôi!

Biện Chấn Đạc nói hết lời, thần sắc tiêu điều, chậm rãi xoay người đưa lưng về phía Lâm Nhất, khẽ nói:

- Chỉ cầu ngài buông tha những thủ hạ này!

Liền buồn bã đứng đó, không nói nữa.

Lâm Nhất giơ trường kiếm lên, nhìn bóng lưng của Biện Chấn Đạc, hắn ngưng mi trầm tư một lúc lâu, trường kiếm lại chậm rãi thả xuống.

- Ngươi nói với ta những lời này, người bên ngoài không nghe được...

- Ngươi nói không sai, ta đến từ giang hồ, nhưng ta không thuộc về giang hồ!

- Đối với các ngươi mà nói, ta chỉ là một người đi đường, một người qua đường không chút liên hệ!

- Ngươi không nhận ra ta, ta cũng không nhận ra ngươi, đêm nay, ta càng chưa từng thấy ngươi

- Ta không muốn dính líu chuyện trong giang hồ, nhớ kỹ! Đừng trêu chọc ta nữa...

Một tiếng thờ dài nhè nhẹ!

Một trận gió thổi qua...

Trong trang viên, đèn dầu sáng rỡ như trước!

Biện Chấn Đạc kinh ngạc đứng đó hồi lâu! Đệ tử xung quanh hắn cũng mờ mịt...

Lâm Nhất không giết người, lưu lại mấy câu nói và một tiếng thở dài rời khỏi!

Hai gò má như đao khắc của Biện Chấn Đạc hơi co quắp, không nhìn ra là vui, cũng không nhìn ra là buồn!

...

Lâm Nhất giết qua không ít người, nhưng chưa giết qua người bó tay chờ chết.

Nếu Biện Chấn Đạc hoàn thủ, hoặc chạy đi, hay ngôn ngữ tương kích, Lâm Nhất đều sẽ không chậm trễ ra tay giết đối phương. Sau đó hắn cũng chưa chắc sẽ bỏ qua cho những đệ tử Thương Hải Bang kia.

Nhưng Biện Chấn Đạc mang theo tuyệt vọng, bất đắc dĩ, không cam lòng, bó tay chờ chết, lại làm cho hắn không hạ thủ được.

Không giết người này, có lẽ sẽ mang đến phiền phức.

Nhưng giết người này, Lâm Nhất không dám khẳng định, sau này có thể quên mất bóng lưng tuyệt vọng của Biện Chấn Đạc hay không.

Một võ giả, vì truy cầu cảnh giới chí cao mà không chừa thủ đoạn nào, chắc chắn sẽ bị người phỉ nhổ, nhưng động cơ là sai sao?

Giết chết những người rơi vào trận pháp không hề có lực hoàn thủ kia, hắn xem thường làm!

Giết chóc có thể giải trừ nguy cơ, nhưng sát phạt lại sẽ mang đến càng nhiều tai hoạ ngầm nữa, cũng phi nhân đạo, càng không hợp thiên đạo!

Cho dù là công dã tràng, nhưng mình đi thử cũng không tiếc!

Vốn muốn truy sát đối phương, lại bị đối phương nói động lòng trắc ẩn.

Lòng trắc ẩn, mọi người đều có!

Sư phụ từng nói, làm người phải thủ bản tâm! Bản tâm tức tâm niệm! Sư phụ nói tướng do tâm sinh, thủ tâm tức thủ niệm, là vì nguyên tắc; người không nguyên tắc tức vô tâm.

Thiên địa đại đạo vạn pháp bổn nguyên, tu đạo tức tu tâm. Này chính là tu thiên tâm, trên thân thiên tâm dưới thuận tự nhiên.

Nếu sát khí đã không còn, sát tâm đã thu, không giết cũng được!

Lâm Nhất bay nhanh ở trong gió, bóng người nhàn nhạt từ từ như khói, dần dần hóa thành vô hình, lướt qua cánh đồng tuyết, xuyên qua núi rừng...

...

Lục Thụ mất tích, việc này làm các đệ tử Ngoại Sự đường có chút kinh hoảng và bất an! Nhưng đối với Thiên Long phái mà nói, toàn bộ Cửu Long Sơn như trước có vẻ gió êm sóng lặng!

Lâm Nhất biết, này nhất định là Thương Hải Bang lén lút vùi lấp thi thể. Hắn mỗi ngày trốn ở trong Xa Mã đại viện, nhàn nhã sống qua ngày, cũng không ai đến gây phiền phức.

Lúc nhìn thấy đệ tử nội môn, Lâm Nhất đều chủ động tách ra, không muốn tới gây chuyện.

Trêu tới, ta cũng sẽ lẫn mất!

...

Ánh mặt trời huy sái, trong Xa Mã đại viện tuyết đọng đã rất ít.

Trên đất trống, âm thanh quyền cước không ngừng, Lâm Nhất cùng Hồ Vạn, Văn Luân dựa vào đống cỏ khô, nhìn Trầm Đinh luyện quyền.

- Được! Quyền pháp của Trầm lão đệ mạnh mẽ, trung bình tấn vững chắc, trên quyền pháp tiến bộ không nhỏ a! Có cao nhân như Lâm sư đệ chỉ điểm một ngày, vượt qua một người khổ luyện nhiều năm. Bây giờ Trầm lão đệ đã không giống năm xưa!

Văn Luân rung đùi đắc ý cảm khái.

Hồ Vạn nhe răng cười nhạo:

- Ngươi ngoại trừ khoác lác còn biết làm gì nữa không?

Văn Luân đầu co rụt lại, mắt nhỏ xoay chuyển, trừng Hồ Vạn nói:

- Ta không được, tay chân lẩm cẩm, cũng chơi không nổi. Ai! Cũng may Trầm sư đệ vẫn là thanh niên trai tráng, sau này có Lâm sư đệ và Trầm sư đệ, sẽ không cần lão Văn ta ra tay.

- Ai u! Ngươi đánh ta làm chi?

Văn Luân che đầu kêu rên một tiếng.

Hồ Vạn cho Văn Luân một tát, mắng:

- Ta vẫn chưa tới ba mươi, ngươi dám bảo ta già, ta không đánh ngươi, còn có thiên lý sao?

Hắn hừ một tiếng, thoải mái dựa lưng vào đống cỏ khô, nhìn Trầm Đinh ra sức luyện quyền, nói tiếp:

- Ta vốn ngu độn, đối với võ học càng không thể tả, đầu óc không bằng tiểu tử ngươi. Bất quá Thiên Long quyền này ta cũng luyện thành thạo, tổng thể cho rằng, bộ quyền pháp này chỉ là võ học cường thân vỡ lòng. Mấy sư phụ truyền công ở Diễn Võ Thính cũng bình thường, càng không có thời gian dạy chúng ta. Vẫn là Lâm sư đệ cao minh, một bộ quyền pháp trải qua hắn sửa chữa, nhìn vẫn là bộ quyền kia, nhưng dễ dàng đánh bại Lục Thụ. Chuyện này ý nghĩa là cái gì đây? Ừm?

Lục Thụ và bốn huynh đệ đấu một trận, trong đêm liền biến mất rồi. Trong lòng Lâm Nhất biết rõ ràng, nhưng sẽ không nói ra. Ba người Hồ Vạn thì lo sợ sự tình mấy người ẩu đả bại lộ, môn phái sẽ tra cứu, nên không dám nhiều lời.

Hồ Vạn có chút cảm khái nói:

- Hồ Vạn ta suy nghĩ ra một đạo lý, quyền pháp, là do người luyện mà dị!

Văn Luân rầm rì:

- Ngươi không phải phí lời sao!

Hồ Vạn không để ý lắm, gật đầu nói:

- Quyền pháp, cũng có thể luyện người !

- Ngươi lấy tay ra...

Hồ Vạn đang hoài cảm, đột nhiên đẩy tay Văn Luân ra.

Văn Luân nở nụ cười:

- Ta sợ ngươi lúc canh ba đi tiểu, sẽ bị phong hàn!

- Ngươi mới bị bệnh!

Hồ Vạn phản kích một câu, đột nhiên con ngươi trừng lớn, đứng dậy mang theo hồ nghi hỏi:

- Ta nửa đêm đi tiểu ngươi cũng nhìn chằm chằm?

Văn Luân trừng mắt nhỏ, khóe miệng cong lên, khinh thường nói:

- Mỗi ngày nửa đêm gây ra động tĩnh lớn như vậy, ngươi không cho người ngủ, còn không cho người mở mắt nhìn sao? Còn tưởng là con cú vào phòng! Sợ có người thất lễ với bà nương của mình?

- Ta chính là nhớ bà nương của ta, nhớ con của ta, thì sao? Đỡ hơn có người không có gì để nhớ.

Hồ Vạn nhe răng, hắn nhìn Văn Luân quẫn bách, đắc ý cười nói:

- Trong đêm lạnh, ôm bà nương sẽ rất ấm áp...

Một khi hai người đấu võ miệng là sẽ không dứt.

Lâm Nhất ở một bên sắc mặt mang theo ý cười nhàn nhạt. Sau khi đánh bại Lục Thụ, ba huynh đệ đối với Thiên Long quyền của hắn cảm thấy rất hứng thú. Hắn cũng không giấu làm của riêng, đáp ứng chỉ điểm ba người quyền pháp, chỉ là không rõ kỳ lạ trong quyền pháp.

Quyền pháp của Lâm Nhất và quyền pháp trong môn phái, đại khái giống nhau, chỗ cải biến Hồ Vạn và Văn Luân nhìn không ra, cũng không thèm để ý, lại càng không nguyện luyện. Trong ba người này, chỉ có Trầm Đinh nguyện học.

Trầm Đinh một lòng một dạ cho rằng, chỉ có Thiên Long quyền của Lâm sư đệ mới là tốt nhất. Hắn mỗi ngày quấn quít lấy Lâm Nhất luyện quyền, chăm chỉ không ngừng.

...

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free