Vô Tiên - Chương 2071:
- Hổ Đầu, chúng ta đi về hướng nào?
- Nơi này thật cổ quái, rời đi thì tốt hơn.
- Sao phải cứ tiến lên?
- Ồ…
Giữa không trung, hai bóng người đang phi nhanh bỗng nhiên ngừng lại.
Khắp nơi mây mù mông lung, tiếng gió như đang nghẹn ngào, khiến người ta không biết đi nơi nào.
Hổ Đầu kinh hãi ồ một tiếng, quay người trở lại.
Sau khi rời khỏi tửu quán, một đường rời đi. Mà trên trời cương phong mây đen dày nặng, rất lâu không vượt qua được. Dưới tình thế cấp bách, hai người thẳng đến sơn cốc mà đi. Ai ngờ mấy canh giờ trôi qua, vẫn như cũ không rõ phương hướng.
Lão Long mang theo dáng vẻ buồn ngủ, hai đầu chân mày âm khí lại tăng lên mấy phần. Mà tình hình thế này, trong lúc lạc đường vẫn phát hiện kỳ quặc, có thể thấy được thể cốt cũng không đáng lo ngại.
Chẳng qua cứ tiếp tục như vậy cũng không phải là chuyện tốt.
- Tiểu Long.
- Lão đại nói, ta là lão Long.
- Lão Long, ngươi xem thân thể kinh mạch ngũ tạng có chỗ nào không ổn không? Có cần nghỉ ngơi một chút không?
- Không sao cả, chỉ cần ngủ một giấc là đủ.
- Được, trên trời không làm được, lại trở về mặt đất.
Hổ Đầu sớm phát giác ra tình huống của lão Long khác thường, lại không hiểu rõ chân tướng, thấy hắn tự cho là không có việc gì, cũng có chút yên lòng, nếu trên trời đã lạc đường, cũng không ngại đi dưới đất.
Hai người từ không trung đáp xuống, trong giây lát đã rơi xuống đất.
Thân thể cường tráng như lão Long còn chưa đứng vững, khiến cho người ta phải bất ngờ khi thốt ra một câu:
- Ta lạnh!
- Ha ha, ngươi như thế thì không tốt.
Hổ Đầu cảm thấy thú vị, nhưng khẽ giật mình.
Lão Long mặt nạ âm khí, trên dưới quanh người còn có nhiều tầng băng sương. Không chỉ như vậy, bốn phía mây mù từng luồng gió lạnh đánh tới khiến tâm thần người run lên.
Hai tay Hổ Đầu vung lên, tới gần luồng không khí lạnh cuốn ngược mà đi, hắn xuất ra một đạo pháp lực bao lão Long lại, có chút hả hê cười trêu nói:
- Ta nói này tiểu Long, ngươi vẫn còn quá non nớt, một thân công lực sao không chạy vài vòng để giảm lạnh chứ?
Chỉ trong nháy mắt, băng giá biến mất, hàn ý tiêu diệt, mà lão Long vẫn không chịu thiệt, lên tiếng lầm bầm:
- Lại gọi là tiểu Long, … Ta đánh ngươi… A…
Lời nói còn chưa dứt, hắn lại ngáp dài một cái, không để ý lại nói tiếp:
- Chỉ muốn ngủ, không muốn chạy bộ.
Mặc dù hắn uể oải suy sụp, mà bản tính hung hăng kiêu ngạo vẫn như trước.
Tên ngốc này thật sự kiệt sức rồi, ha ha.
Vốn Hổ Đầu lại muốn trêu chọc thêm vài câu, nhưng thần sắc cứng lại, đưa mắt nhìn bốn phía.
Nơi đó, chỗ trũng dốc núi, từng luồng không khí lạnh như sóng trào đánh tới, càng có âm phong gào thét tàn phá bừa bãi, bốn phương tám hướng lại có bóng người hội tụ mà tới, lại vội vàng chạy về phía trước.
Bởi vậy tiến đến hơn trăm dặm có ngọn núi cao ngất tận trời, khí thế nguy nga hùng vĩ. Trong đó có một hẻm núi to lớn, mây đen bảo phủ tĩnh mịch nhìn không rõ. Hơn nữa, dường như nơi này mơ hồ có tiếng nước chảy truyền đến, khiến hơi lạnh bốc lên tỏa ra.
Thấy thế Hổ Đầu âm thầm kinh hãi không ngừng.
Đầu tiên là lão phụ nhân Thiên Hoàng cốc, sau lại gặp được nhiều người dạ hành cùng chưởng quỹ tửu quán, còn nghe được một câu kỳ quái, nói thế nào nhỉ, hình như là “Một bước đạp Hoàng Tuyền, từ đó không đường về, uống nước Đông Giang, làm người hai kiếp,…Những gì đã chứng kiến, hết thẩy lộ ra âm u quỷ dị, thật đúng là địa phương quỷ quái.
Chẳng qua đặt mình vào nơi này đã làm cho lòng người sợ hãi, nhưng lại hoảng hốt có tiến lên xúc động. Trong hẻm núi, chẳng lẽ là nước Đông Giang? Nếu uống nước nơi này, thật sự làm người hai đời sao? Nhất định là đoán mò, Hổ Đầu ta có nên thử một lần hay không?
Hổ Đầu có chút không kìm nén được, nóng lòng muốn thử, vung tay lên, nói:
- Huynh đệ, tại nhìn xem…
Lão Long đã ốc không mang nổi mình ốc, nghe nói có náo nhiệt để xem, không cần suy nghĩ gì đần độn đáp:
- Ừ, được.
Hai huynh đệ xưa nay như hình với bóng, lúc này lại càng hàng động nhất trí. Khi hai người cùng lao xuống dốc núi, từng đợt mây mù, từng luồng không khí lạnh xông vào trước mặt. Hai người vẫn hồn nhiên không sợ, theo bóng người xa gần chạy về phía hẻm núi phía trước.
Trong nháy mắt đã đi được phạm vi hơn mười dặm.
Phía trước, bỗng nhiên truyền đến âm thanh giận dữ:
- Oan hồn dã quỷ các ngươi, cút ngay cho bà bà.
Có điều chỉ trong phút chốc, từ trong luồng không khí lạnh xuất hiện một lão phụ nhân, chậm chạm đi về phía hai huynh đệ kinh ngạc nói:
- Người sống? Muốn chết phải không? Còn không quay về ngay.
Cùng lúc đó, từng dáng người dữ tợn phía sau hiện thân, bay nhào mà đến, lại bị bốn vị lão giả âm khí quấn thân ngăn cản. Chỉ trong nháy mắt, pháp lực đập vào, quang mang lấp lóe, cả hai bên chiến đấu một mất một còn.
Tình huống bất ngờ, lại bị nhắc nhở, trong lòng sốt ruột đến lạnh lẽo, Hổ Đầu kéo lão Long lại, mắt hổ trợn lên vô cùng kinh ngạc.
Quái thật, tên lỗ mãng, muốn đi nơi nào chứ? Nơi hẻm núi lạnh lẽo này không phải là nơi tốt lành gì.
- Hai người các ngươi còn thất thần làm gì? Bà bà đến tận đây tìm người, ngộ nhập Hoàng Tuyền cảnh, nếu không kịp thời tỉnh ngộ, rơi vào Cửu Uyên sẽ khó giữ được tính mạng, cảnh ngộ cũng giống nhau, cứu người tức là cứu mình.