Vô Tiên - Chương 208:
Trên lầu đi xuống một nhóm người, dẫn đầu là một lão giả khí thế uy nghiêm, sắc mặt âm trầm, người ở phía sau thần thái đều ngạo nghễ.
Trong lòng Thiết Ngưu biết không ổn, hắn nhận ra được lai lịch của những người này, biết để Lâm Nhất rước lấy phiền toái.
- Lâm huynh đệ, đều là vi huynh không tốt!
Trưởng lão Thiên Long phái không phải chuyện nhỏ, tuy ở địa bàn của mình, nhưng người ta vẫn là mãnh long quá giang, để người không dám bễ nghễ nửa phần, chỉ sợ Lâm huynh đệ cũng không chịu nổi. Trên mặt Thiết Ngưu mang theo hổ thẹn, hối hận không ngớt, chỉ có thể nhỏ giọng xin lỗi Lâm Nhất.
- Thiết Ngưu Đại ca làm sai chỗ nào? Huynh đệ chúng ta gặp mặt, uống mấy chén không sao cả, không cần lo lắng!
Lâm Nhất nhìn đám người Thiết Ngưu ôn hòa nở nụ cười, gật đầu ra hiệu ba người không cần lo lắng, sau đó thu hồi nụ cười, đứng dậy nhìn Mạnh trưởng lão, ôm quyền nói.
- Tại hạ nhất thời tìm không thấy đồng môn, ngẫu nhiên gặp bằng hữu, nên ở chỗ này uống mấy chén rượu nhạt!
- Hừ! Đi ở bên ngoài, lại không biết cảnh giác, vô cớ say rượu mua vui, còn xảo ngôn nguỵ biện, theo ta trở về!
Mạnh Sơn không cho hắn biện bạch trách mắng. ánh mắt lạnh lùng lướt qua Lâm Nhất, nhìn chăm chú vào ba người Thiết Ngưu.
Lâm Nhất ưỡn thẳng thân thể, lông mày dương lên, đang định nói chuyện, nhưng thấy ánh mắt của Mạnh trưởng lão hàn ý um tùm, trong lòng hắn không khỏi căng thẳng.
Tâm niệm xoay chuyển, sắc mặt Lâm Nhất cũng trầm xuống, hắn không tiếp tục để ý Mạnh trưởng lão, xoay người nhìn ba người Thiết Ngưu liếc mắt ra hiệu, thấp giọng nói:
- Ba vị huynh trưởng mau mau rời tửu lâu, nhưng quyết không được tách ra!
Thiết Ngưu nghe vậy không rõ ý nghĩa, nhưng thấy sắc mặt Lâm Nhất trầm ngưng, không còn ôn hòa và tùy ý như lúc uống rượu. Hắn cùng hai huynh đệ liếc mắt nhìn nhau, vội vàng gật đầu, lớn tiếng nói:
- Được, liền nghe huynh đệ. Tiểu nhị, tính tiền!
Ba người không dong dài, móc ra khối bạc vứt ở trên bàn, nhìn Lâm Nhất ôm quyền ra hiệu, sau đó xoay người rời đi.
Mạnh Sơn hừ lạnh một tiếng, mang theo mọi người đi đến hậu viện.
Lâm Nhất nhìn ba người đi ra khỏi tửu lâu, mới xoay người nhàn nhạt liếc nhìn bóng lưng của Mạnh trưởng lão, cúi đầu đi theo.
- Ngươi uống rượu rước lấy phiền phức rồi!
Mộc Thanh Nhi lướt qua Lâm Nhất, tức giận nói.
Lâm Nhất cúi đầu như trước, yên lặng đi ở phía sau.
Bên người lại có người đi qua, Lâm Nhất ngẩng đầu lên, thấy là Chân Nguyên Tử đang bước khoan thai, khẽ lắc đầu.
Lâm Nhất bị gọi tới trong phòng của Mạnh Sơn.
Mạnh trưởng lão ngồi ngay ngắn ở giữa, bên cạnh là đám người Quý Thang, Mộc Thanh Nhi, Từ sư tỷ, La Dung, từng cái từng cái ánh mắt lạnh lùng, nhìn chăm chú vào Lâm Nhất.
- Bái kiến trưởng lão! Gặp gỡ chư vị đồng môn!
Lâm Nhất khom người thi lễ, sau đó chậm rãi đứng dậy, thần sắc bình tĩnh đối mặt mọi người.
- Hừ...
Mạnh Sơn vỗ bàn, nhìn Lâm Nhất quát lên:
- Ngươi là đệ tử ngoại môn, sao lại kết bạn với những người trong giang hồ kia?
Lúc này Mạnh Sơn không còn dáng dấp tục tằng trong ngày thường, mặt trầm như nước, khí thế bức người.
Lâm Nhất cúi đầu nhìn đất, một lát sau thần sắc mới bình tĩnh nói:
- Trước khi nhập môn, ta đã kết bạn với một ít người trong giang hồ. Mà bằng hữu nơi đây, chính là ở trong Thiên Long phái kết bạn !
Lâm Nhất nói xong, trong phòng yên tĩnh không hề có một tiếng động, cũng không có người lên tiếng trách cứ. Hắn nói:
- Người cùng ta uống rượu, từng vây sơn môn ta bị bắt, sau đó bị xử phạt tới Xa Mã đại viện dọn phân, mới cùng ta kết bạn. trời sinh tính ngay thẳng, bị người đầu độc mới làm việc hoang đường. Những sự tình này đã được tông môn điều tra rõ, không hề có một lời nói dối. Lúc nãy ta không tìm được đồng môn, ngẫu nhiên gặp người này, liền cùng hắn uống mấy chén. Tiền căn hậu quả là như thế. Kính xin trưởng lão và chư vị đồng môn minh giám!
- Xảo ngôn! Chỉ uống mấy chén rượu nhạt? Ngươi cùng những người kia ở đại sảnh cao giọng náo động, cố tình làm bậy. Chỉ e người trong thiên hạ không biết Thiên Long phái ta đến Hạ Huyện sao? Nhìn hồ lô rượu bên hông ngươi, liền biết ngươi mê rượu thành tính. Ngoại Sự đường hành sự hồ đồ, sao lại phái đệ tử ngươi đi theo chứ.
Thấy Lâm Nhất không có ăn năn kinh hoảng, ở trước mặt mình còn có thể chậm rãi nói chuyện, hồ lô rượu ở bên hông càng đáng chú ý. Trong lòng Mạnh Sơn giận lên, cao giọng răn dạy.
Lâm Nhất thở nhẹ một hơi, thần sắc bất biến nói:
- Lâm Nhất ta chưa bao giờ say rượu hỏng việc, làm sao nói mê rượu thành tính? Ở trong đại sảnh, cũng chỉ là cùng bằng hữu cao giọng đàm tiếu mà thôi. Nghĩ ta chỉ là một xa phu, có tư cách gì khoe khoang thân phận của mình? Kính xin trưởng lão minh xét!
Ánh mắt Mạnh Sơn âm trầm, hắn nhìn Lâm Nhất một lúc lâu, cười lạnh nói:
- Bởi vì ngươi, mà tiết lộ hành tung của Thiên Long phái ta. Bất luận ngươi nguỵ biện như thế nào, cũng chạy không thoát trách phạt!
Lâm Nhất nhẹ nhàng lắc đầu nói:
- Thiên hạ ai không biết hành tung của Thiên Long phái ta? Chớ nói chi bây giờ xuất hành thanh thế càng hơn ngày xưa.
Nếu trưởng lão muốn bởi vậy trách phạt Lâm Nhất, ta không lời nào để nói, cần gì thêu dệt tội danh chứ?
Mạnh Sơn trừng mắt, hừ một tiếng nói:
- Lá gan của ngươi không nhỏ, lại dám nói với bản trưởng lão như thế. Nhớ kỹ cho ta, sau này không được tự tiện tiếp xúc người ngoài. Nếu có tái phạm, nhẹ thì trục xuất môn phái, nặng thì tính mạng khó giữ được! Cút ra ngoài cho ta!
Nghe vậy, Lâm Nhất nhướng mày, trong con ngươi lóe lên hàn ý, chậm rãi ngẩng đầu, thấy thần sắc mọi người trong phòng đều hờ hững, chỉ có Từ sư tỷ ánh mắt ưu lo. Mộc Thanh Nhi thì trừng mình một chút.
Từ sư tỷ ngược lại là người thiện tâm, không uổng công cứu nàng một mạng. Mộc Thanh Nhi này, quên đi, hà tất chấp nhặt! Ánh mắt đảo qua mọi người, khóe miệng Lâm Nhất cong lên, lặng lẽ xoay người đi ra ngoài.
Nhìn bóng lưng Lâm Nhất rời đi, trong con ngươi của Mạnh trưởng lão tinh mang lấp loé.
- Trưởng lão, hẳn là sự ra có nguyên nhân...
Quý Thang tiến lên nói.
Mạnh trưởng lão đưa tay ngăn cản, vẻ mặt kiên quyết nói:
- Một đường đi tới, người có ý đồ tiếp cận Thiên Long phái ta, chỉ có một kết cục, cái này cũng là quyết sách của chư vị trưởng lão và chưởng môn! Việc này không nên chậm trễ, bắt tay đi làm đi!
Quý Thang cúi đầu tuân lệnh, xoay người nhanh chân rời đi. Trong phòng lại lâm vào vắng lặng một cách chết chóc!
...
Lâm Nhất về phòng của mình, thấy là phòng bốn năm người ngủ chung.
Lâm Nhất không để ý tới Kim Khoa, lại càng không nhìn hắn một cái, ngã đầu liền ngủ.
- Kim lão đệ, sao bằng hữu của ngươi tính tình kém như vậy? Mộc quản sự cũng thật là, sao lại phái gia hỏa này đi ra, làm người khác mất cả hứng!
Hoàng Gia Tề biết Lâm Nhất rất sớm, chưa từng thấy qua đệ tử nuôi ngựa này có khuôn mặt tươi cười với mình. Hắn nhìn Lâm Nhất lắc đầu một cái, trêu chọc Kim Khoa.
- Ha ha! Tính tình của Lâm sư đệ vốn như thế, là người mặt lạnh tâm nóng, mọi người ở chung lâu ngày thì sẽ quen!
Kim Khoa không dám đắc tội Lâm Nhất, chỉ có thể nói hòa giải.
Lâm sư đệ đừng có ngủ a! Phải nhớ Kim Khoa ta đối với ngươi là rất thực lòng!
Lâm Nhất căn bản không ngủ được, thần thức tận lực kéo dài ra ngoài.
...
Quý Thang mang theo người Hổ Giao Đường đã đi ra khách sạn.
...
Trong tửu lâu, nhìn thấy trên người Mạnh trưởng lão lộ ra sát ý, liền liên tưởng đến mình tận mắt nhìn thấy hai tràng tàn sát, Lâm Nhất liền sinh dự cảm không tốt. Hắn bảo ba người sau khi rời đi không nên tách ra, là sợ đến thời điểm khó có thể phân thân thi cứu. Bây giờ xem ra, sự tình mình lo lắng vẫn xảy ra.
Việc đêm nay, không phải Thiết Ngưu liên lụy mình, mà là mình hại ba người Thiết Ngưu.
Mạnh trưởng lão quả nhiên động sát cơ, căn bản không hỏi phải trái đúng sai, cũng không coi mình biện giải thành chuyện gì to tát, coi ba người Thiết Ngưu là người mưu đồ bất chính, hơn nữa muốn diệt trừ. Kéo dài như vậy, còn phải giết bao nhiêu người đây? Trong đó lại có bao nhiêu người vô tội phải uổng mạng?
Thiên Long phái hành sự cực đoan, không để ý hậu quả, sau này tự có báo ứng. Nhưng nếu ba người Thiết Ngưu vì mình lâm nạn, Lâm Nhất ta cũng sẽ hối tiếc cả đời. Sau này còn tu tiên gì! Tu đạo gì!
Mấy người trong phòng vẫn ồn ào không chịu ngủ, Lâm Nhất không thể kiềm được.
- Lâm sư đệ, sao lại dậy rồi?
Kim Khoa nằm ở trên giường cùng mọi người pha trò, thấy Lâm Nhất dụi mắt đi ra ngoài, hắn vội lên tiếng hỏi.
- Cái bụng khó chịu, đi nhà xí một chút!
Lâm Nhất vuốt bụng, đi ra ngoài phòng, thấy chung quanh không người, trên người hắn lóe lên hào quang, biến mất tại chỗ, nhưng không có rời đi, mà ẩn trở về phòng.
Lâm Nhất bấm tay liên đạn, vài sợi chỉ phong nổi lên, đám người Kim Khoa hôn mê ngủ thiếp đi. Phong Vân Điểm Huyệt Thủ này quả nhiên không tầm thường. Hắn không trì hoãn nữa, xoay người chạy ra khỏi phòng!
...
Phụ cận đông môn của Hạ Quận thành, trong một tiểu viện hẻo lánh.
Trong phòng ngọn đèn sáng trưng, ba người Thiết Ngưu ngồi cùng một chỗ.
- Đại ca, Lâm huynh đệ như vậy là có ý gì?
Mậu Thần không rõ hỏi.
- Nơi này là nhà cũ của ta, bình thường không ai đến, ba người chúng ta ở đây nghỉ tạm một đêm, Lâm huynh đệ tổng sẽ không hại chúng ta !
Dương Thụy không để ý lắm cười. Hắn ngược lại thiện giải nhân ý, trong lời nói cũng ổn trọng một ít.
Thiết Ngưu vẫy tay nói:
- Ta cũng không biết Lâm huynh đệ có ý gì. Chỉ là người Thiên Long phái đều là cao thủ, đừng nói ba người chúng ta, dù ba mươi người cũng không phải địch thủ. Lâm huynh đệ phân phó, chúng ta nghe theo cho thỏa đáng!
- Đại ca ra ngoài lang bạt qua, cũng từng va chạm xã hội, huynh đệ ta tự nhiên nghe Đại ca.
Dương Thụy nói.
Mậu Thần có chút bất mãn nói:
- Thiên Long phái là danh môn đại phái, sẽ không vì việc nhỏ uống rượu nói giỡn, mà đi tính toán với chúng ta chứ?
Thiết Ngưu rất tán thành gật đầu, sau đó lại lắc đầu nói:
- Thiên Long phái tất nhiên là giảng đạo lý, nhưng Lâm huynh đệ đã nói như vậy, chúng ta không thể không nghe a?
Mậu Thần không phản đối cười nói:
- Cái gì danh môn chính phái, ta chỉ tin đại ca của ta...
Hắn nói xong, sắc mặt bỗng nhiên biến đổi, giảm thấp giọng xuống nói:
- Không đúng, bên ngoài có động tĩnh...