Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Vô Tiên - Chương 2080:

Mắt đẹp Tiên Nô lóe lên, ngạc nhiên không nói, nhìn không ra tu vi, lại không biết tục danh, cũng không thể không kết bạn đồng hành với nam tử này. Chỉ ngẫu nhiên gặp nhau, đã khiến lòng người bất an khó hiểu, dù là đa nghi của nữ nhân thì thiên tính nhạy cảm của Hồ yêu, nhưng cũng khiến nàng cảm nhận được bản thân gặp phải nguy cơ trước đó chưa từng có.

Nam tử ngang nhiên ngạo nghễ cười nói:

- Không tên không họ, Âm Dương không trói buộc, theo thiên đạo như của một người ở nơi hẻo lánh, kiếp này sơ cầu có vậy, ha ha!

Lời hắn vừa nói, không suy nghĩ gì lại nói tiếp:

- Tiên Nô muội tử, nghỉ ngơi đã xong, chúng ta lại tiếp tục lên đường.

Tiên Nô điềm tĩnh tự nhiên, gật đầu đồng ý. Mà khi nàng bắt đầu rời đi, lặng yên nhìn lại, thần sắc cô đơn lộ ra nỗi buồn vô cớ.

...

Một tòa tháp nhô lên trong mây, ba vị nam tử trung niên đứng đó yên lặng.

Một người dáng dấp gầy gò, hai má lún vào, vẫn cúi đầu đứng trang nghiêm, vẻ mặt lo sợ. Lục Hợp bí cảnh có đại sự xảy ra, hắn tự biết khó thoát khỏi tội lỗi, chẳng qua trời có sụp xuống, kéo thêm người đỡ đòn.

Một người mày rậm râu đen, kích cỡ cũng không cao lớn, lại lại một vị Động Thiên trung kỳ cao thủ. Ánh mắt hắn chớp động, cũng đang kinh hoảng vô cùng.

Hai người đứng sóng vai, tâm tư khác nhau.

Bên ngoài mấy trượng, còn có một người khoanh tay nhìn về nơi xa. Dáng người hắn trung bình, trên người mặc trường bào màu đen, diện mạo trong sáng, thanh nhiêm tung bay. Tuy hắn không lên tiếng, nhưng khí thế mờ ảo bao phủ tứ phương. Bên ngoài tháp, phong vân cuộn trào không ngừng nghỉ, chưa đến gần đã lăng không cuốn ngược, khiến người nhìn thấy mà giật mình kinh hãi.

Có thể dễ dàng thấy được, nam tử mặc áo choàng đen này đang vô cùng tức giận.

- Nguyên Tín Tử.

Một lát sau, nam tử mặc áo choàng đen chậm rãi lên tiếng.

Nam tử gò má lún vào vội vàng bước lên, chắp tay trả lời:

- Có thuộc hạ!

Nam tử bên cạnh chưa được gọi tên đã cúi đầu hổn hển chửi thề.

- Lục Hợp bí cảnh bị hủy cũng không sao, nhưng bọn người Thiên Ninh, Thiên Khí chạy thoát, còn mất đi huyết sát, lại đem hết thẩy sai lầm đẩy lên người một tên trẻ tuổi không rõ lai lịch, ngươi cho rằng bản tôn sẽ tin hay sao?

Mặt Nguyên Tín Tử khẽ biến, cảm giác điềm xấu không ngừng tăng vọt lên não, hắn bị dọa đến không dám suy nghĩ nhiều, hai chân mềm nhũn, quỳ xuống sau lưng người mặc áo bào đen kia, tuyệt vọng nói:

- Tôn chủ, tại hạ nói câu nào cũng là thật, xin tha mạng.

Tôn chủ cũng không quay đầu lại, bóng lưng trang nghiêm.

Nam tử mày rậm râu đen thừa cơ hừ một tiếng, quát lớn:

- Bảy vị Động Thiên cao thủ, không chỉ không đối phó được với một tên tội phạm bị cấm chế giam cầm, còn mặc cho đối phương chạy ra bí cảnh. Đám người Tam Thủy đã đạo vẫn nhưng Nguyên Tín Tử ngươi còn không tự sát tạ thiên ân.

Lời nói này vô cùng quang minh lẫm liệt, nhưng không ngoài mục đích bỏ đá xuống giếng, còn hy vọng có người cầu xin, đúng là si tâm vọng tưởng.

Nguyên Tín Tử như rơi vào hầm băng, bỗng nhiên ngẩng đầu nhìn về phía kia, tức giận nói:

- Tại hạ tự mình không biết lượng sức, còn cùng tên Lâm Nhất kia dây dưa ba bốn năm. Mà Minh Đạo tiền bối vốn nên tọa trấn bí cảnh, sao lại vô cớ tự ý rời vị trí, thử hỏi, nếu không như thế, sao lại phát sinh chuyện ngoài ý muốn? Mà hiện tại ngươi không chịu tội, phủi sạch không liên quan, thiên lý ở đâu chứ?

Người tên Minh Đạo ngước mắt lên, hất cằm nhìn Nguyên Tín Tử, bày ra tư thế hung hãn uy hiếp:

- Tu sĩ trong bí cảnh càng ngày càng giảm đi, bản thân ta ra ngoài cũng là giải quyết việc công. Đây không phải là cớ để những người gây họa các ngươi đưa ra, còn dám mở miệng gào thét, trước sẽ khép ngươi vào tội xem thường Tôn chủ.

Được rồi, mang tiếng oan thì cũng được đi, còn không cho người ta nói chuyện, đã khó thoát khỏi cái chết rồi, ai sợ ai chứ?

Nguyên Tín Tử cảm thấy hai mắt tối lại, nghiến răng nghiến lợi nói:

- Tại hạ cam nguyện cùng Minh Đạo đại nhận lãnh cái chết, xin Tôn chủ ban ơn.

Da mặt Minh Đạo run lên, muốn quát to một tiếng, lại không thốt nên lời, cụp mắt nhìn về phía trước, cung kính nói:

- Tôn chủ.

Nguyên Tín Tử không trông mong gì, đột nhiên ngã gục xuống đất, tận tâm tận lực làm việc, lại nhận kết cục thế này, tại sao phải chịu đựng chứ?

Chẳng biết lúc nào, người được xưng là Tôn chủ đã xoay người lại, sắc mặt hắn ta hờ hừng, khiến người ta khó ước đoán.

- Nguyên Tín Tử, ngươi biết rõ khó thoát khỏi cái chết, còn dám trở về bẩm báo, dũng khí thật đáng khen. Có điều...

Nguyên Tín Tử hơi ngẩn ra, giống như chạm phải chút hy vọng sống, không chịu được quỳ thẳng người, nghe Tôn chủ nói tiếp:

- Để mặc cho một tên tiểu tử trẻ tuổi trong bí cảnh làm xằng làm bậy, không phải bọn ngươi vô năng mà có người thông đồng với kẻ địch. Nói ra người phía sau ngươi, bản tôn sẽ để ngươi chết một cách thống khoái.

Lần này thì xong luôn, nói tới người phía sau lưng là ai? Sư huynh đệ trong Ma Thành này tranh đấu với nhau, ai ai cũng biết.

Nguyên Tín Tử quỳ trên mặt đất cố gắng chống đỡ không ngã, đánh bạc một phen nói:

- Tại hạ cùng Thanh Diệp với các môn hạ không hề có gút mắc, trời đất chứng giám, nếu có nửa câu không thật, sẽ bị trời phạt.

Thấy Tôn chủ vẻ mặt vẫn không rõ, hắn thở dài vội vàng nói:

- Người trẻ tuổi kia có tên gọi là Lâm Nhất, là ma tu tinh thuần, mượn nhờ sức mạnh huyết đàm, thi triển sức mạnh thần thông, uy lực tăng lên gấp bội. Ngay lúc đó Tam Thủy sư huynh bị hắn một chiêu diệt sát, Thiên Ma Huyết Phủ thế không thể đỡ, đánh đâu thắng đó.

Nam tử mặc áo choàng đen vẻ mặt khẽ động, nhẹ giọng lẩm bẩm:

- ThiênMa Huyết Phủ... Dù thế nào cũng sẽ không phải Thiên Ma Cửu Ấn chứ?

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free