Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Vô Tiên - Chương 2100:

Hai mắt hắn tinh quanh lấp lóe, bước về phía trước mấy bước, mới chậm rãi nhìn Trần Luyện Tử, thần sắc hàm súc không rõ nói:

- Đạo hữu vạn dặm xa xôi tìm đến, tuyệt không phải trò đùa, nhưng không biết trong này, thật giả mấy phần?

Trước đây, là Trần Luyện Tử tự mình tìm đến cửa, cùng lời thề son sắt, chẳng qua là muốn sư huynh đệ hai người dẫn đường mà thôi. Không phải vậy, với một người tu sĩ ngoại lai như Trần Luyện Tử thì rất khó mà tìm đến Thiên Giao cốc. Chuyện thế này rồi, nếu như phí công một chuyến không phải trò đùa, mà hoang đường, một khi kinh động đến môn nhân Yêu Hoàng Thiên Quý cốc, chắc chắn chịu không nổi.

Lão Long thu hết thần sắc của mọi người vào trong mắt, như có điều suy nghĩ, vốn hắn cho rằng năm người này cùng một bọn...

Dường như Trần Luyện Tử đối với nghi vấn của Tử Mục, Tử Kiền sớm có dự đoán, xem thường cười cười. Hắn lật bàn tay, xuất ra một cái ngọc giản, ngưng thần trong chốc lát, giương mắt dò xét, tiếp đó thẳng đến một ao nước trong huyệt động mà đi.

Ao nước không lớn, kẹp ở giữa mấy tảng đá, phạm vi khoảng hai ba trượng. Nước suối lạnh và trong suốt từ đó cuồn cuộn tuôn ra, tiếp theo hóa thành dòng nước róc rách chảy đi xa. Nơi này cực kỳ tầm thường, cùng nơi khác trong huyệt động không khác gì mấy.

Mọi người chậm rãi đi tới.

Trần Luyện Tử đứng lơ lửng phía trên không trung ao nước, trôi qua lại từ nơi này qua nơi kia. Một lát sau, thân hình hắn dừng lại, cúi đầu ngưng thần dò xét. Trong chốc lát, hắn lại lấy ra một khối ngọc bài tinh xảo chừng bàn tay, nhìn về phía dưới chân nhẹ nhàng ném xuống. Theo ánh sáng chớp động, một chuỗi phù văn quỷ dị lập tức bay ra, xâm nhập vào trong con suối, mà một lúc sau cũng không có động tĩnh.

Mọi người nhìn chằm chằm nhất cử nhất động của Trần Luyện Tử, đều không hiểu nội tình.

Tử Mục trao đổi ánh mắt cùng Tử Kiền, vẻ mặt đầy nghi hoặc.

Lão Long đi theo Nghĩa Hùng, chậm rãi ở phía sau với tư thế đơn thuần xem náo nhiệt.

Hổ Đầu thì nhảy lên một tảng đá lớn, nhìn ngọc bài trong tay Trần Luyện Tử dò xét một chút, lại ôm lấy đầu nhìn xuống, hiếu kỳ nói:

- Tu sĩ đích thật cũng không nhiều, tiền bối từ Thiên Hoang xa xôi làm sao biết được tình hình Thiên Giao cốc của Yêu Hoang ta được chứ? Thật dọa người, ha ha...

Hắn không tim không phổi cười đến rạng rỡ, toàn không cố kỵ gì.

Ở đây không ai lên tiếng, mỗi người còn nghi ngờ nặng hơn.

Trần Luyện Tử trừng mắt liếc nhìn Hổ Đầu, rồi lại chuyển qua Tử Mục, Tử Kiền nhàn nhạt phân trần:

- Ta chính là vãn bối môn hạ dòng chính Tiên Hoàng, sự hiểu biết cũng không phải người thường có thể tưởng tượng được.

- Ha ha ha, tiền bối lại dọa người, theo lời đồn, Tiên Hoàng đã sớm vẫn lạc rồi.

Lời Trần Luyện Tử nói còn chưa dứt, lại bị một tiếng cười cắt ngang. Hắn không nhịn được nữa nhìn Hổ Đầu quát lớn:

- Ai nói Tiên Hoàng đã vẫn lạc, có ai tận mắt chứng kiến không? Còn dám lắm mồm... Hừ!

Quanh thân hắn sát khí mạnh mẽ, tỏ vẻ đe dọa. Trong huyệt động nhất thời khí thế trầm xuống, khiến cho lòng người thêm sợ hãi.

Nghĩa Hùng cùng Giáp thứ trốn ra phía sau, lão Long cũng lùi lại, Hổ Đầu thì quay người nhảy ra, hét lớn:

- Tiền bối thật cứ từ tốn nói chuyện, làm gì tức giận thế chứ? Thì ra Tiên Hoàng còn ở Hồng Hoang.

Tử Mục cùng Tử Kiền không nhúc nhích, mà thần sắc mỗi người càng thêm ngạc nhiên thâm trầm. Tiên Hoàng còn sống? Nếu là sự thật sẽ được truyền đi, thật đáng sợ.

- Ta nói Tiên Hoàng ở Hồng Hoang bao giờ? Hừ...

Trần Luyện Tử nghiến răng nghiến lợi nói một câu, buồn bực hừ một tiếng, chậm rãi thu liễm khí thế:

- Tiên Hoàng hạ lạc không ai biết được, sao có thể dám nói năng bậy bạ chứ? Ngay cả hướng đi của Yêu Hoàng, Ma Hoàng cũng không rõ, ai dám nói bọn họ có ở Hồng Hoang?

Hắn nhìn Tử Mục cùng Tử Kiền nói tiếp:

- Chúng ta nghi kỵ lẫn nhau chỉ là vô bổ, sao không tận dùng thời gian tìm kiếm?

Nói xong, tay hắn cầm ngọc bài lần nữa huy động.

Chỉ trong nháy mắt, một tiếng vang nhỏ từ phía dưới truyền đến.

- Phốc!

Mọi người nghe tiếng nhìn lại, không khỏi giật mình.

Mấy tảng khối đá lớn bỗng có hào quang lóe lên, mà nước suối bỗng dưng không dâng trào, khắp nơi như đông lại. Mà chỉ trong nháy mắt, nước suối đột nhiên chảy ngược, từ đó mở ra một cái cửa hang, sương mù khí lạnh mờ mịt bốc lên, nhìn vô cùng quỷ dị.

Nghĩa Hùng cùng Giáp Thứ không chịu được kinh hô một tiếng, nhìn hai sư phụ bọn họ hai mắt cũng tỏa sáng.

Trần Luyện Tử thở phào nhẹ nhõm, lạnh lùng nhìn bốn phía, không cần suy nghĩ lên tiếng:

- Hổ Đầu, đi xuống dò đường cho ta.

Bên ngoài hơn mười trượng, Hổ Đầu vô cùng ngạc nhiên, sau khi nghe rõ, hắn vội vàng lùi lại sau, ngắn gọn dứt khoát trả lời:

- Ta không...

Lời hắn còn chưa dứt đã bị Tử Mục cùng Tử Kiền chặn đường, hai đệ tử của đối phương cũng nhanh chóng bao vây lão Long lại.

Hổ Đầu kinh ngạc, hai mắt mở lớn, trên mặt nở nụ cười ngây ngô, có chút bất đắc dĩ nói:

- Ta không đi, ai đi.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free