Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Vô Tiên - Chương 2114:

Tên này dám ngang nhiên xem thường cùng khiêu khích, muốn chết sao?

Hai mắt Trần Luyện Tử hàn quang lóe lên, vung tay vồ tới. Một đạo lưu tinh kiếm mang phá không mà ra, lập tức mang theo sát cơ ác liệt thẳng đến bên ngoài ngọc đài hơn mười trượng gào thét mà đi.

Tử Mục cùng Tử Kiền cũng không động thủ, vẻ mặt mỗi người trở nên nhẹ nhõm hơn. Cuối cùng tên lỗ mãng này cũng khó thoát khỏi cái chết, đơn giản là sớm hay muộn mà thôi. Hiện tại, hắn tự mình chuốc lấy cực khổ, đơn thuần đây là số mệnh đã định.

Lão Long còn đang hùng hùng hổ hổ, một đạo sức mạnh thế công không thể đỡ che ngợp bầu trời mà đến. Đổi lại ngày trước có lẽ đã đứng lên tránh né, mà thời khắc này, hắn chẳng sợ hãi, lại ngồi ngay ngắn như trước, nhưng vẻ mặt mờ mịt. Vừa mới ngồi xuống trong nháy mắt, dường như có khí thế khiên động, khiến cuồng tính trong người đại phát mà không chút sợ hãi, bên trong bồ đoàn, có gì kỳ quặc...

Không chút trì hoãn, tình hình bốn phía đột biến.

- Ầm.

Trên ngọc đài, tám đường hào quang ngút trời mà lên, thời khắc Trần Luyện Tử xuất ra kiếm mang, bỗng nhiên bị đánh bay ra ngoài, tám đạo quang mang vẫn cứ bất diệt, tự thành trận thế, đã đem cầu thang đá một phương bao phủ lại, uy thế từ đó ào ạt mà ra, vô cùng quỷ dị, khiến người ta không kịp nhìn.

Trần Luyện Tử, Tử Mục cùng Tử Kiền, ba vị cao nhân Động Thiên đứng ngây người tại chỗ.

Tám đạo quang mang đến từ tám bồ đoàn trên đài ngọc. Từ xa nhìn lại, tựa như xuất hiện tám thạch trụ trắng muốt, mà trong nháy mắt, lại thêm dị trạng. Chỉ thấy quang trụ bao phủ trên bồ đoàn, lần lượt hiện ra một, hai, ba đạo nhân ảnh.

Tám bồ đoàn chỉ hiện ra ba bóng người, mà khi bóng người dần ngưng thực, tướng mạo thần thái có sự khác biệt. Một là lão giả râu dài, nếp nhăn chằng chịt nhưng tinh thần lạnh nhạt; một người là hán tử trung niên, tứ chi thô to, khí thế mạnh mẽ; một người là trung niên thư sinh, râu xanh ba túm, khí vũ bất thường, ba người đều nhắm mắt, lai lịch cùng tu vi thần bí không rõ.

Trong nháy mắt, ở giữa ngọc đài hiện lên một đạo quang mang, bao phủ bản thân lão Long cùng thạch trụ to lớn kia trong đó.

Nhìn thấy tình hình này, Trần Luyện Tử cùng Tử Mục, Tử Kiền đưa mắt nhìn nhau.

Không cần suy nghĩ nhiều, Yêu Hoàng trong lúc vô tình xúc động lưu lại cấm pháp, lúc này có dị biến nên cơ duyên đột ngột hàng. Ba bóng người hoặc là hư ảo, hoặc là pháp tướng, trong đó tất có huyền cơ.

Ba người Trần Luyện Tử từ bên trong bất ngờ lấy lại tinh thần, trên ngọc đài lại có động tĩnh lớn.

- Ầm.

Một tiếng toái kim đoạn ngọc đột nhiên vang lên, xung quanh ầm ầm không dứt, gần giống như sấm sét ép qua, cả tòa huyệt động khẽ rung lên.

Ba người Trần Luyện Tử giật mình, vội ngưng thần nhìn lại, đó là rồng gầm, tên lỗ mãng tướng mạo tầm thường lại là Chân Long.

Bên trên ngọc đài, lão Long ngửa mặt lên trời rống dài. Thời khắc tám đạo quang mang bắn ra, một tia khí thế mạnh mẽ từ dưới thân bồ đoàn tuôn ra mà đến. Nội tạng cùng tĩnh mạch nhất thời pháp lực khuấy động đau từng cơn không ngừng. Trong nỗi đau vô tận, ai cũng chỉ muốn tránh thoát trói buộc mà bay hừng hực trùng thiên.

Nhất thời lão Long cũng khó kiềm chế, vươn người đứng dậy, bỗng nhiên trở về bộ dáng Thanh Long, lần theo thạch trụ cao lớn xoay quanh mà lên, quấn gấp ba vòng, lắc đầu vẫy đuôi, khí thế dữ tợn.

Đột nhiên lúc này, dị biến lại lên.

Thời khắc Thanh Long xoay quanh, trên trụ đá đột nhiên hiện lên một tầng quang mang vàng rực. Thân thể Thanh Long to lớn bỗng nhiên dừng lại, cứng đờ bất động, trạng thái như phù điêu nhưng lại cùng thạch trụ liền thành một khối. Mà cả hai hợp nhất trong chốc lát, cả tòa huyệt động kịch liệt lay động. Mặt khác, bốn cái thạch trị đồng thời quang mang chớp động, ánh lửa đỏ rực, huyền băng rét lạnh, bão táp lẫm liệt, sát ý điên cuồng, từ bốn phía bạo phát hội tụ cùng ngọc đài hấp dẫn lẫn nhau, bên trong phạm vi trăm trượng nhất thời bao phủ dưới một mảnh khí thế không tên.

Ba người Trần Luyện Tử giống như rơi vào bên trong dòng lũ cuồn cuộn, nhất thời khó kiềm chế.

Đang lúc này, đối diện vách động đột nhiên truyền đến tiếng ầm ầm thật lớn. Đạo cấm chế cường đại không thể nào phá giải vậy mà lại mở ra, lập tức xuất hiện hai lão giả. Trong đó một vị thân thể cao lớn, râu tóc xám trắng, vẻ mặt uy nghiêm lộ ra mấy phần ngạc nhiên; một vị khác tướng mạo cũng tương tự, dáng người thấp hơn, nhưng lộ thêm mấy phần hung hãn, cực kỳ tức giận, quát lớn:

- Người nào xông vào cấm địa…

Hai vị lão giả đột nhiên hiện thân, đều là Động Thiên hậu kỳ cao thủ.

Trần Luyện Tử lảo đảo một bước, nét sợ hãi trên mặt hiện ra chút bất đắc dĩ.

Tử Kiền thì bị dọa đến xém chút ngã ngồi trên mặt đất, không phải nói nơi này là động phủ Yêu Hoang vứt bỏ sao, lại cực kỳ bí ẩn không ai biết rõ, vậy hai vị kia…

Tử Mục đen mặt, trên đó xuất hiện hai từ hối hận, bị Trần Luyện Tử lừa gạt nên tin tưởng, bây giờ xâm nhập vào, cấm địa bị phá vỡ lành ít dữ nhiều.

Hai vị lão giả mới xuất hiện, khí thế cuồng loạn trong huyệt động đã chậm rãi ngừng lại. Mà hai người cũng không vội vã xuất thủ trừng trị kẻ xâm nhập, mà ngắm nhìn bốn phía, chuyển hướng nhìn Bàn Long trăm trượng, cùng cột sáng với ba bóng người, trố mắt kinh ngạc vô cùng. Một người trong đó la thất thanh:

- Cửu Chuyển Thiên La trận pháp tàn khuyết, chẳng lẽ sư tôn lão nhân gia đã qua ách kiếp?

Một người khác nhẹ gật đầu, lại vô cùng vui vẻ cười nói:

- Sư đệ còn nhớ bên trên ngũ hành trụ này cũng không có Chân Long?

Thì ra hai lão giả đúng là đệ tử môn hạ Yêu Hoàng, lần này xong rồi.

Âm thầm sợ hãi lẩm bẩm, Tử Kiền nhất thời sinh lòng tuyệt vọng, hắn không lo suy nghĩ nhiều, vội chắp tay cầu xin tha thứ:

- Tiền bối, xin tha mạng.

Tử Mục cũng không cam lòng lạc hậu, hành lễ theo, cẩn thận nói:

- Sư huynh đệ tại hạ vô ý xâm nhập vào nơi này, xin hỏi cao danh quý tánh của tiền bối…

Hắn không quên hết nhìn đông lại nhìn tây, trong lòng sợ hãi, cố tìm đường lui, chỉ sợ chết không khỏi nghi ngờ.

Thời khắc hai người cầu xin tha thứ, Trần Luyện Tử không lên tiếng mà chỉ lặng lẽ lùi về sau một bước, tròng mắt hơi co lại, vẻ mặt âm trầm.

- Hừ, trước khi chết các ngươi đừng quên, lão phu là Giác Phách.

- Lão phu là Tất Kháng.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free