Vô Tiên - Chương 2123:
Chuyện xảy ra bất ngờ, một đường ánh sáng bạc phá không mà tới, ầm một tiếng vang dội, lều cỏ bị đánh nát, thuận thế tạo nên vòng xoáy cuộn tròn, trong nháy mắt vây khốn lão Long.
Đồng thời có bóng người rực đỏ từ trên trời giáng xuống.
Lão Long vẫn ngồi ngay ngắn, ánh mắt liếc xéo. Vờn quanh người hắn là một con Thần Giao, đang bắt lấy nửa miếng thịt dê bỏ trong miệng chắp nuốt, trợn mắt nhìn hắn với ánh mắt vô cùng phách lối.
- Ngươi là tu sĩ hay là yêu?
Đó là một cô gái trẻ tuổi xinh đẹp, dáng vẻ chừng hai mươi, trên người mặc một chiếc váy đỏ rực dài phiêu dật, tựa như một ngọn lửa đỏ bùng cháy thu hút sự chú ý của người khác. Hai đầu chân mày nàng mang theo sát khí kiêu ngạo, trên dưới quanh người tản ra sát khí hừng hực, rất hung ác, dịu giọng quát lớn:
- Không trả lời, ta một chân đá chết ngươi.
Ánh mắt lão Long thoáng nhìn, vẫn im lặng như cũ.
Hai chân Thần Giao run lên cầm cập, vội vàng nuốt miếng thịt dê trong miệng, lúc này mới vội vã quay đầu nhìn lại, bộ dạng giương nanh múa vuốt, như muốn lao vào, cách xa nhau ba mét, từ miệng nó phát ra mùi tanh hôi thối nồng nặc.
Bên ngoài hơn mười trượng, nử tử nói chuyện cách mặt đất vài thước bồng bềnh lăng không. Dưới ánh sáng chiếu rọi, váy dài đỏ rực còn tăng thêm vẻ đẹp quyến rũ của nàng. Thấy không có người trả lời, mày nàng ta nhíu lại, tức giận muốn phát tác, nhưng thân ảnh nàng lại lóe lên, thoáng một cái xuất hiện ở bụi cây trước cửa động khẩu, hồ nghi lẩm bẩm:
- Vừa rồi dọc qua nơi này, hình như có dấu hiệu yêu lực hơn người, tại sao giờ lại không thấy? Thiên Tinh ta không thể nhìn lầm được.
Trong sơn động lộn xộn không chịu nổi, trước mắt nàng chỉ thấy một đống da thú, xương thú, còn có bó đuốc cháy một nửa, ngoại trừ những cái đó ra cũng chẳng thấy một bóng người.
Có điều trên mặt đất tại cửa sơn động lại có một đùi dê nướng.
Nữ tử tên Thiên Tinh khẽ gật đầu, ánh mắt giảo hoạt ngó nghiêng một vòng, nàng nhìn Thần Giao vây khốn lão Long, lại xem xét bên trong tường tận, như cười như không nói:
- Trên người của ngươi không nhìn thấy tu vi cùng pháp lực, không phải là thợ săn đến từ phàm tục chứ?
Lúc này, tiếng gió xao động, cành lá chập chờn, vụn cỏ lộn xộn rơi, khí thế cuồng loạn bao phủ bốn phía.
Lão Long vẫn cứ ngồi bất động, mặc cho một cái đầu xấu xí thèm nhỏ dãi, miệng mồm hôi thối lúc ẩn lúc hiện, thấy nữ tử kia tra hỏi, hắn không chút hoang mang đưa tay phủi mấy lá cây trên đầu gối, trầm giọng nói:
- Vốn không quen biết, cớ gì hủy lều của ta?
Mặt Thiên Tinh mỉa mai, há miệng, ngắt lời:
- Hủy lều cỏ của ngươi thì thế nào? Tiểu Bạch, nuốt hắn cho ta.
Nữ tử mới nói hai câu, liền muốn lấy tính mạng người ta.
Thần Giao sớm đã giữ lực mà chờ, đột nhiên co thân thể vào, há miệng rộng, giương răng nhọn hung hăng cắn xuống, tư thế vô cùng hung tàn, thật đúng là muốn nuốt người ta vào bụng.
Lão Long bất ngờ không kịp suy nghĩ, vung tay lên đánh ầm một quyền.
Bất ngờ bị đánh không chút đề phòng, Thần Giao bị một lực lớn đập vào hai gò má, nó đau đến hí lên một tiếng, thân thể quấn quanh thân đột nhiên muốn né tránh.
Lão Long vươn người đứng dậy, giơ tay nắm lấy đuôi Thần Giao, quát lớn:
- Lão tử nhịn ngươi lâu rồi.
Đến đồng thời năm điểm ánh sáng rực rỡ bất ngờ tấn công đánh tới, theo đó có tiếng người nổi giận quát lớn:
- Dừng tay...
Lão Long nhảy lên cao, đập thật mạnh vào thân hình Thần Giao đang cố gắng tránh đi.
Năm điểm ánh sáng này còn chưa hiển uy, trong nháy mắt đã bị thân giao năm sáu trượng cản lại, tiếng ầm ầm vang dội, tiếng gào thét, tiếng chửi rủa loạn thành một đoàn.
Một chiêu lão Long đắc thủ, ngẩng đầu thoáng nhìn, cũng không thừa cơ đi xa, mà chính hắn quay người chui xuống đất, thoáng chốc đã biến mất không thấy tăm tích.
Thần Giao luân phiên bị đánh trọng thương, phịch một tiếng nằm lăn ra đất, nó co quắp, giống hệt một con đại xà nửa sống nửa chết, không còn chút càn rỡ của trước đó.
Thiên Tinh không ngờ tới đối thủ đã sớm đề phòng, lại vô cùng mạnh mẽ như thế, vội vàng nhìn phía dưới, khó tránh khỏi chân tay luống cuống. Nàng thu hồi năm điểm ánh sáng, kinh ngạc nhìn Thần Giao đang hấp hối trên mặt đất, mặt nàng đỏ ửng, hít thở không thông. Từ lúc chào đời đến giờ, hiện tại mới nhận phải thua thiệt lớn đến vậy.
- Dám can đảm tổn thương vật cưỡi của ta, ta phải một chân đá chết ngươi.
Thiên Tinh nghiến răng nghiến lợi gắt một cái, lách mình chui xuống đất đuổi theo.
Người trẻ tuổi kia tu vi không rõ ràng, hành động quỷ dị, lại né tránh trực chiến, nghĩ cũng chỉ có thế mà thôi. Chiếm tiện nghi còn muốn trốn, hôm nay quả quyết không thể tha cho hắn.
Thiên Tinh chui xuống đất không bao xa, lập tức nhận ra phương hướng đối thủ chạy trốn, nàng toàn lực thi triển tu vi, thoáng qua đã đuổi đến trước một cửa động.
Trốn trong sào huyệt thì ta không thể làm gì được ngươi sao? Yêu Hoang to lớn còn không có ai dám đắc tội với bản cô nương đâu.
Thiên Tinh sốt ruột trả thù, lại tự cao tự đại, không hề nghĩ ngợi liền xông vào cửa động.
Trước mắt chính là một chỗ dưới huyệt động, bốn phía có thạch thất, cũng có cửa động to nhỏ đi thông nơi nào không rõ. Mà người trẻ tuổi kia ở ngay chỗ mấy chục trượng cuối cùng, có lẽ không còn đường để trốn nên cũng ngừng chân nhìn lại.
Khóe mắt Thiên Tinh sáng lên, thế đi dừng một chút, đứng cách ba mươi trượng dịu giọng quát:
- Còn không quỳ xuống đất cầu xin tha thứ, còn chờ đến khi nào?
Ánh mắt nàng nhìn lướt bốn phía, không chút sợ hãi nói:
- Trợ thủ của ngươi đâu? Còn không hiện thân nhận lấy cái chết?
Lão Long đưa lưng về phía một cửa động, hắn nhìn thoáng qua nữ tử ương ngạnh, không nhịn được khẽ nhíu mày, hỏi:
- Làm thế nào ngươi nhìn ra được sơ hở của ta? Vì sao muốn dồn ép không tha?
- Hừ, lưới trời tuy thưa mà khó lọt, hôm nay để ngươi chết được rõ ràng...
Thiên Tinh nhẹ nhàng rơi xuống bệ đá trong hang động, hai tay chống nạnh, từ trên cao nhìn xuống nói: