Vô Tiên - Chương 2133:
Một con sông lớn chặn đường, hơn mười trượng bao trùm cả mặt sông, nước chảy xiết cuồn cuộn, bọt nước văng tung tóe.
Lân mã dẫn đầu phía trước chạy quá nhanh, thu bước chân lại không kịp, nhảy vọt về phía trước ngoài tám chín trượng, vẫn chưa đến được bờ bên kia, thế đi đã không còn. Con vật ngẩng đầu hí dài một tiếng, bất lực rơi xuống, hai người trên lưng bị dọa sợ kêu lên í oái thật to, trong nháy mắt thân thể uy mãnh đập ầm ầm trong nước.
- Ầm~~
Một tiếng vang trầm thấp, bọt nước văng tung tóe.
Lân mã không cam lòng chịu chết, điên cuồng giãy dụa, hai người trên lưng nó không cầm giữ được, cùng bị thả vào trong dòng nước xiết. Trong lúc cố hết sức, con vật kia vậy mà vượt sóng nhảy qua, lên được bờ bên kia, bốn vó gào thét đi qua đi lại không nghỉ, nó náo loạn không rõ vì hoảng sợ còn chưa tỉnh lại, hay để chúc mừng may mắn thoát hiểm.
Lại một tiếng hí dài đi loạn, theo sau đó lân mã lần lượt đến bờ bên kia, mà tiếng rít chói tai vang lên trong đám người A Đạt, từng con vật cuối cùng cũng kịp thời thu thế lại.
Có điều hai người gặp nạn trước đó bị dòng nước xiết cuốn đi, đã không còn nhìn thấy bóng dáng, kết cục thế nào có thể tưởng tượng ra được.
A Đồ cùng những người còn sót lại nằm nhoài trên lưng lân mã, không biết nên làm sao, Lâm Nhất nhấc chân nhảy xuống, gió nhẹ lướt qua ngọn cỏ, hắn đi không để chút dấu vết. Lâm Nhất nhìn dòng nước cuồn cuộn, cùng hai bóng người bất định dần đi xa, không có động tác tiếp theo, mà hắn kinh ngạc quay đầu nhìn quanh.
Cùng lúc đó, A Đạt cùng một hán tử thuần thú khác từ trên lưng lân mã nhảy xuống, trên vai mỗi người mang theo một bó dây mây. Hai người có chút khẩn trương, bận bịu mà không loạn, hai chân bước lên đê phi nước đại cùng nhau lần theo dòng nước xiết, thế đi nhanh chóng, so với Thiên Tiên cao thủ trên giang hồ cũng không thua kém bao nhiêu.
Chỉ trong chốc lát, A Đạt cùng đồng bạn đã chạy ra ngoài trăm trượng, đuổi theo kịp hai người rơi xuống nước. Bọn họ vung vẩy cánh tay trên mặt sông mấy lần lại chìm xuống dưới, hai người không dám thất lễ, nhanh chóng gỡ sợi dây mây đã kết chặt, lập tức đồng loạt ra tay.
Hai dây mềm mại mảnh khảnh kia thế đi như điện, vội vã lướt trên mặt sông tựa như hai đạo phong ảnh nhàn nhạt đột nhiên xông vào nước.
A Đạt cùng đồng bạn không ngừng bước, cánh tay nhẹ rung lên, lập tức đột nhiên ngừng bước, quay người dùng sức kéo một cái.
Chỉ trong nháy mắt, trên mặt sông nổ tung hai đóa bọt nước, lập tức hai bóng người từ dưới bay lên. Hai người bị rơi dưới nước bị nút dây mây trói buộc, kéo song song cách mặt sông, lại ầm ầm rơi xuống liên tiếp, lần lượt nện lên mấy bọt nước trắng xóa. Cứ như thế, hai người được cứu cách bờ càng lúc càng gần.
A Đạt cùng đồng bọn mới đứng vững thân hình, hai tay vung nhanh, bỗng nhiên thu hồi sợi mây. Người rớt dưới nước cuối cùng cũng bay khỏi mặt sông, ngã bịch trên mặt đất, bụng phồng lên mà bất tĩnh nhân sự, hiển nhiên bị sặc nước sông mà ngất đi.
Kinh biến nổi lên, người rơi xuống nước được cứu vớt, trước sau chỉ trong chốc lát.
Có lẽ được hai vị thuần thú giả thúc đẩy, hơn mười lân mã lập tức yên tĩnh, bốn chân quỳ xuống đất, nằm xổm gần bụi cỏ trên bờ. Mà lân mã bên kia bờ thiếu đi người quản thúc, một mình rong ruổi, hưởng thụ tiêu dao khó có được.
Mọi người đã lấy lại tinh thần, nhanh chóng nhảy xuống ngựa, chạy xuống chỗ A Đạt, chăm sóc cho hai đồng bọn sống sót sau tai nạn.
A Đồ theo đám người vượt qua bên cạnh Lâm Nhất, không quên kinh hãi nhỏ giọng nói:
- Trời ơi, bị dọa muốn vỡ mật, chỉ mong hai vị sư thúc bình yên vô sự.
Lâm Nhất không muốn nhiều chuyện, một mình ngừng chân bên bờ quan sát từ xa.
A Đạt cùng bạn đồng hành vội thu hồi sợi mây, khiêng hai kẻ rơi xuống nước trên vai, xuyên qua đám người vây quanh quay trở về chỗ cũ. Hai người tay chân nhanh nhẹn, mang hai người rơi nước bất tỉnh để nằm úp trên lưng một con lân mã, huýt một tiếng, điều khiển con vật kia nâng lên hạ xuống.
Theo lân mã xóc nảy, bụng bị chèn ép, từ miệng hai người xui xẻo kia nước sông chậm rãi tràn ra. Không lâu sau, nước sông được ép ra hết, hai người oa một tiếng rên thảm, lập tức xoay người ngã xuống lưng ngựa.
Nhìn thấy tình hình này, mọi người nhảy cẫng lên, nhanh chóng đỡ hai người ngồi xuống, vò vai chà lưng, chiếu cố thỏa đáng.
Đến lúc này, A Đạt cùng đồng bạn mới lùi lại mấy bước, lau sạch mồ hôi trên mặt mình, lập tức thở phào một hơi, nguy hiểm qua đi, cuối cùng cũng đoạt lại hai cái mạng.
Chẳng qua hoàng hôn tiến dần, ánh nắng chiều chiếu rọi, muốn đuổi tới Cự Phong cốc trước tối chỉ e rằng không thể được, ai mà nghĩ tới có nước sông cản đường chứ!
A Đạt cùng ba vị thuần thú thay đổi sắc mặt, âm thầm lắc đầu. Hắn hắng giọng, nhìn mọi người nói:
- Có lẽ trên thượng du đột nhiên có mưa to, khiến nước sông dâng cao, huynh đệ chúng ta liệu sự không chu toàn cho nên mới bị ngăn trở, xém chút ủ thành đại họa, mỗi người miễn hai tấm da, để bù đắp khuyết điểm.
Nghe được lời này, mọi người đều cười vui vẻ, mặc dù vừa trải qua kinh hãi, nhưng lại không ảnh hưởng đến tính mạng, tài vật, ngược lại còn kiếm trở về hai tấm da thú, cho dù hành trình có trễ mộ chút, cũng đáng.
A Đạt nói thêm:
- Sắc trời sắp tối, nước sông lại dâng cao, nghỉ đêm ở đây ngày mai kiếm đường, có điều…
Tay hắn khoác cương đao bên hông, nói tiếp:
- Nơi này hoang tàn vắng vẻ, đêm dài có nhiều rắn rết ẩn hiện, mọi người phải cẩn thận một chút.
- Ngược dòng đi lên ba mươi dăm, đường sông sẽ nhỏ lại, sâu không tới năm thước, với cước lực của lân mã lội nước đi qua bình thường, không cần phải chọn đường khác, tránh phức tạp.
Lời A Đạt vừa dứt, có người đã đưa ra ý kiến, hắn nhìn lại, không nhịn được sầm mặt.
Đó chính là người trẻ tuổi mặc áo bào xám, từ đầu đến cuối đều khoanh tay đứng nhìn, bản thân lại keo kiệt vô sỉ, chủ tâm chiếm tiện nghi của một hài tử, mà thời khắc quyết định, lại ở một bên đưa ra lời lẽ vô tình, thật sự đáng giận!
- Ý ta đã quyết, không cần nhiều lời.
Sắc mặt A Đạt không chút thay đổi trả lời, lại không kiên nhẫn quát lên:
- Nếu không nể tình A Đồ cùng người cha đã chết của hắn, tạ tuyệt không cho phép ngươi đi theo, hừ.
Lâm Nhất ở một bên chắp tay mà đứng, hắn nghe trong lời nói A Đạt có ý không tốt, căn bản cũng không cãi lại, chỉ cười nhạt một tiếng, hắn chỉ có ý tốt nhắc nhở một câu, không ngờ lại bị ghét bỏ.
A Đồ trong đám người xem náo nhiệt, tai nghe khắp nơi, vội vàng cười làm lành: