Vô Tiên - Chương 2136:
Ai ngờ nữ tử áo đỏ không cảm kích, còn giận dữ quát lớn:
- Cát Khánh, ngươi còn không cút về ta một chân đá chết ngươi.
Nam tử được gọi là Cát Khánh sắc mặt sầu khổ, trung thực nói:
- Tất Kháng Yêu Tôn có lệnh, tại hạ không dám không tuân.
Đồng thời, Lâm Nhất yên lặng như có điều suy nghĩ, là Thiên Tinh Yêu Tôn, Tất Kháng Yêu Tôn, có thể dễ dàng nhìn thấy những người này đến từ Yêu Hoang, cũng không phải không có sợ hãi.
Nữ tữ áo đỏ thu liễm tức giận lại, cực kỳ bá đạo khẽ nói:
- Hừ, nhất thời không tìm được con ác long kia, đương nhiên ta muốn trị thương cho Tiểu Bạch, ngươi đừng xen vào chuyện bao đồng.
Nàng nhìn phía dưới nhẹ giọng quát:
- Nghiệt súc, còn thất thần làm gì? Ai dám ngăn cản, ngươi ăn hắn, xé xác hắn cho ta.
Con quái vật màu bạc nhất thời trở nên kiêu căng hơn, ra vẻ muốn nhào về phía bờ bên này.
Cát Khánh lên tiếng khuyên bảo cũng chỉ là phụng mệnh làm việc, cũng không cố ý ngăn cản, hắn lắc đầu, người lui về phía sau.
A Đạt cùng mọi người biết đại nạn giáng xuống, không dám tiếp tục van xin.
- Khoan đã.
Nhìn thấy cục diện giết chóc không thể tránh khỏi, trên bờ sông đột nhiên có người lạnh lùng lên tiếng.
Trên trời dưới đất đều nghe tiếng hô mà nhìn lại, hai bên đều khẽ giật mình.
A Đồ thoáng chốc trừng lớn hai mắt, không dám tin tưởng, Lâm đại ca, đang làm gì thế này.
Dưới mắt mọi người, một mình Lâm Nhất dạo bước trên đê, giống như tình hình xung quanh không ảnh hưởng đến hắn, hai tay chắp sau lưng, cử chỉ nhàn nhã, nhìn trên người không có tu vi pháp lực, giống hệt một người phàm phu tục tử.
Nử tử áo đỏ sắc mặt cứng lại, nhìn ra trang phục của người trẻ tuổi kia khác lạ, nghi ngờ hỏi:
- Ngươi là tu sĩ hay phàm nhân?
Lâm Nhất dẫm chân bước xuống, ánh mắt nhìn lướt qua bọn người A Đạt, rồi lại ngẩng đầu nói tiếp:
- Ta là ai không quan trọng, xin Thiên Tinh Yêu Tôn hãy buông tha những sơn dã vân du bốn phương này.
Thân hình nữ tử áo đỏ thoáng hạ xuống, vẫn không nhìn ra đối phương có gì lạ. Nàng không kiên nhẫn hừ một tiếng, quát lên:
- Thiên hạ to lớn, chưa có ai dám khoa tay múa chân trước Thiên Tinh ta, đừng nói một người phàm như ngươi.
Lời vừa dứt, tay áo nàng phẩy qua.
Trong nháy mắt, thần giao sớm chờ đợi đã lâu bỗng nhiên lướt trên mặt sông mà qua, thẳng đến đê bên này, mạnh mẽ đánh tới một người đứng một mình.
A Đạt có chút ngoài ý muốn, giống như mọi người há hốc mồm ngạc nhiên. Không ngờ vào thời khắc nguy cấp, cái người mặc áo bào xám mà bọn họ khinh bỉ, không màn sinh tử ra mặt. Cao lớn như lân mã vẫn không chịu được bị ác giao đập vào, huống chi một người phàm nhân bình thường, tình hình kế tiếp mọi người có thể tưởng tượng ra được.
Trong lòng A Đồ đột nhiên hô lên, Lâm đại ca nguy rồi.
Lâm Nhất có chút ngoài ý muốn, còn chắp tay mà đứng.
Nữ tử áo đỏ này lòng dạ thật độc ác, lúc này dung nhan xinh đẹp của nàng không có sự hung ác, mà bộ dáng hờ hững, trên trán mang theo sát khí trời sinh, hồn nhiên trắng trợn không kiêng dè gì mà lại thô bạo vô lý.
Trong nháy mắt, Thần Giao giương nanh múa vuốt nhào tới bên ngoài mấy trượng.
Kình phong tạt vào mặt, huyết tinh bức người.
Lâm Nhất thần thái vẫn như trước, tóc dài, tay áo phần phật tung bay. Mà tại ngay thời khắc này, ấn ký nơi mi tâm hắn chớp động, hàn quang trong mắt rạng rỡ, uy thế quanh thân bỗng nhiên biến đổi mà hắn vẫn bất động như núi, chỉ tiện tay phất vạt áo, lập tức trong chớp mắt bỗng nhiên bay ra một cước.
Ngay lập tức, thiên địa như trầm xuống.
Giờ khắc này, trong phạm vi mấy chục trượng, dù là người hay nước đang chảy, đều như sa vào trong một mãnh ngưng trệ vĩnh hằng.
Yên lặng như tờ, không chút tiếng động.
- Ầm!
Thần Giao hung ác đến gần trong gang tấc, giống như đâm vào một bức tường vô hình. Một tiếng vang trầm thấp lóe lên, thế đi hung ác đột nhiên dừng lại, một chân đá liên hoàn vào cằm nó, sức lực vạn quân ầm ầm đánh tới.
- Ầm!
- Ngao~~~
Một tiếng vang trầm thấp làm tê liệt không gian vắng lặng ngắn ngủi, lại thêm tiếng kêu thê lương vang vọng, bốn phía như rung chuyển.
Chỉ thấy hàm dưới thần giao vung lên, tinh huyết văng khắp nơi, thân thể dài năm sáu trượng run rẩy không ngừng, lập tức bay ra ngoài, trong nháy mắt lướt ngang qua mặt sông, mạnh mẽ ngã bịch trên đê. Nó vô lực nằm co quắp, lập tức không chút động đậy, hiển nhiên là bị ngất đi.
Chân phải Lâm Nhất còn ở trên không, lúc này mới chậm rãi hạ xuống. Dù bận rộn vẫn ung dung nhẹ nhàng rung vạt áo, sau đó giương mắt liếc xéo, lạnh lùng nói:
- Con giao long kia còn dám qua sông một bước, ta không ngại lôt da nó nướng thịt mà ăn.
Trong lúc nói chuyện, quanh thân hắn uy thế tiếp tục tăng vọt, còn xuất ra một khối ngọc bài màu đen trong tay ngắm nghía.