Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Vô Tiên - Chương 2138:

Lâm Nhất vẫn đứng bên dòng nước, uy thế quanh thân đã không còn sót lại chút gì, hắn nhìn về phía bầu trời đêm yên tĩnh đến thất thần, một lát sau lại chậm rãi thong thả bước trên đê. Cử chỉ hắn nhẹ nhàng mà thoải mái, giống như một mình hắn độc hành, như chưa từng xảy ra chuyện gì, chỉ có nước sông vẫn cuồn cuộn như xưa.

Dưới bóng đêm mờ ảo, dần vang lên tiếng lân mã hí vang, bọn người A Đạt, A Đồ vẫn đứng ngốc tại chỗ, mỗi người đều chưa kịp tỉnh ra.

Một trận đại họa bất thình lình xảy ra, lại biến mất không thấy tăm tích. Mỗi người chứng kiến tận mắt nhưng cũng không thể tưởng tượng nổi, vì có nam tử áo bào xám đứng ra, kiếp nạn không thể nào tránh khỏi lại tan thành mây khói.

A Đạt đưa tay lau mồ hôi lạnh trên mặt, thở hổn hển chửi thề một câu, hắn nhanh chóng vượt qua bụi cỏ, đi về phía bờ đê, mạnh mẽ quỳ xuống, nhìn bóng lưng cách đó không xa bái:

- Tại hại có mắt không tròng, đã đắc tội, đại ân của tiên trưởng, A Đạt suốt đời không quên.

Có người dẫn đầu, mấy người sau cũng bắt chước làm như thế. Trên đê, từng người quỳ xuống, tạ ơn tiên trưởng đã cứu mạng, chỉ có A Đồ vẫn sững sờ đứng nguyên tại chỗ, thần sắc tôn kính mang theo vài phần vui mừng ngoài ý muốn.

Lâm Nhất xoay người nhìn lại, ánh mắt nhìn lướt bốn phía. Không lâu sau, hắn nhìn A Đạt đang cúi rạp đầu xuống đất khẽ lắc đầu, cười nói:

- Ta không phải tiên nhân.

A Đạt ngẩng đầu, vẻ mặt vô cùng xấu hổ cùng sợ hãi. Trước đây lời lẽ hắn không tốt, nhất định là chọc giận vị tiên trưởng trẻ tuổi này, chân nhân bất lộ tướng, ai lại không rõ.

Khi mọi người càng đang luống cuống, A Đồ lại từ dưới đất đứng lên, lấy hết dũng khí nói:

- Lâm đại ca, huynh không chỉ là tiên nhân, mà là người lợi hại nhất trong tiên nhân, nếu không phải vậy, sao có thể bức lui được ác giao cùng chủ nhân của nó chứ?

Hắn vừa nói xong, chợt cảm thất có chút lo lắng, lại ấp a ấp úng hỏi:

- Ta… Ta còn có thể gọi huynh một tiếng là Lâm đại ca sao?

Nhưng xem ra, tiên nhân sao có thể cùng phàm nhân xưng huynh gọi đệ.

- Ha ha, ta chưa từng lên trời, cũng chưa từng xuống đất, sao các người lại tưởng tượng ta là tiên nhân chứ?

Lâm Nhất kín đáo hỏi ngược một câu, lại nhìn A Đồ cười nói:

- Lâm đại ca của ngươi chẳng qua cũng chỉ là một tu sĩ có chút pháp lực mà thôi. Nhưng cũng chỉ có ba phần chính khí không cho ác giao càn rỡ, chỉ như thế.

Lời này nói ra có chút khiêm tốn, người nghe huyết mạch sôi sục.

Một chân bá đạo tung lên, sao chỉ có từng đó chính khí, đơn giản cũng là chỗ thiên uy, khiến người nhìn xem phấn chấn là đủ rồi.

A Đạt thấy Lâm Nhất cực kỳ hiền hòa, thoáng tăng chút lòng dũng cảm, chắp tay nói:

- Nhóm người nữ tử áo đỏ đều là tiên nhân, nếu ngài không phải là tiên nhân cao thâm, nàng sao lại phải…

Lời nói còn chưa dứt, hắn lại cúi người hoảng sợ nói:

- Xin thứ cho tại hạ vô lễ.

Mọi người đều quỳ trên đê, từng người đều sợ mạo phạm tiên trưởng.

Lâm Nhất không thích giả dối, khoát tay nói:

- Mọi người đứng lên đi.

Những người xung quanh không lên tiếng, chỉ có ánh mắt nhấp nháy bất an.

Lâm Nhất âm thầm lắc đầu, chậm rãi bước đến gần A Đạt, nói:

- Tuy ngươi có hành vi vô lễ nhưng không mất tư cách một người hán tử, cho nên không cần sợ bị quở trách. Còn chuyện sáu người kia vì sao rời đi, đơn giản chỉ là sợ hãi mà thôi, cái đó gọi biện pháp nhỏ, tác dụng lớn, ha ha, dọa người mà thôi.

Nhớ đến tình hình vừa rồi, bỗng nhiên hắn nhẹ giọng nở nụ cười.

Huyễn Linh Thuật có thể huyễn hóa ra tu vi cao hơn một cấp, mà gia nhập các loại thể ngộ ngàn năm qua, thi triển càng thêm thành thạo. Vốn sợ động thủ tại họa cho người vô tội, ai ngờ gặp thời ứng biến, lại dễ dàng bức lui sáu vị cường địch dễ như trở bàn tay.

Không chiến với địch cũng có cái tốt.

Dù là lừa gạt cũng được, ai nói không phải là một loại thủ đoạn chứ?

- A Đạt, cho A Đồ chút thức ăn, hắn đói bụng.

Lâm Nhất đi đến gần A Đồ, hắn nhếch miệng cười, không quay đầu phân phó một câu. Không đợi đối phương lên tiếng, hắn thản nhiên ngồi xếp bằng, lập tức hai mắt khép lại, không để ý đến tình hình xung quanh.

A Đạt vội vàng gật đầu, nhanh chóng lấy thức ăn đưa cho A Đồ.

Đám người còn lại trố mắt trong chốc lát, đành phải từ dưới đất bò lên.

A Đạt đem khối thịt nhét vào trong ngực A Đồ, căn bản không cho đối phương cự tuyệt. Nhân cơ hội hắn lại liếc mắt nhìn bóng dáng ngồi cách đó không xa, ngay cả thở mạnh cũng không dám, quay người rón rén rời đi, lúc này mới thở mạnh một hơi như trút được gánh nặng.

Một chân đá bay ác giao, lại bức lui sáu vị tiên nhân cường đại, pháp môn dọa người của Lâm tu sĩ thật lợi hại, mà đã không tự xưng là tiên nhân vậy hắn là…

Mọi người chậm rãi tụ lại một chỗ, an ủi lẫn nhau, vượt qua nỗi khiếp sợ vừa rồi.

A Đồ vẫn ngồi bên cạnh Lâm Nhất, hắn vừa ăn khối thịt, vừa lặng lẽ đánh giá.

Một đêm trong rừng rậm rạp, ngắn ngủi mà dài dằng dặc.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free