Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Vô Tiên - Chương 2152:

Thân hình Thanh Long chợt chậm lại, tuy vẫn điên cuồng như thế tới giảm nhiều, hiển nhiên đã bị tháp đá thần thông kiềm hãm trong một khoảng thời gian. Cũng trong nháy mắt này, hơn mười đạo kiếm quang ầm ầm rơi xuống. Trong tiếng vang dội, thân thể hơn trăm trượng cũng dần dần trầm xuống, nhưng vẫn quay đầu nhìn bốn phía mờ mịt. Mà sương mù lại càng ngày càng dày đặc, gần như muốn cắn nuốt, vùi lấp thân thể to lớn của hắn…

Hừ! Chỉ cần thu thập con Thanh Long này, con Bạch Hổ kia khó thoát tai kiếp!

Đại Nguyên Tử từ trên cao nhìn xuống, không ngừng xuất ra pháp quyết. Tháp lớn màu đen kia chậm rãi trấn áp Thanh Long, tu sĩ Phạm Thiên bốn phía thừa dịp không ngừng điên cuồng tấn công…

Vào lúc này, Thanh Long bỗng nhiên từ trong mờ mịt ngẩng đầu lên, một đôi mắt sáng ngời lại thâm thúy xẹt qua một chút ngạo nghễ nhìn vạn vật bằng nửa con mắt. Hắn chợt há mồm phun ra một Chân Long hỏa mười mấy trượng, thổi bay sương mù dày đặc tràn ngập khắp nơi. Mà trên sống lưng còn xuất hiện kim quang, thân thể trăm trượng bỗng nhiên cuốn lại, ngay sau đó vang lên tiếng “rắc, hư không bị xé rách, cấm chế tan vỡ…

Đại Nguyên Tử muốn gia trì pháp lực lại đã chậm. Tháp ảnh màu đen khẽ lay động, “ầm một tiếng bay ngược lên cùng nhỏ lại, uy thế biến mất. Sau đó liệt diễm bừng bừng cuốn tới, sát cơ ngút trời. Hắn vội vàng dùng tháp lớn ngăn cản, ai ngờ Thanh Long không thừa dịp nhào tới mà quay người xông về bên kia.

Hơn mười cao thủ Động Thiên sơ kỳ đang liên thủ cùng hợp lực cường công, chợt bị một trận liệt diễm làm rối trận cước. Còn chưa kịp ứng biến, Thanh Long trăm trượng đột nhiên lao tới. Hai người nhất thời bị đụng bay ra ngoài, tu sĩ còn sót lại vội vàng thu người né tránh, phía trước không bị ngăn cản, đường đi mở rộng…

Khí thế Thanh Long càng tăng lên, ngẩng đầu gầm thét, thừa dịp xoay tròn, nhất phi trùng thiên!

Long ngâm vừa xong lại xuất hiện hổ gầm.

Sau khi Bạch Hổ liên tiếp hành hạ mười mấy người tới chết, đang tự hô to thống khoái. Chợt nghe lão Long kêu gọi, hắn không ham chiến nữa, ngay sau đó gầm thét hưởng ứng, hai cánh chấn động, đột nhiên hóa thành một đạo ngân quang đuổi theo.

Dưới thanh âm long ngâm hổ gần, hai người đối thủ đều biến mất, chỉ còn sót lại một đám tu sĩ đang trố mắt nhìn nhau mà chưa tỉnh hồn ở giữa không trung.

Đại Nguyên Tử thu hồi thần thông, kinh ngạc nhìn xuống.

Trong Ma Hoàng cốc, cổ mộc ngã lung tung, lá héo úa khắp nơi. Mười, hai mươi cổ tử thi thất linh bát lạc, khó coi…

Đại Nguyên Tử là một lão giả râu bạc trắng tướng mạo tầm thường, xưa nay không hề biểu hiện vui giậ. Hơn nữa tu vi phi phàm, tự nhiên có định lực không tầm thường hơn người. Mà lúc này mặt mũi hắn lại dữ tợn, khóe mắt co quắp, nghiêm túc quát lên:

- Đuổi theo…

Bất kể là cao thủ Động Thiên hay là đông đảo tu sĩ Phạm Thiên bốn phía sơn cốc đều không có người lên tiếng đáp lại.

Đuổi, làm sao đuổi? Canh giữ ở trước cửa nhà cũng không ngăn được cường long ác hổ như thế. Sau khi vào tới trong tinh không vô tận kia lại càng khiến người khác không thể làm gì được!

Thấy vậy Đại Nguyên Tử càng thêm tức giận.

Hai vị Ma tôn chỉ lo chăm sóc Ma thành nhưng lại bỏ qua Ma hoang không để ý. Hôm nay cao thủ le hoe khiến người khác thừa dịp. Nhớ tới năm đó cường thịnh, chỉ sợ không còn xảy ra. Rất nhiều đồng đạo cũng vì cái này mất mất lòng tiến thủ, đều là muốn an nhàn hưởng thụ!

Đại Nguyên Tử không rãnh suy nghĩ nhiều, quát hết:

- Yêu hoang phạm Ma hoang ta quá rõ ràng. Nếu để cho người gây họa rời đi, chúng ta đều không thể gánh nổi trách nhiệm. Phải cố hết sức mình…

Hắn hừ một tiếng, ánh mắt lướt qua bốn phía, xoay người tiến về phía tinh không. Hơn mười cao thủ Động Thiên sơ kỳ cùng hai mươi vị Tiên Quân không dám thờ ơ, đều đi theo. Còn sót lại mấy tu sĩ tự biết bản lãnh không tốt, không đi theo tham gia náo nhiệt mà rơi xuống đất. Đối mặt với sơn cốc bừa bãi khiến người ta có một nỗi lòng không thể hiểu…

Bên trong một động phủ xinh xắn dưới chân núi Ma Hoàng cốc, có một phấn y nữ tử đóng cửa ngồi một mình. Tình hình bên ngoài liếc qua liền thấy, mà nàng chỉ có thể tránh ở chỗ này bo bo giữ mình. Khi Ma Hoàng cốc dần dần an tĩnh lại, nàng vẫn dùng tay che tai, trên khuôn mặt tinh thảo có chút suy nghĩ.

Hai kẻ vai u thịt bắp ngay thẳng hào sảng kia quả nhiên không phải người bình thường. Nhất là Thanh Long kia, ngược lại có mấy phần tương tự với một tiểu tử, hì hì!

Chỉ là cuộc đời này khó có thể gặp lại hắn. Nếu còn có thể gặp lại, mình sẽ không lựa chọn rời đi??

Trần Tử cũng không biết!

Ai! Ân của bà bà rất lớn, sao có thể quên!

Bà bà! Lão nhân gia ngài đang ở đâu…

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free