Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Vô Tiên - Chương 2177:

Hổ Đầu có chút buồn bực!

Từ khoảnh khắc gặp được lão Long, Hổ ca liền coi như huynh trưởng, cũng giúp đỡ hắn luyện hóa thành hình người, dạy hắn một số quy củ trên đời, bầu bạn với nhau, như hình với bóng đi tới hồng hoang. Trên đường, chăm sóc và che chở cho huynh đệ chính là bổn phận của Hổ ca!

Mà hiện giờ Hổ ca lại trở nên vô dụng. Một hồi gặp gỡ bất ngờ, đều phải trông cậy vào lão Long đứng ra mới có thể chuyển nguy thành an.

Cứ như vậy thì ta biết để mặt mũi vào đâu?

Long Kiều Nhi kia chỉ là một nữ tử lần đầu gặp mặt lại không để Hổ ca vào mắt, còn canh trước động phủ của lão Long không cho mình tới gần. Hộ pháp cái gì chứ? Căn bản chính là xuân tình rục rịch, muốn tìm nam nhân mà thôi.

Hừ! Đó là huynh đệ của lão tử, há lại để mặc cho người khác bài bố?

Có điều niệm tình con rồng cái kia không có ác ý, tạm thời đành phải để mặc nàng ta. Mà lão Long muốn trở về như lúc ban đầu, không có thời gian mấy chục năm thì e là không được. Trong lúc ở đây cũng không thể nhàn rỗi. Đợi sau khi lão tử đề thăng tu vi rồi chờ xem!

Hổ Đầu vẫy tay với Nhĩ Huyền rồi tới một gian động phủ khác ở cách hơn mười trượng. Sau đó hắn lưu lại một một dòng thần thức canh giữ ở ngoài động rồi lập tức quan môn bế hộ. Ở Yêu Hoang cướp bóc hơn mười vạn thần thạch, giờ đã tới lúc mang tới tác dụng rồi!

Có Long Kiều Nhi vì lão Long hộ pháp, Hổ Đầu lại đóng cửa không ra, Nhĩ Huyền cũng trở nên thoải mái. Mà hắn thân là chủ nhân, không tiện tự ý rời đi, dứt khoát ngồi khoanh chân trên vách núi cách đó không xa. Đối phương có ơn với Dã Sơn cốc, đã đón tới đây thì cũng phải dốc lòng thủ hộ một phen, cũng xem như là nghĩa nên có.

Trên đỉnh Dã Sơn cốc lại trở nên sự yên tĩnh ngày xưa. Mong từ nay về sau mọi việc êm xuôi.

Đây là một tòa thạch tháp được luyện từ tinh ngọc.

Tháp cao bao nhiêu, không thể ước lượng. Huyền diệu thế nào, cũng không ai biết được.

Có điều Tiên Nô lại biết tòa thạch tháp này rất lớn. Nó còn có một cái tên rất lạ, Cửu Thiên tháp.

Nơi này chính là tầng thấp nhất của Cửu Thiên tháp. Ở đây Thái Sơ chi khí nồng đậm, rất có lợi đối với tu vi. Chỉ cần an tâm tu luyện, tu tới Động Thiên là trong tầm tay. Nếu đã có duyên gặp nhau, vậy đừng ngại chỉ điểm một hai. Chớ để cô phụ thịnh tình hậu ý của Thanh Diệp. Nam tử tướng mạo tuấn mỹ đó đã nói như vậy.

Thanh Diệp, chính là tên người.

Người đó đưa Tiên Nô từ trên trời trực tiếp tới tòa thạch tháp này. Sau đó hắn căn dặn vài câu rồi vân đạm phong khinh bỏ đi.

Tiên Nô từ trong tĩnh tọa chậm rãi mở mắt, trong thần sắc hơi lộ vẻ kinh ngạc. Đang nhập định tỉnh lại, bỗng nhiên đã qua ba mươi năm. Mà không biết có phải do Thái Sơ chi khí quá nồng đậm hay không, hay là nhờ huyền cơ của thạch tháp, tu vi của mình vẫn đang tăng mạnh. Giống như là mỗi thời mỗi khắc đều có cảm ngộ cảnh giới khác nhau. Hai mươi năm trước đã tới Thiên Tiên sơ kỳ, mười năm trước thì bước vào Kim Tiên sơ kỳ, trước mắt không ngờ đã đột phá đến Tiên Quân trung kỳ. Cứ như thế này, theo lời Thanh Diệp nói, tới tới Động Thiên cũng là trong tầm tay.

Cửu Thiên tháp đúng là một nơi thần kỳ! Thanh Diệp chắp tay nhường lại cơ duyên ở đây là cớ làm sao? Chẳng lẽ thật sự là gặp nhau có duyên.

Tiên Nô cũng không vì tu vi được đề thăng mà vui sướng, thần sắc vẫn trầm tĩnh như ngọc. Mắt nàng ta chớp chớp, nhìn quanh bốn phía.

Tầng thấp nhất của Cửu Thiên tháp này giống như là một cái vỉ hấp cực lớn. Phần đáy vuông vức, rộng chừng mấy trăm trượng, vì được lát bằng bạch ngọc mà trơn bóng không tỳ vết, có Thái Sơ chi khí bốc lên. Từ vách tường hướng lên đỉnh trăm trượng, tạo thành hình tròn, vì được cấm chế bao phủ, mơ hồ có trăng sao lấp lánh, vô cùng huyền diệu.

Bốn phía vách tháp có vô số điện thờ chằng chịt. Ánh sáng ngọc lấp lánh, có thể thấy được từng bóng người đang ngồi ngay ngắn.

Ánh mắt Tiên Nô dừng trên bóng người trong điện thờ, lại tâm sinh nghi hoặc. Trừ mình ra, nơi này còn có mười bảy vị tu sĩ nam nữ, tuy nói cảnh giới tầm thường, lại không ai không phải là hạng người trẻ tuổi tướng mạo tuấn mỹ, cũng mỗi bên chiếm một nửa. Nói cách khác, trong tháp tổng cộng có chín nam chín nữ mười tám người.

Có điều có lẽ là do cơ duyên hiếm có, những đồng đạo xa lạ này đều đang bận rộn tu luyện, căn bản không hề giao tiếp với nhau. Thậm chí, còn ai nấy chen nhau chiếm điện thờ ở chỗ cao. Chỉ vì càng lên trên thì Thái Sơ chi khí càng hội tụ mà nồng đậm gấp đôi.

Lúc này, trong một dãy điện thờ cách mặt đất bảy, tám mươi trượng, liền có một nam một nữ mỗi người thủ một phương, hơn nữa không cho người khác tới gần nửa bước. Hai người đó vừa bước vào Động Thiên cảnh không lâu, đã là từ trên cao nhìn xuống, khiến những đồng đạo khác ở đây đố kỵ không thôi!

Tiên Nô thu hồi ánh mắt, lại yên lặng quan sát xung quanh. Mỗi điện thờ đều to chừng hơn trượng, đều khảm vào trong ngọc bích mấy thước, giống như là một động quật tự nhiên, dùng để tĩnh tọa tu luyện thì không thể tốt hơn. Mà nàng ta lại bỏ qua không cần, chỉ ở trong một góc trong tháp tìm một nơi ngồi đó.

Cơ duyên tới rất kỳ quái, chưa chắc đã là chuyện tốt. Mà thạch tháp không cửa ra vào cũng không có cửa sổ, cấm chế sâm nghiêm mà liền thành một thể. Cho dù muốn rời khỏi nơi này, căn bản là cũng không có đường.

Còn nhớ, khi Thanh Diệp kia rời đi, từng cười dặn: Nơi cấm địa, người tự tiện ra vào, chắc chắn sẽ hối tiếc cũng không kịp.

Tiên Nô im lặng một thoáng rồi lặng lẽ thở dài. Nàng ta nhẹ nhàng huy động tay áo dài của vân bào, thuận tay thắt một búi tóc, trong thần sắc lộ vẻ cô đơn mà bất đắc dĩ. Là phúc hay họa, khó có thể đoán trước. Sư phụ và Hổ Đầu, lão Long đang ở đâu thì hoàn toàn không rõ. Nếu bị nhốt ở đây, đành phải thích ứng với tình cảnh. Về phần đề thăng tu vi cảnh giới cứ thuận theo tự nhiên thôi.

Chỉ mong có ngày gặp lại! Sư phụ, Nô nhi nhớ ngài lắm.

...

Tiên Nô thân ở trong tháp mà lại không rõ. Nhưng có người ở nơi khác lại thời khắc lưu ý tới mỗi một biến động nhỏ của Cửu Thiên tháp.

Thiên Ma cung. Trên ban công cao ngất trong mây, một nam tử mặc áo đen đang ngẩng đầu trông về nơi xa.

Đỉnh của Ma thành chính là Thanh Vi thành. Cửu Thiên tháp ở trong đó là cấm địa của Ma thành. Mà có người lại làm việc càn rỡ, ngang nhiên ở bên trong lén chứa mười tám vị nam nữ.

Thanh Diệp sư đệ, ngươi rốt cuộc là có dụng ý gì?

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free