Vô Tiên - Chương 2181:
Khi tiếng cười càn rỡ truyền đến, lão Long chẳng buồn để ý. Hắn vẫn đang cúi đầu nhìn, thần sắc hơi biến đổi, nhẹ nhàng nói:
- Muội tử, ngươi...việc gì phải như vậy.
Long Kiều Nhi nằm trong vũng máu, tay trái đang nắm lấy cánh tay lão Long run nhè nhẹ, lại càng nắm chặt hơn, chỉ sở hơi buông lỏng chút là sẽ mất đi vậy. Nàng ta thở hổn hển đáp:
- Ta khờ, ta ngu...Ta chết cũng không hối hận.
Trong thần sắc quật cường của nàng ta lộ ra vẻ kiên quyết, mà trong đôi mắt sáng ngời lại hơi lộ ra vẻ vui mừng.
Việc gì phải vậy? Nói cũng đúng thôi. Hai người chỉ là bình thủy tương phùng, việc gì phải dùng cái chết để đối đãi?
Có điều, Long huynh ngươi có biết không, ngày ấy ngươi cứu Long Kiều Nhi đã chắc chắn sẽ phải chết mới đổi lấy được duyên phận ba mươi năm Ta từng thời từng khắc đều muốn ngươi nhìn thấy, giữ ở trong lòng, ngươi lại hôm nay mới biết tới sự tồn tại của ta. Ta vẫn si tình không thay đổi, chết cũng không hối hận. Có thể đổi lấy một tiếng muội tử của ngươi là đủ rồi!
Biển người mênh mông, gặp được ngươi, không dễ dàng. . .
Đồng thời bùm một tiếng, động tĩnh cấm chế mở ra truyền đến, ngay sau đó có người gầm lên:
- Lão tử ở đây.
Lão Long theo tiếng nhìn lại, thần sắc lại biến đổi.
Trước cửa một gian động phủ ngoài trăm trượng, đột nhiên nhảy ra thân ảnh của Hổ Đầu. Mà hắn còn chưa đứng vững đã há miệng phun ra một ngụm máu nóng, khí thế trên dưới lập tức trở nên cuồng bạo, hỗn độn, hiển nhiên chính là dấu hiệu của pháp lực phản phệ. Hắn lại chẳng buồn thở, cắn chặt răng lao thẳng về phía lão Long và Long Kiều Nhi, vội la lên:
- Huynh đệ đừng sợ.
Lão Long không sợ, chỉ là trong lòng lờ mờ cảm thấy đau đớn. Có thể thấy được một cách dễ dàng, Hổ Đầu chính là vào lúc mấu chốt tu vi đề thăng mà bị ép phải xuất quan, thế cho nên bị pháp lực phản phệ, rõ ràng đã bị thương không nhẹ. Lúc này hắn không chỉ không có tu vi lúc trước, ngược lại cảnh giới giảm mạnh, chỉ là đang khổ sở chống đỡ. Ài! Hôm nayđúng là họa vô đơn chí.
Thấy vậy, hán tử tráng kiện ở trong không trung cười nói:
- Ha ha! Hôm nay đại công cáo thành.
Hắn thuận tay ném Ngô Lễ trong tay đi, cùng một người khác lao về phía đỉnh núi. Hơn mười người còn lại thì canh giữ ở xung quanh, giống như thiên la địa võng.
Hổ Đầu chưa lao tới gần lão Long thì đã bị một đạo pháp lực mạnh mẽ đột nhiên đánh tới. Hắn vừa muốn tránh né, nhưng sức lại không đủ, lập tức tứ chi bị trói buộc mà lăng không bay lên, trong nháy mắt người ta bắt sống. Mà hắn lại không chịu khuất phục, muốn tức giận mắng chửi, chỉ tội cấm chế vây khốn, khiến hắn há miệng không cất được tiếng, tình hình cực kỳ chật vật.
Kiếp nạn đột nhiên ập xuống, dị biến nổi lên, tất cả đều khiến người ta bất ngờ không kịp đề phòng!
Lão Long vội vàng ôm lấy Long Kiều Nhi, lắc mình muốn nhảy lên. Một đạo quang mang ầm ầm bắn tới, sắc bén, vô tình, hơn nữa thế không thể đỡ. Bùm một tiếng, hắn đột nhiên bay ngược ra sau. Mà người ở trong lòng hắn lại rời tay bay đi, trong nháy mắt đã tứ phân ngũ liệt, hóa thành một chùm mưa máu rơi xuống vách núi.
Lão Long nện mạnh vào vách đá trên đỉnh núi, cũng lõm sâu vào nửa thước. Hắn chẳng buồn để ý tới quần áo rách nát, thương thế thảm trọng, vẫn cứ dang tay mà mắt trợn trừng. Hơi ấm ở đầu ngón tay vẫn còn, giọng nói ấy vẫn vang vọng bên tai, nhưng người thì đã không thấy đâu, thậm chí còn chưa kịp thấy rõ bộ dạng của nàng ta!
Một đạo pháp lực vây khốn lão Long, không túm hắn lên. Hắn vẫn thờ ơ, chỉ nhìn xoáy vào trong chùm mưa máu ấy.
Chỉ một thoáng sau, hơn mười vị tu sĩ mang theo lão Long và Hổ Đầu nghênh ngang mà đi. Trên đỉnh núi chỉ còn lại Nhĩ Huyền và Ngô Lễ. Hai vị lão giả vẫn không thể động đậy, chỉ có bốn mắt nhìn nhau mà hoảng sợ bất an.
Ba ngày trôi qua, cấm chế giảm bớt. Nhĩ Huyền và Ngô Lễ lúc này mới có thể giãy ra, đều từ dưới đất đứng lên, lại thở dài thở ngắn.
- Đạo hữu! Ngươi... Ngươi hại ta khổ quá.
- Lão hữu! Chuyện liên quan tới tính mạng của tộc nhân, ta cũng là bị ép cho bất đắc dĩ. Giờ xin bồi tội với ngươi.
- Ài! Đại họa đã thành, còn bồi tội cái gì? Ngô Lễ đạo hữu, những cao nhân này làm thế nào mà tìm được tới Minh Thúy cốc, lại tới Dã Sơn cốc, xin hãy nói kỹ đi. Bằng không giao tình của ngươi và ta đoạn tuyệt ở đây.
- Ta cũng không biết! Lão hữu đừng tức giận, có lẽ là có liên quan tới Ô Nhị đó.
...
Hổ Đầu bị giam cầm tu vi, phong bế tai mắt. Tuy là vậy hắn vẫn có suy đoán.
Phi hành mấy canh giờ, chứng tỏ là đường xá xa xôi. Thế đi trầm xuống, chắc là tới nơi rồi. Ngay sau đó là bốn phía âm hàn bức người, đây là chỗ nào? Hầy, bất kể là đi đâu, chỉ cần lão tử không chết là tự có lúc biết được!
Có điều, hôm nay thật là xui xẻo quá!
Hổ ca là người có truyền thừa của tổ tiên, chỉ vì lười biếng mới khiến cho cảnh giới trì trệ không tiến. Hiện giờ có thần thạch tương trợ, lại bỏ ra một phen khổ công, trở thành cao thủ Động Thiên cũng không phải là việc khó. Cho nên, hắn mười năm trước đã đột phá sự trói buộc của Tiên Quân, lại không tự mãn, chỉ muốn sớm ngày đuổi kịp lão Long. Ai ngờ vào lúc khẩn yếu quan đầu, ngoài động lại xảy ra tình huống. Đám tu sĩ thình lình xuất hiện kia không nói hai lời liền xuất thủ đả thương người. Trong nháy mắt, Nhĩ Huyền bị bắt, Long Kiều Nhi bị thương nặng mà hấp hối, động phủ của lão Long không có ai canh giữ.
Con mẹ nó, một lần bế quan hiếm có cứ như vậy bị cắt ngang. Nhưng không thể cứ trơ mắt nhìn lão Long gặp nạn được? Hơn nữa, đám gia hỏa đó không ngờ là nhằm vào Hổ ca mà đến. Là phúc thì không phải họa, là họa thì tránh không khỏi. Sinh tử trước mặt, lão tử trước giờ không phải là người nao núng khiếp đảm!
Chỉ tiếc cho Long Kiều Nhi! Nữ tử đó tuy bộ dạng khó coi, nhưng lại là một người thành thật. Cho dù hung dữ một chút thì có làm sao? Nàng ta bất kể là làm việc nhà, sinh đẻ, hay là giúp đỡ đánh nhau, đều là một hảo thủ, giờ thì lại cứ thế không còn nữa, khiến người ta thổn thức không thôi!
Hổ ca sau này tuyệt đối sẽ không dám dính vào nữ nhân nữa. Nhìn bộ dạng lúc đó của lão Long là biết ngay, biến thành choáng váng ngây ngốc rồi.
Bùm, bùm.