Vô Tiên - Chương 2184:
Bị người ta coi khinh tu vi, Hổ Đầu lập tức hụt hơi. Quyền đầu không đủ cứng rắn, nói nhiều mấy cũng vô dụng.
- Hổ Đầu có lẽ không đủ sức, nhưng có lão Long ở đây.
Đúng lúc này, lão Long bỗng nhiên lên tiếng nói:
- Ngươi âm hiểm ác độc, lạm sát kẻ vô tội, cuối cùng thành hại người hại mình. Trước mắt thân hãm tuyệt cảnh, vẫn cứ không chịu tỉnh ngộ. Nếu có ngày sau, lão Long ta tất sẽ giết ngươi!
Đấu Tương liếc xéo lão Long, trong lòng có chút ngột ngạt.
Tên gia hỏa đó tuy tu vi vẫn kém mình một bậc, lại chưa chắc đã không phải là một đối thủ chân chính. Chỉ tiếc khi đọ sức với hắn, do vô ý mà bại, cũng bởi vậy để người ta có cơ hội mà vây bắt. Hiện giờ cảnh ngộ tương đồng, đã ốc còn không mang nổi mình ốc, mà hắn lại vẫn muốn giết mình?
- Khà khà.
Đấu Tương nhếch miệng cười không cho là đúng, cười nói:
- Trên đời này không phải ngươi giết ta thì chính là ta giết ngươi. Nếu có ngày sau ta tất sẽ phụng bồi tới cùng!
Hắn hơi dừng lại một chút, giống như thật lòng mà lại giống như giả ý, nói:
- Lão Long! Ta phục ngươi là hán tử, không giống như tên bản sự kém cỏi lại luôn miệng khoe khoang kia, thực sự khiến người ta chán ghét!
Hổ Đầu đang oán hận không thôi, bỗng nhiên bị coi rẻ và khiêu khích, đột nhiên cả giận nói:
- Giặc mặt đen! Ngươi cứ chờ đó, lão tử tất sẽ có ngày đánh một trận với ngươi.
- Được thôi, đợi ngày sau rồi tính.
Lão Long lên tiếng cắt ngang lời Hổ Đầu, hỏi:
- Đấu Tương, thị phi ân oán của ngươi và nhóm người vừa rồi không liên quan gì tới hai huynh đệ ta, vì sao lại hại tới người vô tội.
Theo những gì chứng kiến trước đó, đám cao thủ Động Thiên kia quen biết với Đấu Tương. Mà đối phương trước sau tìm tới Minh Thúy cốc, Dã Sơn cốc, rõ ràng là nhằm vào hai huynh đệ mình. Nguyên do trong đây thực sự khiến người ta nghi hoặc khó hiểu.
- Khà khà! Mọi người là trước khi chết thì hồ đồ, sau khi chết thì minh bạch, việc gì phải hỏi nhiều.
Đấu Tương vẫn tươi cười, căn bản không muốn nói ra tình hình thực tế. Mà có người không nhịn được, nũng nịu quát lên:
- Đồ xấu xa không biết xấu hổ, hạng người nói xằng là vô tội?
Hổ Đầu theo tiếng nhìn lại, cơn tức không khỏi dịu đi. Thầm nghĩ: Mấy nữ tử lão Long gặp, đều là hạng người hung hãn dã man. Hiện giờ này cùng một phòng, e là không được thanh tịnh rồi.
Lão Long không nói gì, ngẩn ra, không ngờ lại chậm rãi cúi đầu xuống. Từ lúc nhìn mưa máu đó rơi xuống vách núi, hắn không muốn đối mặt với bất kỳ một nữ tử nào nữa.
- Hai người các ngươi tự tiện xông vào Yêu Hoang cấm địa của ta, đoạt truyền thừa của sư tôn ta, lại đả thương sư huynh ta rồi khiến hắn thất thủ bị bắt, liên lụy khiến cho bổn cô nương bị ám toán, dẫn tới những người đi theo đều gần như chết hết, đây đều là những tội không thể tha, sao dám nói là vô tội chứ.
Thiên Tinh giống như oán hận chất chứa từ lâu, cuối cùng cũng đợi được tới lúc bùng nổ, lời nói phun ra như tên liên châu:
- Sau khi sư huynh ta bị bắt, bị người ta hỏi cừu gia khiến hắn bị thương, hắn tất nhiên không cần giấu diếm. Mà đối phương thì truy hỏi tung tích của Thanh Long Bạch Hổ, cũng hứa sẽ tạm thời giữ lại tính mạng cho hai huynh muội ta. Này cơ hội báo thù này, không ai lại cam lòng bỏ qua. Tiếc rằng hai người các ngươi tung tích không rõ, chỉ đành than thời vận không đủ, hừ...
Nàng ta hừ một tiếng, mang theo vẻ mặt lấy làm may mắn nói tiếp:
- Cũng may nhóm người đó thần thông quảng đại, cuối cùng vẫn một lưới bắt hết hai người các ngươi.
Đấu Tương không đợi Thiên Tinh nói hết, bất đắc dĩ khuyên can:
- Sư muội! Việc đã đến nước này, việc gì phải dong dài với hai người bọn họ.
Lão Long khẽ nhíu mày, với trầm mặc không nói gì. Nhóm người đó tìm tới Minh Thúy cốc, Dã Sơn cốc, không phải là do Đấu Tương chỉ sao?
- Ha ha! Một lưới bắt hết á? Đúng là nực cười.
Hổ Đầu mặc kệ, thừa cơ lớn tiếng hô lên:
- Trừ kéo người ta làm đệm lưng, bỏ đá xuống giếng ra thì hai người các ngươi còn có bản sự gì? Hiện giờ rơi vào kết cục tương tự, thật là con mẹ nó báo ứng mà, ha ha!
Thiên Tinh hỏa khí đang thịnh, quay sang Hổ Đầu quát lên:
- Tên gia hỏa đáng giận, bổn cô nương một cước đá chết ngươi!
Hổ Đầu ngẩng đầu, đáp lại một cách mỉa mai:
- Hừ hừ, lão tử không đánh nữ nhân cởi truồng, ngươi có bản lĩnh thì cứ tới đây.
Tục ngữ có viết, đánh người không đánh vào mặt, mắng chửi người không nhằm vào chỗ yếu. Mà hắn thì lại cố ý bới lông tìm vết, chỉ mong nói cho thống khoái.
Khi Lão Long đang suy tư, chợt thấy những lời chói tai, không nhịn ngẩng đầu lên lườm một cái. Mình từng cùng Thiên Tinh ở dưới long đất trần truồng đánh nhau, đó cũng không phải là một chuyện vẻ vang gì. Hổ Đầu lúc ấy thân là người chứng kiến duy nhất, luôn thích nhắc tới chuyện này, không phải khiến người ta khó xử sao? Mà tên gia hỏa đó vẫn lải nhải không thôi, bộ dạng thật đáng ghét.
Mặt Thiên Tinh đã đỏ bừng, hai mắt gườm gườm, giống như là phát điên.
Đấu Tương chẳng muốn đấu vào miệng, lại có chút tò mò. Đôi long hổ huynh đệ đó tuy mạo phạm sư môn, nhưng cũng không đến mức khiến sư muội phải tức giận như vậy chứ. Trong đây đã xảy ra chuyện gì?
Bốn người trở mặt thành thù, bất ngờ bị nhốt chung một chỗ, nhất định sẽ cãi nhau không ngừng. Khi họ đang ầm ĩ với nhau, sơn động bỗng nhiên hơi lắc lư.