Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Vô Tiên - Chương 2190:

Thanh Diệp cũng không quay đầu lại, ra hiệu:

- Minh Cơ, bản tôn dẫn ngươi đi tăng thêm được thêm kiến thức.

Minh Cơ chậm rãi bay tới, lại ngừng thế điở ngoài mấy chục trượng. thần sắc nàng ta hơi có vẻ do dự, nói:

- Tại hạ thân phận hèn mọn, không dám có hành động đi quá giới hạn.

Thanh Diệp không cho là đúng nói:

- Có bản tôn ở đây, sao có thể nói là đi quá giới hạn?

Hắn quay đầu lại nhìn, không khỏi đầy thâm ý gọi:

- Đến đây đi! Chỉ cần ngoan ngoãn nghe lời, bản tôn sẽ coi ngươi như tri kỷ, ha ha. . .

Tiếng cười có chút mị hoặc vừa vang lên, thân ảnh của hắn đã đột nhiên biến mất.

Minh Cơ vốn nữ tử cẩn thận, nhưng ở trước mặt Thanh Diệp luôn không thể che giấu hơn nữa khó có thể phòng vệ. Nàng ta thầm thở dài, động thân bay về phía trước.

Cửa thành Thanh Vi thành giống như một lỗ thủng, giống một hẻm núi nho nhỏ hơn. Vừa xuyên qua cổng thì cảnh vật liền biến đổi.

Nơi đây không có cây không có cỏ, chỉ có một tòa núi đá trụi lủi.

Thanh Diệp vẫn phiêu nhiên bay tới, thoải mái như cũ.

Không biết là do cấm chế hay là tu vi có hạn, thân hình Minh Cơ lại trầm xuống rồi hai chạm đất. Nàng ta ngẩng đầu nhìn lên, lập tức liền theo thềm đá tiếp tục đi lên trên. Mà sau khi đi qua ngàn bậc đá, trước mắt sáng tỏ rộng mở. Nàng ta chưa dừng chân thì thần sắc đã đầy vẻ ngạc nhiên.

Minh Cơ tới Ma thành đã được ngàn năm, mà đích thân tới thực địa cũng chỉ nhìn thấy hình dáng của Thanh Vi thành, hiện giờ thì lại là một chuyện khác.

Một thạch đài rộng lớn, ước chừng hơn mười dặm, bằng phẳng như gương, cũng vì được đúc thành từ tinh ngọc mà khí cơ nồng đậm, lại chớp động quang mang. Quang mang biến ảo hơn nữa quỷ dị đó giống như có năm màu, bảy màu, chín màu, lại giống như không có màu, nhất thời khiến người ta khó phân biệt được rõ ràng. Mà chỗ chính giữa thạch đài thì có một tòa tháp ngọc cao lớn đứng sừng sững.

Khi ánh mắt Minh Cơ dừng trên tháp ngọc, nàng ta không khỏi thầm thở dài một tiếng.

Tháp ngọc chiếm mấy trăm trượng, hình dạng phong cách cổ xưa mà lại khí thế nguy nga. Thân tháp cao chừng nghìn trượng, chia làm chín tầng trên dưới, đều được mây mù bao quanh mà lạnh lẽo khó lường. Chỗ đỉnh tháp như chạm tới trời. Có quang hoa từ từ chiếu ra, cấm chế chi lực vô cùng theo đó bao phủ bốn phương tám hướng.

- Ha ha! Nơi này thế nào?

Chỉ trong giây lát Thanh Diệp đã đi tới trước người Minh Cơ. Hắn vẫn chưa tới gần tháp ngọc, mà nhìn từ xa rồi xoay người quay về. Thần thức có thể thấy được, trong trăm trượng bốn phía tháp ngọc sớm đã trải rộng cấm chế mà sát khí đầy đủ, căn bản không thể có ai dòm ngó, hoặc là lướt qua Lôi Trì một bước.

- Đó chính là Cửu Thiên tháp à? Đồ sộ quá.

Minh Cơ ngưng thần quan sát tháp ngọc đó rồi theo tiếng đáp lại một câu. Mà một ngón tay đột nhiên vươn ra, nâng nhẹ cằm nàng ta rồi rụt lại, lập tức vang lên tiếng cười đắc ý:

- Ha ha! Tiểu nha đầu ngươi chỉ biết thế thôi.

Thanh Diệp cử chỉ ngả ngớn, lại cực kỳ tự nhiên. Hắn phất tay áo một cái, sau đó khoanh chân ngồi xuống, nói tiếp:

- ... Không biết rằng, sự huyền diệu của Cửu Thiên tháp nhiều lắm, há có thể chỉ nói là đồ sộ.

Minh Cơ vẫn ngây ngốc đứng đó, song mặt đỏ như ráng chiều mà như mất hồn mất vía. Đối mặt với sự khiêu khích và giễu cợt của một nam tử, không ngờ không hề sinh ra nửa phần tức giận, ngược lại còn sung sướng mà chờ mong. Đây là làm sao vậy?

- Cửu Thiên tháp chia làm chín tầng trên dưới. Tám tầng trên có cấm chế viễn cổ, hung hiểm dị thường.

Tâm tình Thanh Diệp không tồi, nói cho Minh Cơ nghe về tình hình của Cửu Thiên tháp. Về phần biến hóa thần thái của đối phương, hắn căn bản là chẳng buồn bận tâm.

Minh Cơ tay ôm má, hai mắt đang khép hờ đột nhiên mở ra, lặng lẽ thở hắt ra một hơi, lúc này mới định thần mà bớt thẹn thùng, cũng lấp liếm nói:

- Tầng một của bảo tháp đó cũng là cấm chế sâm nghiêm, là vì sao?

Thanh Diệp đắc ý nói:

- Ha ha! Đó là bản tôn làm ra, cho dù sư huynh tới cũng đừng hòng tới gần nửa bước.

Không biết vì sao, trong lòng Minh Cơ bỗng nhiên có chút mất mát. Nàng ta cũng chẳng muốn nghĩ nhiều, theo tiếng nhìn về phía trước, nói:

- Nếu Tôn chủ đã phong cấm bảo tháp, tất có dụng ý.

Thanh Diệp cười nói:

- Ha ha! Ngươi cũng biết nói năng đấy, không uổng công bản tôn yêu thương!

Nỗi lòng Minh Cơ vừa trấn định, lại không nhịn được mà trở nên rung động. Thương gì? Yêu gì chứ?

- Tầng một của Cửu Thiên tháp đó nhìn thì tầm thường lại cực kỳ huyền diệu. Nhất là tu sĩ từ cảnh giới Tiên Quân trở xuống, tu luyện ở trong đó sẽ làm ít công to.

Thanh Diệp cũng không nhắc nhiều tới tình hình cụ thể của Cửu Thiên tháp, mà đổi đề tà inói tiếp:

- Bản tôn từng có lòng muốn đưa ngươi vào tháp tu luyện, chỉ có điều.

Minh Cơ theo tiếng nhìn lại, vội vàng ánh mắt lảng tránh.

Thanh Diệp cười sáng lạn, nói tiếp:

- Ngươi bầu bạn với bản tôn ngàn năm nay, luôn trung thành đáng tin. Vì thế, bản tôn mở một mặt lưới, ha ha. . .

Minh Cơ hơi kinh ngạc, không nhịn được giương mắt nhìn. Vào trong tháp tu luyện, có lẽ là cơ duyên. Nhưng cũng trở thành một loại ban tặng?

Lời nói của Thanh Diệp Ma Tôn rốt cuộc có ý gì? Mà bên trong Cửu Thiên tháp đó cất giấu bí ẩn gì?

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free