Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Vô Tiên - Chương 2193:

Thái Sơ chi khí, vẫn đặc sệt như nước. Mấy chục năm như một ngày cuồn cuộn mãnh liệt, vào khoảnh khắc này lại dường như lại ít đi. Mà tình hình trong phạm vi mật thất còn đỡ, khí cơ ở ngoài hơn mười trượng lại dần dần có thế lượn vòng, cũng từ gần tới xa, từ dưới lên trên, giống như sông đổi dòng chảy chậm rãi bốc lên. Tình hình quỷ dị bất ngờ ập tới đó khiến người ta không hiểu ra sao.

Thái Sơ chi khí nơi này không chỉ nồng đậm, hơn nữa nhiều như vực sâu biển lớn, chẳng lẽ không chịu nổi một phen dày vò của mình à? Nếu địa mạch không có vấn đề gì thì rốt cuộc là cớ làm sao?

Lâm Nhất thầm sinh nghi, có chút không ngồi nổi nữa. Hắn lưu lại phân thân, một mình độn ra khỏi mật thất. Khi tới ngoài địa mạch thì lại trố mắt ngạc nhiên.

Khe hở của địa mạch và cấm chế chỉ có hai ba mươi dặm. Vào khoảnh khắc đặt mình trong đây, giống như bước vào một con sông đang chảy siết. Thế lượn vòng mơ hồ lúc trước càng trở nên rõ ràng. Dùng thần thức nhìn lại, địa mạch khổng lồ chừng mấy ngàn dặm giống như một vòng xoáy, khí cơ vô tận từ bên trong ùa ra, lại xoay tròn xao động, cũng xuyên qua từng đạo khe hở của cấm chế mà ùa về phía trước.

Lâm Nhất giật mình.

Vô số khe hở nhỏ trong cấm chế không phải là sơ hở, mà là người thi pháp cố ý làm ra. Duyên cớ không ngoài phong cấm địa mạch, đồng thời còn không quên ban tặng cho trăm vạn tu sĩ trong Trung Thiên thành.

Chỉ có điều, khí cơ xoay tròn không ngừng đó vì sao lại trở nên mạnh yếu bất đồng?

Hơn nữa trên địa mạch đó, linh khí, nguyên khí, yêu khí, ma khí, thậm chí là Thái Sơ chi khí, đồng loạt xoay tròn rồi hội tụ một chỗ, giống như mắt của vòng xoáy, tâm của gió lốc, thế mênh mông cuồn cuộn càng kinh người!

Chẳng lẽ là Trung Thiên thành đã xảy ra tình huống gì?

Lâm Nhất ngoài ngạc nhiên ra thì còn nghi hoặc không thôi, lập tức theo địa mạch tiến về phía trước để xem xét.

Sau hai canh giờ, tình hình xung quanh vẫn như cũ.

Lâm Nhất quay lại bay lên trên địa mạch, khi tới gần, cả người liền bị khí cơ mãnh liệt nâng cho bay lên. Khi tới trước đại trận phong cấm địa mạch, chậm rãi ngừng thế đi, lập tức trong hai mắt có quang mang tím đỏ bay ra.

Trong Huyễn Đồng rõ ràng có thể thấy được, số lượng khe hở của pháp trận nơi này rất nhiều, hơn nữa lại dày đặc. Khí cơ xoay trò bốc lên đột nhiên bị ngăn cản, lập tức trở nên mãnh liệt hơn, sau đó thì điên cuồng mà cướp đường thoát đi.

Lạ thật! Bên trên mặt đất rốt cuộc có dị biến gì mà tác động tới khí cơ của cả tòa địa mạch thế?

Lâm Nhất giật mình ngây ra ra một lúc, vẫn không rõ đầu đuôi. Để cẩn thận, hắn chậm rãi lui về phía sau, mà vừa đi được chưa xa thì ngừng lại.

Địa mạch trở nên ầm ĩ như vậy, sao khiến người ta an tâm bế quan được?

Lâm Nhất thần sắc do dự, quay đầu nhìn về phía sau. Chỉ một lát, tám thân ảnh xuyên qua địa mạch bay thẳng đến, nháy mắt đã hợp thành một thể với bản tôn. Hắn không do dự nữa, tâm niệm khẽ động, cả người đã biến mất không thấy đâu, thay vào đó là một đạo quang mang chớp động, hơi bay vòng rồi đột nhiên nhảy vào trong khe hở của cấm chế.

Có một hồi kinh lịch xuyên qua cấm chế, giở lại trò cũ, quả nhiên thành thạo hơn rất nhiều. Lại có khí cơ không siết để bay theo, bóng người tựa như nước chảy bèo trôi, thế đi cực nhanh bên trong khe hở.

Có điều, càng hướng lên trên thì càng khó đi. Cấm pháp đan xen lại dày đặc giống như mạng nhện. Khe hở dày đặc ở trong lại giống như tổ ong. Hơi vô ý chút thôi sẽ chạm đến và hại tới bản thân. Mà còn muốn quay về thì là nói dễ hơn làm. Khí cơ rào rạt cuồn cuộn đó bức tới, chỉ đành không ngừng theo đó mà tiến về phía trước.

Lâm Nhất thu liễm tâm thần, chỉ tìm chỗ khí cơ nồng đậm nhất mà chạy. Nửa canh giờ, một canh giờ qua đi, tình hình phía trước vẫn cũ. Hơn trămdặm, mấy trăm dặm, khe hở vẫn không thấy điểm cuối.

...

Trung Thiên Ma thành, trong Thanh Vi thành.

Cửu Thiên tháp vẫn cao ngất như cũ. Ngoài hơn mười dặm, Thanh Diệp và Minh Cơ đang chờ đợi. Mà tình hình nơi này so với hai mươi năm qua thì đã rất bất đồng!

Trên sơn bình Bằng phẳng lại rộng lớn, mây mù bốc lên. Khí cơ vô tận từ dưới lòng đất phun trào, lại làm dấy lên từng đạo gió xoáy, dĩ nhiên đã bao phủ Cửu Thiên tháp vào bên trong. Tháp ngọc cao nghìn trượng, hào quang chớp động lại có từng trận tia sáng kỳ dị trào ra. Đỉnh tháp, giống như có ánh mặt trời biến ảo, lờ mờ có thế hô ứng trên dưới, từ xa nhìn lại cảm thấy có chút thần dị.

- Ha ha! Uy lực của pháp trận đã hiện ra, công lớn sắp thành rồi!

Thanh Diệp giống như là cuối cùng cũng chờ được đến lúc này, tiếng cười trong sáng dễ nghe. Hắn phấn chấn giơ tay lên phân trần:

- Pháp trận bản tôn bày ra vốn là mấy trăm năm sau mới có tác dụng, ai ngờ dưới cơ duyên đúng lúc, thầm hợp với trời, ha ha.

Minh Cơ lẳng lặng ngồi bên cạnh, giương mắt quan vọng.

Cách hơn mười dặm đều có cấm chế ngăn cản, Cửu Thiên tháp thần bí đó căn bản là không thể thấy rõ. Nhất là một tầng của cự tháp, sớm đã bị chôn vùi trong mây mù. Mà nếu Thanh Diệp Ma Tôn đã có tính toán trong lòng, hắn là sớm có mưu đồ. Chỉ có điều, trong tháp rốt cuộc là có chuyện gì?

Ánh mắt Minh Cơ lóe sáng, mỉm cười nói:

- Tôn chủ kinh tài tuyệt diễm, chính là cao nhân vô song, pháp trận người bày ra há lại có thể tầm thường!

Nàng ta nịnh hót một câu, không quên thử hỏi:

- Không biết pháp trận đó xuất phát từ đâu, chẳng lẽ là tôn chủ tự nghĩ ra à?

- Không ngoài sở liệu của bản tôn, vừa hay gặp thiên tượng dị động, Cửu Thiên tháp tất có chuyển cơ. Quả nhiên, mới chỉ mấy chục năm ngắn ngủi.

Có lẽ là tâm nguyện sắp đạt thành, khiến cho Thanh Diệp cảm khái không thôi. Còn chưa nói xong, hay đã quay sang cười nói:

- Ha ha! Lời người nói, tuy không chính xác, nhưng cũng không sai là bao!

Minh Cơ lòng có nghi hoặc, chỉ nghe chứ không nói gì. Tính tình của Thanh Diệp Ma Tôn hay thay đổi, rất khó đo lường. Hơn nữa khi hắn đắc ý, nụ cười văn nhã tiêu sái lại khiến cho người ta có ảo giác.

Thanh Diệp không giấu diếm, nói tiếp:

- Cửu Chuyển Thiên La chi pháp là đến từ nơi khác, Mà Cửu Chuyển Âm Dương chi thuật bản tôn thi triển lại là thiên hạ tuyệt vô cận hữu.

Cửu Chuyển Thiên La và Cửu Chuyển Âm Dương, phân biệt có tác dụng gì? Minh Cơ vừa muốn hỏi, nhưng trong lòng lại tự dưng cảm thấy hoảng hốt, nụ cười chân thành và lời nói thẳng thắn của Thanh Diệp Ma Tôn giống như là đang đối mặt với một vị hão hữu chí giao. Kì thực tôn ti khác biệt, hơn nữa giống như chủ tớ. Mà thái độ của hắn càng khác thường, thì càng khiến người ta bất an. Mình không phải là tâm phúc, cũng không phải là đạo lữ, vốn không nên biết quá nhiều.

- Ha ha! Sư huynh sao lại đến đây? Thứ cho tiểu đệ không thể tiếp đón từ xa.

Minh Cơ còn đang thấp thỏm lại ngẩn ra.

Có người từ trên trời bay tới, trong giây lát đã chậm rãi hạ xuống ngoài trăm trượng. Đó là một vị nam tử trung niên mặc áo bào đen, diện mạo sáng sủa, râu đen bay bay, hành động tiêu sái tự nhiên lại không giận mà tự uy. Mà Thanh Diệp tuy nói năng khách khí, nhưng lại vẫn ngồi yên bất động.

Sư huynh của Thanh Diệp Ma Tôn chỉ có một vị. Tu sĩ Ma thành không ai không biết về hắn. Minh Cơ không dám thất lễ, vội vàng đứng dậy vái:

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free