Vô Tiên - Chương 2201:
Cửa phòng rộng ba thước, cao một trượng, được luyện chế từ đá xanh, cũng được khảm cấm chế, cả tòa nhà là một khối, không nhìn ra có gì dị thường. Mà đúng lúc này, cửa phòng đóng chặt cách đó không xa không ngờ đang lặng lẽ tách ra một khe hở.
Nguyên Tín Tử không khỏi lùi ra sau một bước.
Trong tiểu viện không có lấy một ngọn gió. Cho dù có gió thì cũng không thể tác động được cửa đá rất nặng. Xuyên quan khe cửa rộng hơn thước, trong phòng tối đen không có nửa bóng người.
Cửa phòng không có người mà tự mở. Chẳng lẽ là ảo giác?
Nguyên Tín Tử vội vàng nhìn trái nhìn phải, sau đó lại ngưng thần nhìn về phía trước. Cửa phòng mở ra là sự thật. Giống như là đến cửa nhà mình vậy, tất cả đều rất là tất nhiên. Mà nơi này không liên quan gì tới mình, lần đầu đến đây.
Ơ! Mình chính là tiên nhân tu vi Động Thiên, không tin vào thuyết gặp ma giữa ban ngày. Mà tình trạng quái dị hắn tận mắt nhìn thấy này phải giải thích thế nào?
Nguyên Tín Tử suy nghĩ một lát, không ngờ chậm rãi xoay người lại. Hắn giống như không muốn nhiều chuyện, sau đó từ từ bay lên, đến trên tường viện thì dừng lại một chút, lập tức lại giả vờ tùy ý quan sát xung quanh. Mà trong hai mắt tinh quang chớp động, vẫn hoài nghi bất định.
Sân nhỏ, tình hình vẫn như cũ. Cánh cửa mở một nửa đó giống như cái miệng đột nhiên há ra, lộ vẻ quỷ dị, cũng lộ vẻ dụ hoặc khó hiểu.
Nguyên Tín Tử vươn tay ra vuốt râu, mỉm cười lắc đầu, bộ dạng thơ ơ. Sau đó, hắn phiêu nhiên hạ xuống tường viện, không đợi hai chân chạm đất đã biến mất. Một nháy mắt sau, hắn đã xuất hiện tại trong nhà đá.
Đi rồi còn quay lại, rất là đột nhiên; động tác cực nhanh, sét đánh không kịp bưng tai!
Trong nháy mắt Nguyên Tín Tử nhảy vào nhà đá, phi kiếm đã nắm trong tay mà cẩn thận nhìn chung quanh. Chỗ u ám vẫn không hề có động tĩnh. Sau một thoáng, hắn bình tĩnh lại, hai mắt dừng ở trong giường đá trong góc nhà.
Giường đá đó có lẽ có huyền cơ cũng chưa biết chừng.
Nguyên Tín Tử vừa nghĩ vậy, phía sau đột nhiên truyền đến một tiếng bùm. Động tĩnh cực kỳ nhỏ nhưng lại không khác gì tiếng sấm. Hắn đột nhiên quay đầu, hai mắt trợn lên.
Cửa đá không người mà tự mở đó không ngờ lại đóng lại vào lúc này.
Nguyên Tín Tử trong lòng biết không ổn, không kịp nghĩ nhiều, huy động phi kiếm hung hăng bổ về phía cửa đá.
Chính vào lúc này, bốn phía đột nhiên có ánh sáng vàng chớp động. Sau khoảnh khắc, cả căn nhà đá đã bị bao phủ trong ngàn vạn kiếm quang, cũng có chín đạo pháp lực vô hình hơn nữa lại cường đại đột nhiên ập tới. Sát khí sắc bén sâm nghiêm vô tình, thiên la địa võng chẳng qua cũng chỉ như vậy mà thôi.
Trong một tiếng bùm, Nguyên Tín Tử tế ra phi kiếm bay ngược lại. Đột nhiên sinh biến, khiến người ta chân tay luống cuống. Mà chỉ trong nháy mắt, chín đạo pháp lực đã trói hắn lại, không ngờ không thể giãy dụa. Hắn hoảng sợ kêu to:
- Đừng giết ta.
Tiếng hô chưa dừng, chân tay hắn đã cứng ngắc, bùm một tiếng ngã xuống đất, không ngờ đã không thể động đậy.
Đồng thời, bên trong một mảng kiếm trận ánh sáng vàng chớp động, chậm rãi hiện ra một thân ảnh. Hắn mặc áo màu tro, tóc dài ngang vai, hai hàng lông mày nhướn lên, thần sắc nghiêm nghị, theo tiếng hỏi:
- Tại sao không thể giết ngươi.
- Là ngươi. . . Lâm Nhất. . .
Nguyên Tín Tử nằm trên mặt đất, hai mắt không nhàn rỗi. Nhìn bóng người phá không mà ra, hắn không khỏi kinh ngạc thất thanh.
Đó không phải Lâm Nhất thì là ai? Giao đấu hơn với nhau ở địa giới hơn mười năm, rất là quen thuộc! Mà hắn lúc trước chỉ là tu vi Tiên Quân, hiện giờ uy thế toàn thân tỏa ra không ngờ lại sâu không lường được.
Đặc biệt là hắn lần trước sau khi đại náo Ma thành vẫn chưa rời đi, mà là núp vào trong một tư trạch được đặt mua, còn công khai trở thành hàng xóm của mình, lại tự tiện xông vào cấm địa chọc tới tôn chủ. Trời ạ! Tất cả thực sự là quá khó bề tưởng tượng!
Chuyện khác thường tất có lý do. Chẳng trách lúc trước mí mắt cứ giật giật. Tư trạch ở gần mình này không hề đơn giản, mà đó là hắc trạch, là cạm bẫy. Tùy tiện xông tới như vậy, há có thể không gặp ám toán? Trước mắt tứ chi bị trói, pháp lực bị phong bế, sinh tử không còn do mình nắm giữ. Mà bên cạnh lại là cừu gia đối thủ, hắn sao chịu tha cho mình.
Nguyên Tín Tử cảm thấy sau lưng lạnh toát, hai mắt biến thành màu đen, trong lòng run rẩy, vội vàng nói:
- Tu sĩ Ma thành đều có hồn bài thần thức và được ghi lại trong hồ sơ, cho dễ quản lý quản chế. Đạo hữu nếu giết ta ở trong thành, nhất định sẽ vì thế mà bị tiết lộ hành tung. Xin thủ hạ lưu tình.
Nhà đá không lớn. Bên trong kiếm trận lại có thiên địa khác.
Sau khi Lâm Nhất hiện thân, hai chân đứng trên mặt đất.
Lúc trước, Lâm Nhất xuyên qua cấm chế đi tới mật thất dưới nhà đá, vừa muốn từ nơi này thoát thân thì lại phát hiện trong tiểu viện có người ở đang lén lút thăm dò. Đối phương không ngờ là Nguyên Tín Tử, khiến cho hắn cảm thấy rất bất ngờ. Đúng là oan gia ngõ hẹp!
Có điều phía sau có truy binh, nếu còn kinh động tới tu sĩ khác của Ma thành, đến lúc đó chắc chắn sẽ rơi vào trong vòng vây, nhất thời không thể lơ là!
Lâm Nhất không muốn chờ đợi, lại càng không muốn trốn tránh.
Tình hình nguy cấp, không có thời gian!
Lâm Nhất mượn dùng cấm chế dưới giường đá để ẩn thân, lại âm thầm mở cửa đá dụ dỗ Nguyên Tín Tử. Quả nhiên có người mắc mưu. Hắn lập tức dùng Huyền Thiên Kiếm Trận vây khốn đối phương, lại dùng hàng yêu thuật thi triển đánh lén.
Hiện giờ đã không còn như xưa, tu vi giữa hai bên đã nghịch chuyển. Dưới Động Thiên sơ kỳ e là khó tìm địch thủ. Càng đừng nói tới dùng hữu tâm tính vô tâm, đột nhiên xuất thủ một kích tất thành.
Lâm Nhất liếc xuống đất, không nói hai lời, xách Nguyên Tín Tử lên, giơ tay bắn ra một điểm hào quang vào trong thức hải của đối phương.
Nguyên Tín Tử trợn mắt há hốc mồm, lại không nói được nửa lời.
Lâm Nhất giống như không rảnh nghĩ nhiều, thuận tay ném Nguyên Tín Tử đi rồi thuận thế vung tay áo, kiếm quang bao phủ tứ phương lập tức biến mất. Hắn quay đầu lại, sau đó nói như chém đinh chặt sắt:
- Nguyên Tín Tử! Đẫn ta ra khỏi thành. Dám nói nửa chữ không, đừng trách ta thôi động hồn cấm lấy tính mạng của ngươi!
Kiếm trận tan đi, nhà đá khôi phục nguyên trạng. Nguyên Tín Tử vẫn nằm trong góc tường khổ không nói nổi, ánh mắt có chút bất đắc dĩ.
Lâm Nhất lật tay tóm một cái, pháp lực đang trói buộc tứ chi của Nguyên Tín Tử bỗng nhiên biến mất. Đối phương hoạt động thân thể, vội vàng từ dưới đất đứng lên, còn không quên thu phi kiếm nằm dưới đất, lúc này mới có chút bất đắc dĩ chắp tay nói:
- Lâm đạo hữu đã có phân phó, tại hạ không dám không theo.
Nguyên Tín Tử tính tình cẩn thận, hơn nữa lại đa nghi, cũng trung thành và tận tâm với Ma thành, lúc này thức thời, chẳng lẽ thực sự sợ hồn cấm của mình sao?
Ánh mắt Lâm Nhất lướt qua mặt Nguyên Tín Tử, bực mình xua tay nói:
- Đi trước dẫn đường đi!
Nguyên Tín Tử thấy tính mạng không lo, thầm thở phào, nhấc chân ra khỏi gian nhà, có chút có chút thân thiết nói:
- Lâm đạo hữu! Nơi này cách Thiếu Âm hộ không xa, hay là chọn đường này đi.