Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Vô Tiên - Chương 2234:

Qua truyền tống trận đến núi băng trên biển, chính là đường ra duy nhất hiện tại được biết. Mà mấy chục cao thủ Động Thiên đó tất nhiên đang giữ sức chờ đợi. Muốn thong dong thoát thân không phải chuyện dễ!

Có điều, trước đây dưới tình thế cấp bách, bị bức phải hóa giải Cửu Chuyển Âm Dương Sát của Thanh Diệp, tuy nói vẫn chưa đề thăng tới Động Thiên trung kỳ đại thành như trong tưởng tượng, nhưng khí huyết và cảnh giới bất ổn, lại vẫn khiến người ta lo lắng. Chỉ cần không gặp cao thủ Động Thiên hậu kỳ thì ai sợ ai chứ.

Mà Trung Dã là tuyệt đối không ở được nửa, bởi vậy tới Thiên Hoang, hay là...

Bất tri bất giác, xuyên qua truyền tống trận tới núi băng trên biển. Bốn vách tường trong suốt cùng với cấm chế bịt kín cửa động vẫn như cũ. Cho dù là tiếng nổ đất rung núi chuyển cũng không có, tất cả rất là im ắng.

...

Ngoài núi băng, đề phòng sâm nghiêm.

Hơn mười người bọn Minh Đạo, Đài Thắng, Vệ Bưu, Đao Tề tạo thành nửa vòng tròn trước cửa động. Người còn lại thì canh giữ xung quanh núi băng.

Trong không trung cách núi băng hơn mười dặm, Trần Luyện Tử và hai ba mươi người đang như hổ rình mồi.

Nửa canh giờ trôi qua, trong băng nham vẫn không có ai hiện thân.

Mọi người vẫn thần sắc đề phòng, không dám có chút lơ là.

Minh Đạo có lòng muốn động thủ phá cấm, lại vì lần đầu bị nhục mà không nắm chắc. Tả hữu nhìn xung quanh, có chút bực mình nói với Đài Thắng:

- Nếu có bất ngờ, hối hận thì đã muộn.

Đài Thắng lắc đầu không cho là đúng, giơ tay lên chỉ băng nham phía trước, nói:

- Cửu U chi địa, ăn sâu vào đáy biển vạn trượng. Mà nơi này chính là thông đạo ra vào duy nhất, chỉ cần trấn giữ, bất kỳ ai cũng chắp cánh cũng khó thoát.

Minh Đạo ngẩng đầu nhìn ra xa, không yên lòng, lại nói:

- U Minh hải cách Ma thành quá xa, không biết tôn chủ khi nào thì tới.

Hắn vốn vâng mệnh tới vực ngoại tìm người, đã có ý muốn ở lại, đơn giản là muốn mượn cơ hội lập công mà thôi, mà giờ sợ lại mất nhiều hơn được, khó tránh khỏi lo được lo mất.

Đài Thắng không đáp lại mà quay đầu lại nhìn. Thấy đám người Trần Luyện Tử vẫn dây dưa không đi, hắn thầm cười lạnh. Nhanh thì một canh giờ, lâu thì nửa ngày, tôn chủ chắc chắn sẽ hiện thân. Đến lúc đó, sẽ có người không chịu nổi.

Đúng lúc này, băng nham ngoài hơn mười trượng đột nhiên có hào quang chớp động.

Đài Thắng đột nhiên quay đầu, vội vàng giơ tay lên. Minh Đạo cũng giật mình, không nhịn được ma quyền sát chưởng. Hơn mười người xung quanh thì đồng loạt bấm pháp quyết, cấm chế lập tức được khởi động, thoáng chốc đã bao phủ mấy chục trượng chỗ băng nham.

Nháy mắt này, đám người Trần Luyện Tử ở hơn mười dặm hơn mười dặm đồng thời cũng nhận ra dị trạng bên này.

- Bùm.

Một động tĩnh không lớn truyền đến, băng nham bỗng nhiên xuất hiện một cửa động đen xì.

Trong hai mắt Đài Thắng tinh quang chợt lóe, giơ tay lên tóm ra một thanh Tam Cổ Ma Xoa.

Cấm chế phòng thủ kiên cố, các cao thủ giữ lực mà chờ.

Chỉ cần tặc nhân hiện thân, trong khoảnh khắc sẽ đánh xuống vạn quân lôi đình!

Đúng lúc này, trong cửa động có người hô to:

- Các vị đạo huynh, cứu mạng.

Tiếng kêu này nghe rất quen thuộc. Mọi người không khỏi sửng sốt. Tại sao lại là cứu mạng? Trong động đã xảy ra chuyện gì.

Chỉ trong nháy mắt, trong cửa động đột nhiên xuất hiện một lão giả thần sắc bối rối. Thấy xung quanh sát khí bức người, hắn sợ tới mức run rẩy, vội vàng dừng lại, dưới chân lại trượt ngã, vẫn không quên tiếp tục hô:

- Tần Hoa Tử tâm hoài bất quỹ, ta theo sau ngăn cản. Ai ngờ hắn trở mặt, còn xuất thủ đả thương ta, thật là tán tận lương tâm.

Hắn giãy dụa mấy cái, rất chật vật đứng lên, thở hổn hển nói tiếp:

- Người đó đang ở dưới lòng đất phá xích sắt huyền kim, ta mới thừa cơ chạy ra, cứu mạng.

Thấy tình hình này, mọi người nhất thời không biết như thế nào cho phải. Mộc Ly Tử dù sao cũng là đồng bạn quen biết, không thể tùy tiện xuất thủ dồn người ta vào chỗ chết.

Đài Thắng tay cầm ma xoa, thần sắc hoài nghi.

Tần Hoa Tử? Người đó sớm đã khiến người ta nhìn không vừa mắt, quả nhiên là tai họa! May mắn được mình năm đó thu lưu, hắn lại bội bạc. Mà lời nói của Mộc Ly Tử là thật hay giả, liệu có dối trá không?

Minh Đạo hai mắt sáng rực, giống như phát hiện thời cơ lập công. Hắn vung tay quát:

- Trong lúc nguy cấp, tuyệt đối không được để tiểu nhân quấy phá, đi theo ta.

Hắn vừa dứt lời, thân hình khẽ động, đã vội vàng đi vào trong động.

Mộc Ly Tử có lẽ là do bị thương nặng không chống đỡ nổi, lại há miệng phun ra một ngụm nhiệt huyết, còn chưa kịp lau đi đã hô lên:

- Thời không đợi ta, muộn mất rồi.

Hắn lại lảo đảo mấy bước, chạy về phía Đài Thắng, vội vàng nói:

- Nhất định phải băm vằm Tần Hoa Tử, như vậy mới có thể làm tan nỗi hận trong lòng ta.

Đài Thắng nhìn chằm chằm Mộc Ly Tử, kiên trì bất vi sở động.

Mộc Ly Tử chưa tới gần, lại trượt chân, còn rất đau đớn rên lên một tiếng, lại trung thành và tận tâm nói:

- Minh Đạo nóng lòng lập công, khó tránh khỏi làm tổn thương người khác, nhưng đừng để hắn làm hỏng đại sự, bằng không chúng ta đều khó thoát khỏi phải chịu tội.

Đài Thắng thần sắc khẽ biến, không dám nghĩ nhiều, phân phó:

- Đao Tề, Thượng Quyền theo ta vào động. Vệ Bưu dẫn người lưu lại.

Còn chưa nói hết, hắn vội vàng cầm theo xoa nhảy vào cửa động.

Mộc Ly Tử có chút chật vật bò dậy, ánh mắt lấp lánh, sau đó vươn tay ra nói với Vệ Bưu:

- Đạo huynh! Có thể cho ít đan dược không, ta cần điều dưỡng chữa thương.

Vệ Bưu ném ra một bình đan, rất ghét bỏ tránh ra mấy bước, nói:

- Đi nghỉ ngơi đi, đừng có làm vướng chân vướng tay!

Mộc Ly Tử tiếp nhận đan bình, nói tiếng cám ơn, lại liên tục gật đầu lấy lòng với mấy vị tu sĩ ở cách đó không xa. Khi cấm chế mở ra, hắn đương nhiên thoát vây mà ra, nhưng không nghỉ ngơi mà trong chớp mắt đã bay đến trong không trung, không còn vẻ uể oải mệt mỏi nữa, mà là tinh thần chấn hưng, đột nhiên hô to về phía xa:

- Trần Luyện Tử! Còn chưa động thủ, muốn đợi tới khi nào. . .

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free