Vô Tiên - Chương 2245:
Một tháng.
Trải qua sự khuyên bảo của Tất Kháng, Giác Phách cho kỳ hạn một tháng. Theo lời nói của Giác Phách thì Yêu Hoang là nơi nói đạo lý, nhưng cũng sẽ không tùy tiện kết giao với một ngoại nhân. Lâm Nhất ngươi là rồng hay là sâu, đến lúc đó tự thấy là biết.
Lâm Nhất thì khách theo chủ, nghe theo an trí của Tất Kháng.
Nơi này tên là Thiên Giao cốc.
Trên vách núi, t trước cửa một gian động phủ, Lâm Nhất lặng lẽ ngồi một mình. Động phủ phía sau này vốn là bỏ hoang không dùng, mà hiện giờ được quét dọn sạch sẽ, thành chỗ ở tạm của Lâm mỗ. Nghe nói, đây chính là cấm địa tu luyện của Giao Quý Yêu Hoàng năm đó: Mà giờ thì dùng để đãi khách, không biết đối phương và xuất phát từ kính trọng hay là có dụng ý khác.
Từ đây quan sát, một mảng sơn cốc cực lớn thu hết vào mắt. Núi non trùng điệp, bốn phía xanh biết. Cũng có gió núi thổi tới, khiến người vui vẻ thoải mái!
Có điều, Lâm Nhất lúc này độc thủ sơn cốc vạn dặm, đối mặt với phong cảnh họa lại có chút không yên lòng.
Thời hạn một tháng? Cho dù là cho mười năm, Lâm mỗ cũng không phải là đối thủ của Giác Phách kia! Mà một khi bị thua, tuy không đến mức rơi vào sinh tử, nhưng chắc chắn sẽ phải sống nhờ vào hơi thở của người khác. Đến lúc đó đừng nói là kết giao với Yêu Hoang, chỉ sợ là muốn sống yên cũng không được?
May mà hứa chỉ có hai, không ngại châm chước thật kỹ.
Lâm Nhất yên lặng suy nghĩ đối sách, mà chỉ lát sau lại lắc đầu phiền lòng.
Đối trận với cao thủ Động Thiên hậu kỳ, không thể giở trò, cuối cùng vẫn là đọ tu vi, pháp lực cùng với thần thông. Trước mắt nghĩ nhiều cũng vô dụng, đến lúc đó cứ toàn lực ứng phó là được. Cho dù thua thì cũng có ngại gì. Vẫn là câu đó, thua người không thua trận!
Một trận gió núi thổi tới, khiến tóc Lâm Nhất tung bay. Hắn giương mắt trông về phía xa, thần sắc đạm xa. Ngoài xa, vẫn là tinh vân biến ảo.
Cửu tinh liên châu?
Nhớ rõ Tất Kháng từng nhắc tới, Lăng Đạo và Thanh Diệp mời bát hoang, ba mươi năm sau tề tụ ở Ma thành, đăng lâm Cửu Thiên tháp.
Lăng Đạo và Thanh Diệp cũng không phải người lương thiện, quả thực chính là một đôi huynh đệ cùng hung cực ác. Chuyện U Minh hải, Ma thành đã thế như nước lửa với Yêu Hoang, Thiên Hoang. Hiện giờ dùng hành động này để bù đắp, hay là có mưu đồ khác?
Từ trong lời nói của Tất Kháng không khó đoán ra, hắn cho dù biết chân tướng Đấu Tương và Thiên Tinh gặp nạn, nhưng vẫn không muốn trở mặt thành thù với đôi sư huynh đệ đó. Ngoài cố kỵ Lẫn nhau, hiển nhiên là còn rất để ý tới chuyến đi tới Ma thành ba mươi năm sau.
Nhưng vậy thì liên quan gì tới Lâm mỗ chứ? Có lẽ không cần quá để ở trong lòng.
Lâm Nhất thu hồi ánh mắt, thuận tay lấy ra một bình rượu.
Bất tri bất giác, tới Hồng Hoang đã hơn sáu mươi nă. Trong nhấp nhô gập ghềnh, vẫn bận rộn như xưa. Mà các vướng bận thì vẫn không có tin tức.
Lâm Nhất mở nắp, uống một ngụm rượu, bực bội trong lòng cũng vơi đi. Mà bỏ bình rượu xuống, trên tay xuất hiện một chiếc ngọc giản. Bên trong có công pháp Cửu Chuyển Thiên La đã được hoàn trả nguyên vật, lại không ngờ đã được chép lại. Hắn đăm chiêu suy nghĩ.
Công pháp có viết: Một đời phàm trần chỉ chờ nhàn rỗi, bách chuyển thiên hồi bao gian nan, cửu cửu quy nhất độ ách kiếp, trên lục đạo là Thiên La.
Cửu Chuyển Thiên La, đơn giản là phương pháp phân thần chuyển thế, để bù đắp cho cảnh giới không đủ, cho đến cuối cùng có đột phá. Cho nên, Yêu Hoàng để tu tới La Thiên tam cảnh, không tiếc chuyển thế luân hồi. Mà Lâm mỗ nếu đã đi theo, chẳng lẽ không phải là lập lại tất cả à?
Nếu chờ đến cửu thế tái sinh, có trời mới biết phải tới năm nào tháng nào. Mà Lâm mỗ tâm sự chưa xong, tuyệt đối không thể luân hồi kéo dài như vậy.
Có điều nghe nói Cửu Chuyển Thiên La này chắc là đến từ Tam Hoàng kinh của Tiên Hoàng. Chỉ tiếc Động Thần kinh sau Động Chân, Động Huyền vẫn chưa rõ tung tích.
Lâm Nhất nghĩ đến đây, trên tay lại xuất hiện hai ngọc giản. Trong đó ghi lại tình cảnh của Hổ Đầu và lão Long khi mới vào Yêu Hoàng động phủ, nhất là ba ảo tượng phân thần còn lại của Yêu Hoàng, lúc này xem ra cũng đều có huyền cơ.
Không cần nói nhiều, một đời phân thần của Yêu Hoàng chính là Thiên Giao, cũng là cháu cố của Lâm Nhất. Hắn thiên phú dị bẩm, ngạo khiếu giang hồ, lại trải qua gia viên trở mặt với Huyền Nguyên quan, có thể nói là vận mệnh trắc trở trùng trùng. Mà nếu phải dùng cái này để luận nhân quả kiếp trước kiếp này, đơn giản là mình cho hắn sinh mệnh, hắn trả lại cho mình một câu ngộ đạo khi lâm chung: Tiên phàm mạch lộ, vô tình hữu đạo.
Một phân thần khác của Yêu Hoàng thì là trưởng lão Lệnh Khâu của Thiên Ngu Man Hoang. Hắn một đời ba trăm năm mươi năm, hết sức trung thành thủ hộ một phương, khi lâm chung thì hiểu ra: Dữ thiên địa đồng tâm nhi vô tri, dữ đạo đồng thể nhi vô thể. Toại ngã tự nhiên, tu ngã hư khí; dữ đạo minh nhất, vạn lự giai di. Cuối cùng là tiên hay là phàm, có ngại gì đâu.
Đúng vậy! Tiên phàm đều không ngại, chỉ mong tâm cảnh tiêu dao!
Phân thần của Yêu Hoàng không chỉ nếm đủ tịch mịch của giang hồ, năm tháng của Man Hoang, còn trở thành một nho sinh. Hắn không cam lòng với thế tục, tọa hóa trong núi, cảnh giới có chín, hơn nữa rất giống nhau.
Lâm Nhất nắm chặt ngọc giản, thần sắc khẽ động.
Vương Sinh không hổ là người uyên bác, không ngờ hóa chín tầng cảnh giới chín câu thi từ, phân biệt là: Sơn trung hữu chân thú, dục thuyết dĩ vong ngôn; phù sinh tẫn du nhàn, hạc minh thượng cửu thiên; lô nội hương tiêu thì, nguyệt thượng cô phong viễn; thu thâm hoàng diệp tàn, phong quá hồn bất hiểu; lưu thủy hoa tự lạc, vân ảnh điểu phi lai; độc tọa vô nhân tri, cô nguyệt chiếu hàn tuyền; lâm thâm chung thanh viễn, mộng trầm do vị tỉnh; vô huyền cầm nhất khúc, hồng trần thải vân gian; tọa khán thiên địa ngoại, tiên phàm hữu vô trung. . .
Trước cửa động phủ, Lâm Nhất tĩnh tọa xuất thần. Dù là gió tới gió đi, ngày qua đêm tới, tay vẫn cầm ngọc giản không nhúc nhích. Hắn một thân áo xám tựa như một thạch điêu, chỉ đắm chìm tâm thần vào trong suy nghĩ miên man.
Trong nháy mắt, hơn nửa tháng trôi qua. Thiên Giao cốc vạn dặm vẫn như trước.
Một ngày này, có bóng người áo xanh bay tới.
Có lẽ là không yên lòng, hoặc là có nhớ nhung, Tất Kháng vẫn ngồi không yên, dứt khoát tới thăm trước mấy ngày. Mà từ xa nhìn lại, chỉ thấy Lâm Nhất một mình thản nhiên, bên cạnh là vò rượu đã hết một nửa, khiến cho hắn không khỏi thầm bất ngờ. Đại chiến sắp tới, vốn nên ma quyền sát chưởng, lại có người nhàn nhã tự tại như thế này. Là không sợ hãi, hay là tự biết sẽ thua nên tâm sinh lười biếng:
- Lâm lão đệ!
Một tiếng gọi từ trên trời vọng xuống, Tất Kháng theo đó chậm rãi bay xuống.
Lâm Nhất vẫn đang đờ đẫn, từ từ phục hồi tinh thần, chỉ thấy Tất Kháng đã đến ngoài ba trượng. Hắn lặng lẽ thu hồi ngọc giản, nói:
- Tất Kháng Yêu Tôn...
Hắn đứng dậy chắp tay, miệng mỉm cười.
Tất Kháng cũng không khách sáo, ngồi xuống cách một trượng.
Lâm Nhất yên lặng quan sát Tất Kháng, cũng ngồi về chỗ. Thuận tay tóm lấy bình rượu bên cạnh, vẫn không nhịn được mà nỗi lòng bay bổng.
Cho dù là Lệnh Khâu trưởng lão, Thiên Giao hay là Vương Sinh, cảm ngộ cảnh giới đều có liên quan tới cao nhân La Thiên kiếp trước. Cảm ngộ đó tới nhìn thì đơn giản, lại cực kỳ bí hiểm. Mà nghiền ngẫm nhiều ngày, tất cả không còn là tối nghĩa khó hiểu. Nhất là chín tầng cảnh giới của Vương Sinh, không ngờ lờ mờ không bàn mà hợp với cửu chuyển chi cảnh.
Tiên Hoàng khai sáng ra Tam Hoàng kinh trước, sau đó thì có Tam Hoàng tương tranh. Mà Yêu Hoàng và Ma Hoàng tuy đều có lối tắt khác, lại đều tới từ Cửu Chuyển chi pháp. Mà Cửu Chuyển chi pháp thì giấu trong Tam Hoàng kinh. Còn nhớ năm đó ở Hậu Thổ tiên cảnh Cửu Nguyên Sinh Tử địa, có lão giả cùng một một người trẻ tuổi đối thoại với nhau. Hai vị đó pháp thân ảo ảnh, nếu không phải thầy trò Đế Khuê và Long Phạm thì có thể là ai?
Lâm mỗ vẫn luôn nghiền ngẫm về Động Chân kinh, Động Huyền kinh cùng với Cửu Chuyển chi cảnh. Hiện giờ xem ra, vẫn còn xa mới đủ. Tu vi và cảnh giới xưa nay bổ trợ cho nhau. Mà muốn tu tới La Thiên, thậm chí là trình độ cao hơn, chung quy vẫn không rời khỏi các cảm ngộ của hồng trần vạn thiên. Tuy mình trải nhiều đau khổ, nhưng vẫn lịch lãm hạn hẹp. Nếu có thể mượn dùng ý chính của Động Thần kinh mà đạt tới tam kinh hợp nhất, cộng với kiến giải hôm nay, có lẽ không cần chuyển thế vẫn có thể như Tiên Hoàng.
Tất Kháng ngồi ở bên cạnh, ngẩng mặt lên, vừa định lên tiếng thì không khỏi hơi ngẩn ra.
Bên kia ngoài một trượng, Lâm Nhất vẫn tay cầm vò rượu mà thần sắc xa xăm. Mà không biết là cố ý hay là tình cờ, giữa mi tâm của hắn không ngờ có ấn ký ba màu như có như không chớp động, giống như thiên nhãn, cũng tác động tới khí cơ.
- Lão đệ.
Nghe thấy động tĩnh, khí cơ quanh người Lâm Nhất chợt tắt, không ngờ thần sắc như thường, thuận tay ôm bình rượu vào lòng, lại bỗng nhiên lên tiếng hỏi:
- Tiên Hoàng là sống hay chết, lệnh sư tôn có ân oán với hắn không?
Ánh mắt hắn lóe sáng, lại lấy ra một vò rượu nguyên nhẹ nhàng ném tới, nói:
- Mời.
Tất Kháng đỡ lấy vò rượu, lại ngẩn ra. Hắn không vội uống rượu, mà hai mắt híp lại, thần sắc đoan trang, nghi hoặc một lúc, vẫn chưa đáp lại, chậm rãi lên tiếng hỏi ngược lại:
- Cớ gì lại hỏi vậy? Ngươi chẳng lẽ đến từ Thiên Hoang.
Lâm Nhất cầm bình rượu ngửa đầu uống một hơi, rượu còn lại bị hắn uống sạch. Buông bình rượu, chỉ cảm thấy khẩu vị nhạt đi không ít. Hắn chép miệng trả lời:
- Hồng Hoang lời đồn hỗn loạn, thật giả khó phân biệt. Mà Yêu Hoang đa số là người bưu hãn ngay thẳng, nên muốn mượn cơ hội lãnh giáo một hai, ha ha.
Hắn khẽ cười một tiếng, rất tùy ý nói tiếp:
- Lâm mỗ chưa từng đi qua Thiên Hoang, lại kết thù với Thiên Hoang Cửu Huyền. Chuyện U Minh hải, xin Tất Kháng Yêu tộc thủ khẩu như bình.
Có thể thấy được một cách dễ dàng, một bên thì nổi lòng nghi ngờ. Mà một bên khác thì mượn lúc phân trần để nịnh hót một câu, còn không quên nhắc lại việc cứu người.