Vô Tiên - Chương 2247:
- Lâm mỗ tuy tu vi thấp kém, nhưng đã hứa tất làm. Nếu đã ước chiến thì không thể lảng tránh!
Hắn nói năng có khí phách, rất kiên quyết. Mà Tất Kháng thì trợn mắt lên, đổi giọng, cũng chắp tay lại, giống như là năn nỉ, lại giống như là cảnh cáo, trầm giọng nói:
- Bất luận đọ sức thắng bại thế nào, đều không liên quan tới hai vị huynh đệ của ta.
Lần này đặc biệt là vì mời chào mà đến, lại không ai lĩnh tình. Tất Kháng nhìn chằm chằm Lâm Nhất, chất vấn:
- Ngươi chính là thần long chi thể, hơn nữa tuổi còn trẻ, cũng có long hổ theo cạnh, chỉ cần bái vào môn hạ của ta, liền có ngày chấp chưởng Yêu Hoang, sao lại từ bỏ.
Đổi lại là người khác, chỉ sợ sớm đã cảm động đến rơi nước mắt. Mà đối phương lại bất vi sở động, hắn kinh ngạc nói:
- Ngươi chẳng lẽ không muốn thành tựu vị trí Đế Hoàng à?
Trong ảo tượng tinh vân trong huyệt động dưới Yêu Tổ phong biết được rằng Giao Quý Yêu Hoàng đã rời khỏi cửu thiên. Vì thế, Tất Kháng cố ý muốn tìm kiếm một người thừa cho Yêu Hoang. Lâm Nhất này cũng nhân tuyển rất lý tưởng. Nếu không, lời tiên tri "Long hổ quá thiên, tam hoàng quy vị sư tôn lưu lại phải giải thích thế nào?
Tất Kháng vẫn không chịu từ bỏ, nói tiếp:
- Ngoài ra, cùng tự tiện xông vào cấm địa còn có một đôi thầy trò. Theo hắn nói, chuyển thế phân thần của sư tôn không ngờ là cháu cố của lão đại Hổ Đầu. Mà lão đại kia thì chính là bản thân Lâm Nhất ngươi. Uyên nguyên như vậy, ngươi dám phủ nhận sao?
Hắn có chút không nhẫn nại, đặt bình rượu xuống đất, quát lên:
- Thiên phú thần chỉ, há có thể tiết độc! Trừ phi ngươi thu hết bát hoang này trong tay, một ngụm nuốt trời.
Ý tứ của hắn, Lâm Nhất ngươi thành thành thật thật bái vào Yêu Hoang. Về phần có trở thành Yêu Hoang chi chủ hay không, có lẽ có khả năng, lại là thiên ý khó lường. Mà ngươi muốn cự tuyệt thì chính là không biết trời cao đất rộng!
Tất Kháng sắc mặt có chút khó coi. Chẳng trách hắn tức giận, thật lòng kết giao, cũng kiên nhẫn khuyên bảo như vậy, thực sự đã là phá lệ rồi. Hắn giơ tay lên chỉ về phía động phủ bên cạnh, sau đó lại đột nhiên huy động tay áo về phía sơn cốc, nói:
- Thiên Giao cốc này là tất cả của gia sư, hiện giờ để lại cho ngươi dùng.
Lâm Nhất một lúc vẫn không lên tiếng, chỉ đang quan sát Tất Kháng cùng với vẻ mặt trước sau khác biệt của hắn. Thấy đối phương tiếp tục không buông tha, hắn bị bức phải giơ tay lên, bất đắc dĩ nói:
- Nơi này là nhà ta.
Lấy cốc làm nhà, chẳng lẽ không phải chính là người trong Yêu Hoang? Tất Kháng đột nhiên quay đầu lại, sắc mặt hòa hoãn, bất ngờ nói:
- Ngươi đã đáp ứng.
Lâm Nhất nhún vai, như đúng mà như sai nói:
- Chỗ mà ta an tâm ở thì chính là là nhà, đi lại tự nhiên không có vướng bận.
Tất Kháng thần sắc nghi hoặc. Hắn xem như đáp ứng hay là không đáp ứng?
Lâm Nhất lại ba phải cái nào cũng được nói:
- Cây hoa cùng gốc, nhưng vận mệnh khác nhau.
Theo gió bay đi hoặc là rơi xuống bùn đất, đơn giản chỉ là trùng hợp mà thôi! Mà đã cùng chung chí hướng, chính là duyên phận, việc phải chấp nhất cái gọi là uyên nguyên.
Tất Kháng giống như không nghe hiểu, nhìn Lâm Nhất từ trên xuống dưới, lắc đầu nói:
- Nói chuyện quanh co lòng vòng, lời nói tối nghĩa không rõ. Ngươi không giống như là người trong long tộc, mà giống tu sĩ đạo gia.
Lâm Nhất lại cười nói:
- Ta nhất thể tam tu, há có thể qua mắt được pháp nhãn của Tất Kháng Yêu Tôn.
Tất Kháng quay đầu sang nơi khác, đột nhiên phất tay áo đứng lên, thuận thế cầm lấy bình rượu nói:
- Nếu ngươi có lòng, Thiên Giao tất nhiên có thể đến một cách tự nhiên. Tự lo đi.
Hắn bỏ lại một câu, lăng không bay đi, trong chớp mắt đã biến mất vô tung.
Lâm Nhất một mình đứng tại chỗ, nụ cười thản nhiên mà thần sắc nghiền ngẫm. Sau đó, hắn đứng dậy, chậm rãi đi tới vách đá.
Thiên Giao cốc vạn dặm, cảnh sắc thương mang. Đưa mắt nhìn bốn phía, trời mây cao xa. Một chỗ sinh cơ mờ mịt lại tĩnh lặng như vậy, cũng không tồi! Mấu chốt là ở chỗ, qua lại tự nhiên mà không bị ước thúc!
Lâm Nhất nhìn về phía Tất Kháng bay đi, thầm nghĩ: Chỉ vì không tiện từ chối, cho nên mới không thể không nói chuyện quanh co lòng vòng. Phải biết rằng Lâm mỗ không thích bị người khác khống chế, trước kia, hiện giờ, thậm chí là sau này đều như vậy. Cũng may không làm tổn thương tới thể diện của hai bên, tất cả đều ở trong lòng tự hiểu.
Tất Kháng xử sự trầm ổn mà không hiện ra mặt, lại lộ ra bản tính đơn giản ngay thẳng. Ý đồ đến lần này của hắn chính là muốn lưu lại lão Long và Hổ Đầu. Mà nếu hắn biết được chân tướng ân oán của mình và Ma thành, Thiên Hoang. Vậy sẽ như thế nào?
Ngoài ra, Giác Phách kia cố ý muốn khi dễ một tiểu bối. Quy củ là thứ yếu, chẳng qua là muốn giúp sư huynh của hắn lập uy mà thôi. Vừa đấm vừa xoa, cùng lắm cũng chỉ như thế này thôi. Một khi bị thua phải khuất phục, ba huynh đệ nhà mình sẽ thân bất do kỷ! Muốn kết giao ngang hàng hay là nói chuyện bằng quyền đầu, đều là bản sắc của Yêu Hoang.
Có điều, cái gọi là kết giới chi lực, thật đúng là phiền phức. Nếu không phải Tất Kháng nhắc nhở kịp thời, đến lúc đó nhất định sẽ vấp ngã. Mà đã nói trước rồi, đọ sức là khó có thể tránh khỏi. Giờ phải ứng đối thế nào đây.
Lâm Nhất nghĩ đến đây, không khỏi giơ tay lên gãi gãi đầu.
Vốn tưởng rằng dựa vào tu vi Động Thiên trung kỳ vừa đề thăng không lâu, cùng với Thiên Ma Cửu Ấn và hai thức thần thông, ít nhất có thể chu toàn với Giác Phách. Cho dù bị thua, cũng xem như là thực hiện lời hứa hai. Mà nếu đối phương thi triển kết giới chi lực, chỉ sợ mình căn bản chưa kịp xuất thủ đã chỉ có thể để mặc hắn bài bố.
Lâm Nhất đi qua đi lại mấy bước, thần sắc lo âu. Sau một thoáng, hắn đột nhiên dừng lại, đuôi lông mày nhướn lên.