Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Vô Tiên - Chương 2252:

Ấn ký ở mi tâm Lâm Nhất chớp động, tay áo tóc rối tung bay, uy thế Động Thiên trung kỳ tỏa ra tứ phương. Hắn vung tay, pháp lực mênh mông cuồn cuộn, cao giọng quát.

- Phong vũ khởi trần yên, hóa hỗn độn; âm dương tịch, thiên địa diệt! Xem nhị thức thần thông của ta, Tịch Diệt.

Lúc này, thiên địa biến sắc, ngàn dặm lập tức rời vào trong bóng tối, giống như Càn Khôn điên đảo mà vạn vật trầm luân! Vạn điểm phồn tình từng tàn sát bừa bãi một thời nháy mắt đã bị bóng đêm nuốt trọn. Sau đó chỉ có tiêu sát và tịch diệt!

Tình cảnh này khiến cho Giác Phách hơi ngẩn ra. Đặt mình trong âm hàn vô tận này khiến người ta thể xác và tinh thần đều sa sút mà sinh ra mệt mỏi.

Đi về hướng nào? Cuối bóng đêm, sâu trong hỗn độn.

Giác Phách giật mình, hai tay tóm hờ. Tu vi vận chuyển, pháp lực gia trì. Phồn tinh đã biến mất lại từ trong bóng đêm dày dặc dần hiện ra, lập tức lưu chuyển, không ngờ tụ lại thành một hổ ảnh cực lớn lưng mọc hai cánh, giương nanh múa vuốt và dị thường điên cuồng, sau đó mang theo khí thế hung hãn hung hăng lao về phía trước, chỉ muốn xé rách được bóng tối, cắn nuốt thiên địa!

- Ầm ầm!

Một đạo quang hoa chói mắt nổ tung, tiếng nổ kinh thiên động địa kinh hồn bạt vía.

Ánh mặt trời chợt lóe, đêm tối lui đi. Sơn cốc biến mất không thấy đâu giờ lại hiện ra. Mà vạn điểm phồn tinh cũng theo đó mà sụp đổ, dư uy phản phệ vẫn mạnh không thể đỡ!

Lâm Nhất không trụ được, đột nhiên bay ngược ra ngoài. Giống như lá cây xoay tròn theo gió, tình hình có chút chật vật. Cho đến ngoài nghìn trượng thế đi mới hết, từ từ dừng lại. Sắc mặt hắn lộ ra vẻ tái nhợt, mà cả người trên dưới không có gì đáng ngại. Ấn ký ở mi tâm vẫn chớp động, khí thế kiêu ngạo vẫn như cũ!

Giác Phách cũng liên tục lui về phía sau mấy chục trượng, đứng vững lại, không nhịn được ngẩng đầu nhìn mà thần sắc ngạc nhiên.

Hai chiêu đánh lén trước đó của Lâm Nhất chỉ có uy lực Động Thiên sơ kỳ tiểu thành. Xuất hiện trên người một hậu bối tuổi còn trẻ cũng là trung quy trung củ. Mà hai thức liên tiếp cuối cùng lại là thần thông quỷ dị, có thể so với Động Thiên hậu kỳ tiểu thành, thậm chí là gần bằng một kích của cao thủ Động Thiên hậu kỳ đại thành. Không cần nghĩ nhiều, không ngờ là âm thầm giữ sức. Nếu đổi lại là người khác, chỉ sợ đã sớm ngã trong tay của hắn rồi. Cũng may tu vi của mình vẫn hơn một bậc, cho nên mới tránh được bất ngờ. Hảo tiểu tử. . .

Giác Phách song quyền đan nhau, mắt nổ hung quang, rống to:

- Tái chiến.

Hắn đây là đang hứng, sao còn quản tới ước định lúc trước. Nếu đã động thủ thì ngại gì đánh thật thống khoái!

Cách ngoài ngàn dặm, Lâm Nhất ngạo nghễ đứng trên trời cao. Thấy Giác Phách vẫn dây dưa không buông, hắn cũng không sợ, dứt khoát hai hàng lông mày nhướn lên, thần sắc bễ nghễ, nói với xung quanh:

- Các ngươi người đông thế mạnh, không ngại thì cùng lên đi. Lâm mỗ cho dù đan thương thất mã, há lại sợ ai.

Hắn hất cằm, nghiêm nghị nói tiếp:

- Lâm mỗ cứu tính mạng của Đấu Tương và Thiên Tinh, cũng vạn dặm xa xôi đăng môi. Mà Yêu Hoang không chỉ lật lọng, lấy oán trả ơn, ngược lại còn nhiều lần áp chế. Táng tận lương tâm, đạo nghĩa ở đâu.

Trong lời này ngầm chứa vẻ trào phúng, tiếng truyền vạn dặm. Hơn nữa tiếng nổ của pháp lực lúc trước vẫn còn, Thiên Giao cốc cùng với tứ phương dĩ nhiên đã là sát khí dày đặc khiến người ta hít thở không thông.

Các cao thủ vây xem còn chưa từ trong đại chiến vừa rồi phục hồi tinh thần, sao mà nghĩ ra được dụng ý chân chính trong lời nói của Lâm Nhất.

Cao thủ đọ sức, đúng là kinh tâm động phách. Mây đen ngàn dặm, tình hình khó lường, mà động tĩnh trong đó tất nhiên là kinh tâm động phách. Cuồng phong mưa rào tan đi, hai bên giao chiến không ngờ ngang nhau. Giác Phách Yêu Tôn lợi hại, người trẻ tuổi kia cũng không kém. Đánh tiếp thì càng có náo nhiệt để xem.

Có điều, ý trào phúng của Lâm Nhất lại bị người nào đó nghe rõ. Tất Kháng chỉ lo bất ngờ, đột nhiên lắc mình bay ra.

Đồng thời, Giác Phách sắc mặt xấu hổ, cả giận nói:

- Hiệp ân đồ báo phi quân tử! Sao lại khiếp đảm sợ chiến? Lão phu đơn đả độc đấu với ngươi.

Giao Quý Yêu Hoàng lúc đầu chỉ thu hai đệ tử, chính là Giác Phách và Tất Kháng. Mà Giác Phách thì không được trầm ổn nh sư huynh, hung hãn lại cậy mạnh hiếu thắng, một khi đã động thủ với người khác thì liền nổi dã tính mà không kiêng nể gì, kết quả là bị Yêu Hoàng phái thủ Yêu Tổ phong, cũng dặn dò không thể tự tiện rời khỏi cương vị công tác. Mà hiếm khi được đánh nhau, hắn sao nghĩ nhiều. Vả lại hôm nay không chiến thắng thì chẳng khác nào mất hết uy phong! Vô số các tiểu bối đang nhìn mà.

Lâm Nhất lời nói kiên cường, khí thế dũng cảm, lại giương mắt nhìn về phía tinh không vô biên vô hạn, quát lên:

- Ta không phải là quân tử, cũng không phải tiểu nhân! Mà Yêu Hoang không phân rõ phải trái, cũng nằm ngoài suy đoán. Nếu muốn chiến.

- Chậm đã...

Lâm Nhất còn chưa nói hết, Tất Kháng đã từ xa nhảy vào chặn đường Giác Phách. Thấy thế, hắn rất hợp thời im tiếng, lại thầm thở phào. Không uổng công mình phó thác Hổ Đầu và lão Long ở Yêu Tổ phong, Yêu Hoang ít nhất còn có người sáng suốt! Mà Giác Phách kia tuy sống vô số vạn năm, lại chỉ nhận quyền đầu chứ không phân rõ phải trái. Nếu muốn tái chiến, nhưng không có ai phụng bồi. Có bản lĩnh thì cứ đuổi theo một bước thiên địa của Lâm mỗ, hừ!

Giác Phách thấy sư huynh xuất thủ cản lại, đành phải thu liễm khí thế, lại rất không tình nguyện biện giải:

- Sư huynh...

Tất Kháng đến giữa Thiên Giao cốc, ngăn cách hai bên đang giằng co. Hắn lườm Giác Phách một cái, trong thần sắc có thâm ý, lập tức vung tay áo, quát lên:

- Đọ sức đã xong, không cần nhiều lời.

Sau đó nhìn về phía xa xa, cao giọng nói tiếp:

- Dựa theo ước định, lão đệ giành chiến thắng. Mà lão hủ còn có yêu cầu quá đáng khác.

Trên các ngọn núi ở xung quanh, mấy trăm Yêu tu ngơ ngác nhìn nhau. Lâm Nhất kia chắc chỉ có tu vi Động Thiên trung kỳ tiểu thành, lại lực chiến cao nhân Động Thiên hậu kỳ viên mãn, hơn nữa không rơi vào thế hạ phong. Giác Phách Yêu Tôn cứ như vậy nhận thua à? Ài.

Sắc mặt Lâm Nhất vẫn có chút tái nhợt, không khỏi thầm thở hắt mấy hơi. Hắn nhìn về phía Tất Kháng và Giác Phách, tiếp theo lại liếc về phía bốn phía sơn cốc, thuận tay cởi Tử Kim Hồ Lô bên hông xuống uống một ngụm, sau đó mới bình tĩnh thong dong thở ra hơi rượu, ngạo nghễ nói:

- Đừng nhắc lại chuyện thu đồ đệ, Lâm mỗ xưa nay vô câu vô thúc. . .

Tất Kháng vẻ mặt cứng đờ, lập tức lại xấu hổ cười nói:

- Trước đây có mạo phạm, lão đệ xin đừng để ý...

Hắn khựng lại một chút rồi nói tiếp:

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free