Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Vô Tiên - Chương 2265:

Vô Cực cảnh có lẽ chính là một loại cảnh giới của Động Thiên cảnh viên mãn. Bởi vậy mới có thể từng bước tới Thái Cực cảnh, Thái Tố cảnh, Thái Thủy cảnh, Thái Sơ cảnh và Thái Dịch cảnh, cuối cùng là tới cảnh giới hỗn độn Bản Nguyên.

Trên vách núi, Lâm Nhất vẫn ngồi ngay ngắn. Mà hắn một mình nhắm mắt suy nghĩ xa xăm, khóe miệng lại nở nụ cười khổ.

Động Thiên tam cảnh chỉ mới có may mối. La Thiên tam cảnh vẫn cứ xa xa không thể với. Hiện giờ lại thêm Tiên Thiên ngũ thái thần bí khó lường, và cảnh giới mới như có như không. Hành trình này có trời mới biết khi nào mới là điểm cuối!

Lâm Nhất lắc đầu, không nghĩ nhiều nữa. Hai năm nay nghĩ đi nghĩ lại, vẫn không có nguyên do. Thôi cứ đi đến đâu hay đến đó, trước giờ luôn là như vậy. Mà một thoáng sau, trong thức hải lại hiện ra lời nói quen thuộc đó, hắn không nhịn được thầm cảm thấy bất đắc dĩ.

- Tới Hồng Hoang, tìm Càn Khôn, tam kinh, diệt Giao Quý, trừ Huyền Tiêu!

Đây là di ngôn lúc lâm chung của Long Phạm. Lâm mỗ tuy đã tới Hồng Hoang, nhưng lại chưa chắc có thể được như mong muốn. Giao Quý và Huyền Tiêu đều đã không rõ tung tích, làm sao để báo thù! Như vậy cũng bớt lo, bằng không Lâm mỗ há có thể giả vờ giả vịt trong Thiên Giao cốc này. Mà thù hận của Long Phạm với Yêu Hoang, Ma Hoang, nói không chừng thực sự từng tồn tại.

Nếu lão Long ăn xong Long Tiên quả, khôi phục ký ức ngày xưa, không biết liệu có trở mặt với đám người Tất Kháng không?

Lâm Nhất hơi mở mắt, quay đầu lại nhìn.

Động phủ ở cách đó không xa vẫn bình yên vô sự, mà trong thần thức giống như có người đang ngủ ngáy.

Lâm Nhất lộ ra vẻ ngạc nhiên, lại không muốn nhìn trộm. Hắn lập tức buông Tử Kim Hồ Lô, lật tay lấy ra ba chiếc lá cây đã héo rũ.

Vật này đến từ một tu sĩ tên là Chiêu Viêm Tử của Ma thành, gọi là Long Tiên thảo, chỉ có ba ngọn. Theo như lời hắn, Long Tiên thảo luyện chế Long Tiên đan, có tác dụng tu thần dưỡng thức.

Lâm Nhất vuốt ve lá khô, ánh mắt thẫn thờ.

Sớm biết rằng có Long Tiên đan tồn tại, lại không biết có thể khiến Vũ Tử kịp thời nhớ lại tất cả trước kia không?

Ài! Luôn tới lúc thất thủ bỏ qua mới biết hối hận không ngừng.

Có điều, nếu có ngày Lâm mỗ cũng quên mất quá khứ, vậy thì như thế nào? Vô niệm vô tưởng, chắc cũng thoải mái. Mà bất kể là Vũ Tử, hay là Kỳ Nhi, đều là nữ nhân duy nhất trong cuộc đời này của Lâm mỗ! Nàng ta từng gánh vác quá nhiều, Lâm mỗ lại không dám vứt bỏ ước định kiếp trước mà một mình lảng tránh.

Lâm Nhất thở dài, lại thuận tay lấy ra một vật.

Đây là một chiếc ngọc giản, trong đó ghi lại pháp môn luyện chế Long Tiên đan.

Lâm Nhất xem xét pháp môn luyện chế, trong lòng đã nắm được. Hắn sớm đã am hiểu đạo đan dược cùng với luyện khí, mặc dù không rảnh chuyên tu, nhưng cũng tạo nghệ bất phàm. Sau đó, hắn vươn tay bắn ra một dòng hỏa diễm.

Lúc này, trên vách đá bên cạnh của sơn cốc, bỗng nhiên bay ra mây tía nhiều màu. Chỉ trong giây lát, mây tía đã bao phủ hơn mười dặm, hào quang chớp động. Nhìn qua, giống như ảo thị thiên giáng. Mà trong nháy mắt, mây tía đột nhiên trở nên cuồn cuộn kịch liệt, sau đó giống như mưa trút xuông. Sơn cốc phía dưới đã bị bao phủ trong biển lửa sôi trào. Cổ mộc rừng cây từng xanh um tươi tốt lập tức hóa thành tro bụi, cho dù là đất núi cứng rắn cũng bị đốt cho kêu răng rắc. Mà uy thế càng mãnh liệt, cũng trào ra tứ phương, rất có thế muốn đốt cháy Thiên Giao cốc thành bột mịn.

Đúng lúc này, phía trên biển lửa xuất hiện một đạo ráng màu nhiều màu, lập tức hiện ra một bóng người áo đỏ, chính là Thiên Tinh đang thi pháp. Nữ tử này thấy thần thông uy lực kinh người, chưa kịp vui sướng đã thất kinh. Thi pháp khó có thể tự nhiên, chẳng lẽ sẽ hủy mất Thiên Giao cốc? Mà thế lửa càng lúc càng mạnh, nàng ta lại vô kế khả thi, vội vàng cầu cứu:

- Lâm lão đại! Chữa cháy!

Trước cửa động phủ trên vách đá xa xa, Lâm Nhất coi như không thấy tiếng động lớn trong sơn cốc. Hắn vừa luyện chế đan dược trong tay vừa truyền âm nói:

- Đốt rẫy gieo hạt! Thiên Tinh là cô nương tốt, cũng rất chịu khó.

Trong không trung, Thiên Tinh vừa vội vừa tức, lại không có chỗ phát tác. Bổn cô nương tuy chịu khó, nhưng không phải đang đốt rẫy gieo hạt! Hắn sao lại trợn mắt nói dối chứ.

Đồng thời, trong vách đá ở đầu kia sơn cốc, đột nhiên phun ra gió lạnh gào thét. Mà trong nháy mắt gió nổi lên, khí lạnh bỗng nhiên trào ra, không ngờ giống như sóng to gió lớn đánh về phía trước.

Thiên Tinh bỗng nhiên cả kinh, vội vàng lắc mình bay tới vách núi chỗ Lâm Nhất. Nàng ta chưa kịp hạ xuống đất đã vội vàng quay đầu lại nhìn.

Biển lửa sôi trào đó đã tới gần chu vi trăm dặm, trong khoảnh khắc đã bị sương băng màu trắng nhanh mạnh bao trùm. Trước sau chỉ mấy giây, băng hỏa va chạm, mưa trút xuống, tiếng động lớn rầm rĩ lập tức mất đi.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free