Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Vô Tiên - Chương 2271:

- Vô sỉ...

Giác Phách không nhịn được nhổ một ngụm nước bọt. Cũng không trách hắn tức giận. Một hồi nghi thức tế lễ dự mưu đã lâu cứ kéo dài mãi, hiện giờ sắp đi xa, lại chiếm hết thiên thời, địa lợi, nhân hòa. Mà kết quả thì như thế nào? Trước mắt bao người, cãi nhau chỉ tổ mất mặt!

Người hẹn hạ thì vô địch; Mà người vô sỉ thì cũng khó đối phó!

Giác Phách buông tiếng thở dài, xua tay nói:

- Không thể Cưỡng cầu, nhiều lời vô ích! Yêu Hoang giao cho ngươi, cáo từ ...

Hắn bước ra khỏi cửa điện, nói:

- Khởi hành!

Hắn không để ý tới Lâm Nhất, mà là dẫn đầu bay lên. Từng bóng người theo hắn mà đi.

Sau một canh giờ, một đám nhân ảnh đã tới trong tinh không.

Lúc này Tất Kháng giống như quét sạch ám ảnh, cao giọng nói với mọi người:

- Hồng Hoang, còn gọi là Bát Hoang, phân biệt là tám giới Thiên Hoang, Ma Hoang, Yêu Hoang, Trung Dã, Hoàng Tuyền, Linh Động và Hỗn Độn. Hiện giờ thế cửu tinh liên châu đã thành, chúng ta chỉ cần thẳng thẳng là có thể đến Trung Dã. Cát Khánh dẫn người đi trước mở đường, những người còn lại thì chờ sau.

Đám người tụ lại, rồi lần lượt độn vào sâu trong tinh không.

Lâm Nhất dẫn theo lão Long và Hổ Đầuđi chậm lại, đều nhìn xung quanh và thần sắc tò mò.

Ngoài ngàn dặm, vẫn khác với Yêu Hoang. Không có cương phong tinh vân che phủ, trong vạn dặm nhìn cái là rõ. Mà so với ngày xưa, tinh không trở nên u ám hơn. Bát Hoang xoay tròn khó lường giống như đã biến mất, thay vào đó chỉ có trời đất ối om, cùng với một vầng ánh sáng quỷ dị phát ra bên cạnh màu đen. Nghe nói, từ đây đi tiếp phân biệt là Thiên Hoang, Ma Hoang, và Hoàng Tuyền; từ đây đi lên trên thì là Trung Dã, Linh Động, Hỗn Độn, còn có một vầng mặt trời chói chang.

Ngoài ra, Yêu Hoang vẫn chưa dốc toàn bộ lực lượng. Cao thủ Động Thiên Đi theo chỉ có năm sáu mươi vị. Trong đó hơn phân nửa là tu vi Động Thiên sơ kỳ, Động Thiên trung kỳ thì chỉ có hơn mười người. Động Thiên hậu kỳ Chân chính chỉ có một mình Tất Kháng. Có thể thấy được tới cảnh giới càng cao, Yêu tu càng khó đề thăng, cái này cũng nhất trí với tình hình đã biếtđược lúc trước! Nếu so sánh với Ma Hoang và Thiên Hoang, Yêu Hoang không khỏi lộ ra yếu ớt hơn nhiều.

Theo mọi người lần lượt chạy đi, trong tinh không lập tức vẽ ra từng đạo cầu vồng giống như lưu tinh.

Tất Kháng vẫn chưa vội vã lên đường, mà dẫn theo Đấu Tương và Thiên Tinh chờ trong không trung. Ba huynh đệ đó vẫn do dự không tiến tới, hắn lên tiếng:

- Lâm Nhất! Yêu Hoang ta đối đãi với ngươi không tệ, mà ngươi sao lại cứ vô tình xa lánh.

Lúc này, hai bên ngoài sáu người, xung quanh không còn bóng người nào khác.

Lâm Nhất thấy Tất Kháng cuối cùng cũng thẳng thắn nói ra, cũng không trốn tránh nữa, lên tiếng cười hỏi:

- Đạo huynh nói vậy là ý gì?

- Lão Long và Hổ Đầu tự tiện xông vào cấm địa, quả thật là tội lớn không thể tha! Mà Yêu Hoang chẳng những không truy cứu, ngược lại còn cung cấp Tứ Tượng Ngũ Hành trận để hai người bế quan tu luyện. . .

Tất Kháng có lý có chứng nói tiếp:

- Hai lão huynh đệ ta còn chắp tay dâng tặng cả Thiên Giao cốc của gia sư, cũng mượn chuyện đọ sức để cho Lâm lão đệ lập uy nổi danh. Đặc biệt là, lại dùng vị trí Yêu Tôn hứa hẹn, lại tới Trung Dã...

Hắn nói tới đây, mang theo vẻ mất mát không hiểu, thở dài một tiếng, chất vấn:

- Hành động lấy ơn báo oán như vậy, nhìn khắp Hồng Hoang, có thể nói là có một không hai. Mà Lâm lão đệ ngươi lại thủy chung thiện ý không rõ, bảo Yêu Hoang ta trên dưới như thế nào...

Hổ Đầu đứng sau lưng Lâm Nhất, nhìn xuống dưới chân, hậm hừ nói:

- Gừ gừ! Ta biết tiện nghi không dễ chiếm mà, cuối cùng cũng tới lúc tính sổ rồi.

Lão Long ở bên cạnh thì cười lạnh, trêu chọc hắn:

- Tiểu Hổ Đầu! Long ca truyền cho ngươi một câu, đảm bảo ngươi hưởng thụ cả đời!

Hổ Đầu hai mắt trợn lại, lại hiếu kỳ nói:

- Câu gì, nói cho Hổ ca nghe thử đi.

Lão Long mang theo khí thế kiêu ngạo, châm chọc nói với Tất Kháng ngoài trăm trượng:

- Vô sự hiến ân cần, phi gian tức đạo.

Hai huynh đệ này kẻ xướng người hoạ, không hề sợ hãi. Nếu là trước kia, Đấu Tương và Thiên Tinh sớm đã nổi giận. Mà lúc này hai người không ngờ sắc mặt xấu hổ. Ở chung lâu ngày, hiểu rõ tính tình của nhau rồi. Đối phương nhìn thì nói hưu nói vượn, lại thỉnh thoảng có thâm ý khác.

Tất Kháng vờ như không thấy sự càn rỡ của lão Long và Hổ Đầu, vẫn mang theo thần sắc không hiểu nhìn về phía Lâm Nhất.

Lâm Nhất liếc nhìn xung quanh, hai huynh đệ phía sau lập tức im tiếng không nói gì. Hắn sau đó hướng về phía ba người Tất Kháng, lắc đầu lẩm bẩm:

- Lâm mỗ đối với Yêu Hoang ngươi đã có nửa phần bất kính bao giờ chưa?

Hắn dừng lại ngoài trăm trượng, chắp tay sau lưng, hất cằm, rất thẳng thắn thành khẩn nói tiếp:

- Ân oán ngày xưa, không cần nói lại. Xin đạo hữu nói thẳng ra đi, chúng ta làm thế nào mới có thể thể dắt tay cùng đi.

Sắc mặt Tất Kháng hòa hoãn lại, vuốt râu cười nói:

- Ngươi chỉ cần đáp ứng ngày sau không động tới căn cơ của Yêu Hoang, cũng sẽ không đối địch với Yêu Hoang.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free