Vô Tiên - Chương 2273:
Rất nhiều cao thủ tới, sớm đã kinh động tứ phương.
Người đi đường đều tránh né, trên thềm đá trước cửa thành lập tức trở nên thanh tĩnh hơn rất nhiều.
Một đạo thân ảnh phiêu nhiên hạ xuống, chưa tới cuối thềm đá đã thấp giọng quát:
- Nguyên Tín Tử, đúng là không có mắt, còn không đứng dậy nhường đường...
Mà hắn vừa dứt lời, sau đó lại mặt mày hớn hở chắp tay nói:
- Ma thành Niên Nguyên Tử, phụng mệnh cung nghênh các vị đại giá quang lâm. Xin hỏi tiền bối đến từ phương nào.
Nguyên Tín Tử vẫn nhìn chằm chằm người trẻ tuổi từ trên trời hạ xuống đó, tim đập thình thịch. Giống như oan gia ngõ hẹp, lại giống như mệnh số đã định trước. Nhiều năm qua vận khí mất hết, đều tới từ một người! Mà đối phương đột nhiên hàng lâm, khiến người ta khó có thể tin được. Cái gọi là thời cơ vận chuyển, chẳng lẽ không phải như vậy sao?
Đang lúc cảm xúc ngổn ngang, chợt nghe thấy tiếng quát. Nguyên Tín Tử không khỏi thần niệm tỉnh táo, lập tức vừa thẹn vừa giận. Mà vừa muốn nghiêm nghị đáp lại, Niên Nguyên Tử đã đi qua. Hắn đành phải cố nén giận, phất tay áo phẫn nộ đứng lên.
Nháy mắt, hơn sáu mươi người giống như đàn nhạn cùng hạ xuống, khí thế phi phàm. Lão giả cầm đầu bước về phía trước, vuốt râu, thần thái bễ nghễ, trầm giọng nói:
- Tất Kháng cùng đồng đạo Yêu Hoang theo hẹn mà tới.
- Ha ha! Thì ra là tiền bối Yêu Hoang giá lâm.
Niên Nguyên Tử gật đầu mỉm cười, ứng phó xong lễ số, lại lắc mình tránh đường, giơ tay lên mời:
- Tôn chủ có lệnh: Nghên đón thiên hạ đồng đạo, chín thành rộng mở. Chư vị, mời...
Đúng vào lúc này, có người hô lớn:
- Hắn là Lâm Nhất, tặc nhân mà tôn chủ nghiêm lệnh truy bắt, tuyệt đối không thể để hắn vào thành...
Sự phát đột nhiên, có chút bất ngờ. Nháy mắt, tu sĩ trông coi cửa thành, người đi đường, cùng với cao thủ Yêu Hoang vừa hiện thân ai nấy đều theo tiếng nhìn lại. Chỉ thấy bên cạnh thềm đá có một nam tử trung niên gầy gò, đang chỉ về phía trước hò hét. Trong thần sắc vừa kinh hãi vừa tức giận của hắn, không ngờ lộ ra vẻ phấn chấn và điên cuồng!
Chợt thấy tu sĩ Ma thành vô lễ, phía Yêu Hoang lập tức sát khí bức nhân. Mà thấy rõ người đối phương nói, mọi người lại đều ngạc nhiên.
Tất Kháng cũng bất động thanh sắc, quay đầu lại nhìn.
Hai người vạm vỡ trong đám người đã xắn tay áo, nhìn tư thế rõ ràng là muốn động thủ đánh người. Một nam một nữ ở bên cạnh thì thần sắc kinh ngạc. Nam tử áo xám ở trước bốn người chính là người đối phương chỉ, lại đang mỉm cười, chậm rãi bước về phía trước, gật đầu đáp:
- Lâm mỗ ở ngay đây, làm gì được ta.
Lâm Nhất theo người của Yêu Hoang trở về Ma thành, sớm đã định trước sẽ xuất hiện cảnh này. Chỉ là không ngờ chưa vào thành đã gặp Nguyên Tín Tử. Hắn nói một câu khiêu khích, ánh mắt lướt qua đám người Tất Kháng.
Có điều, Lâm Nhất tự giới thiệu, khiến cho Nguyên Tín Tử không thể kiềm chế được. Hắn đột nhiên vung tay quát to:
- Chư vị đồng môn, còn không theo ta bắt...
Lâm Nhất chắp tay sau lưng, cử chỉ thong dong. Mà hai người ở phía sau thì đã tiến lên, vù một tiếng, là thiết bổng của Thiên Sát của Hổ Đầu; Keng một tiếng, là ngân đao Long Uy của lão Long. Hai người hung khí trong tay, sát khí cuồn cuộn.
Đồng thời, tu sĩ thủ thành đều hơi biến sắc. Đó là Lâm Nhất không sai, từng là nhân vật đại náo Ma thành mấy chục năm trước. Hiện giờ hắn cùng mọi người đến, nhất định là không sợ gì.
Nguyên Tín Tử thấy không có người hưởng ứng, lập tức quýnh lên.
Thời cơ không thể mất, mất rồi không thể tìm lại. Bỏ qua lần này, không còn cơ hội lật mình!
Nguyên Tín Tử giơ tay lên tế ra một thanh phi kiếm, nghiêm nghị gầm lên:
- Ma thành nguy vong sắp tới, để ta dũng cảm đi đầu...
Chỉ cần động thủ dẫn tới hỗn chiến, tất cả sẽ không thể nghịch chuyển. Đến lúc đó tôn chủ biết được nghĩa cử của Nguyên Tín Tử hắn, lại há có thể không ngợi khen! Mà khi hắn đang chí khí lẫm liệt, một tiếng quát lạnh thình lình vang lên.
- Câm miệng!
Niên trưởng lão đứng ra, giơ tay lên quát:
- Nguyên Tín Tử! Ngươi chỉ sợ thiên hạ không loạn, có mưu đồ gì?
- Ngươi?
Nguyên Tín Tử đột nhiên ngẩn ra, lửa giận công tâm. Thân là tu sĩ Ma thành, giải ưu cho Ma thành chính là bổn phận, tại sao lại nói là có mưu đồ? Cho dù là có, đó cũng là tấm lòng chân thành.
Niên trưởng lão quay sang cúi người hành lễ với người của Yêu Hoang, xin lỗi: