Vô Tiên - Chương 2285:
Vừa rồi còn giương cung bạt kiếm chạm cái là nổ, trong nháy mắt đã giống như an tĩnh lại.
Có điều, theo đám người Lăng Đạo, Thanh Diệp, cùng với Thiên Ninh, Thiên Khí rời đi, mấy ngàn người ở đây đều không còn bị ước thúc, không ngờ ai nấy chen nhau ùa tới cự tháp đang mở rộng cửa.
Trước Cửu Thiên tháp lại là một mảng hỗn loạn.
Thấy tình hình này, Tất Kháng dĩ nhiên chẳng phải cố kỵ nhiều nữa. Theo hắn vung tay, năm mươi sáu mươi người của Yêu Hoang chạy vội tới. Hắn lại quay đầu lại nhìn Đấu Tương, Thiên Tinh gọi một tiếng rồi xoay người theo mọi người lao về phía Cửu Thiên tháp.
Xung quanh Cửu Huyền đã tụ tập một đám tu sĩ.
Đám người sư huynh đệ Trần Luyện Tử sớm đã khó dằn nổi.
Cửu Huyền lại đang quan sát một bóng người áo xám ở xa xa, trong thần sắc lộ ra vẻ do dự. Mà hắn châm chước một lát, vẫn dẫn người xoay người chạy đi. Tiểu tử đó vẫn ở Hồng Hoang, nhất thời khó mà chạy thoát. Cửu Thiên tháp lại liên quan tới tung tích của Tam Hoàng kinh, há có thể dễ dàng bỏ qua!
Sau thời gian một chén trà nhỏ, mấy ngàn người của Hồng Hoang đã đều vào trong tháp. Mà Lâm Nhất và lão Long, Hổ Đầu thì vẫn đứng ở chỗ cũ, căn bản không vì tình thế mà có hành động gì. Còn cả đám tu sĩ Ma thành lâm trận phản chiến, ai nấy đều hoảng loạn. Ngoài ra, có một thân ảnh cử chỉ do dự đang chạy tán loạn.
Thanh Vi thành đang ầm ĩ ồn ào, cuối cùng trở nên vắng vẻ.
Lâm Nhất nhìn xung quanh, lắc đầu chán ngán. Sau đó, hắn đột nhiên xoay người huy động hai tay với đám tu sĩ Ma thành. Theo từng đạo quang ảnh ảm đạm bay ra, rồi nổ tung, đổi lấy những tiếng kinh hỉ bất ngờ và cảm tạ. Mà hắn lại không cho là đúng cười cười, ánh mắt lướt qua, quay đầu nhìn xung quanh, thuận miệng nói:
- Hồn cấm đã giải, các ngươi cứ tự nhiên.
Bốn mươi năm mươi tu sĩ Ma thành lao nhao, không ai không ai có ý rời đi. Có mấy người vừa đứng ra khỏi hàng, lại nao núng quay trở về. Trong đó Lịch Túc giơ tay nói:
- Lâm tôn! Ngài đã là người đứng đầu Ma thành, xin hãy thu nhận chúng ta.
Mọi người phụ hoạ theo, trong thần thái cũng lộ ra thành ý.
Có thể thấy được một cách dễ dàng, đám tu sĩ này lâm trận phản chiến, vi phạm môn quy, đã thuộc về tội lớn không thể tha! Lúc này nếu không bám vào cây gốc đại thụ Lâm Nhất này để cầu được che chở, ngày sau chính là kết cục không có nhà để về! Về phần đối phương có trở thành Ma thành chi chủ thực sự hay không, có Ma Hoang trưởng lão, đại vu ủng hộ, tất cả còn phải hoài nghi sao?
Lâm Nhất quan sát Cửu Thiên tháp trong mây mù, cùng với cửa tháp tình hình không rõ.
Động tĩnh vừa truyền đến, hắn nghe tiếng hiểu ý, không nhịn được mỉm cười mà thần sắc nghiền ngẫm. Bức đám tu sĩ này lâm trận phản bội, chỉ là kế quyền nghi. Mà Lâm mỗ chưa từng nghĩ tới sẽ thu phục thủ hạ, càng không có ý muốn thành lập tiên môn. Vả lại, giữ lại mấy chục cao thủ Tiên Quân cũng không biết an trí thế nào.
Về phần Ma thành chi chủ? Lúc này đã không còn như xưa.
Đám người Lịch Túc không rõ đầu đuôi, đều có chút lung túng.
Đúng vào lúc này, xa xa có tiếng nói truyền đến:
- Lâm tôn! Tại hạ Nguyên Tín Tử. . .
Một đạo thân ảnh ở cách đó không xa lưỡng lự rất lâu, giống như cuối cùng cũng hạ quyết tâm. Hắn dùng tư thế như liều một lần, vội vàng lướt qua đám người, tới cách mấy chục trượng thì cúi người hành lễ, mang theo tiếng run rẩy nói tiếp:
- Nguyên Tín Tử tội không thể tha, xin Lâm tôn trách phạt.
Lão Long và Hổ Đầu đứng sau lưng Lâm Nhất, trong tay đều cầm binh khí giết người. Rất nhiều hỗn loạn, lại không cần phải khổ tâm lo nghĩ làm gì. Nếu có bất chắc thì cứ cầm đao cầm gậy. Đi theo lão đại, tất cả chính là đơn giản như vậy. Mà mấy ngàn người của Hồng Hoang đã vào tháp, lão đại lại án binh bất động. Chẳng lẽ hắn muốn mượn cơ hội để làm lớn mạnh thanh thế, ngày sau trở thành Ma thành chi chủ sao?
Hơn nữa nhìn lướt qua thì lại có một tu sĩ xấu xí, tu vi cũng không kém.
Lâm Nhất từ xa xa thu hồi ánh mắt, theo tiếng nhìn về phía người trung niên đang cong lưng cúi đầu kia. Hắn không hề bất ngờ, thản nhiên hỏi:
- Nguyên Tín Tử! Ngươi bị người ta sai phái mà thân bất do kỷ, có tội gì đâu? Huống chi ngươi chính là phụ tá đắc lực của Lăng Đạo, sao không đi theo hắn.
Nam tử trung niên gầy đét kia đã là tu vi Động Thiên sơ kỳ đại thành. Mà hắn không phải ai khác, chính là Nguyên Tín Tử. Hắn từng ở bí cảnh dây dưa mấy năm với Lâm Nhất, lại giao phong trong Ma thành. Với nhau cũng rất có uyên nguyên!
Nguyên Tín Tử hơi ngẩng đầu, không nhịn được thầm thở dài. Nếu mình là phụ tá đắc lực của Lăng Đạo Yêu Tôn, sao lại tới mức sa sút như vậy. Hắn vội vàng cúi đầu trả lời:
- Tại hạ đã hối lỗi sửa sai, bỏ gian tà theo chính nghĩa.
Lâm Nhất tựa cười mà như không phải cười.
Nguyên Tín Tử liếm môi, nuốtxuống sự bất an trong lòng, nói tiếp:
- Lâm tôn không nhớ hiềm xưa, khiến tại hạ kinh sợ!
Hắn dừng lai một chút, hai tay chắp cao quá đầu, dứt khoát kiên quyết nói tiếp:
- Nguyên Tín Tử chỉ cầu được bái vào môn hạ của Lâm tôn, mong ngài chấp nhận!