Vô Tiên - Chương 2289:
Tiếng hô của Nguyên Tín Tử vừa vang lên, bóng người đột nhiên rơi xuống mặt đất.
Lâm Nhất vẫn ở ngoài mấy trăm trượng, cũng không ngờ lại cành mẹ đẻ cành con. Mà hắn ứng biến cực nhanh, người như gió bay đi, thân ảnh như điện, ống tay áo bên phải thuận thế chém ra, chín đạo hào quang pháp lực bắn nhanh tới. Chỉ trong nháy mắt, hắn lại đột nhiên dừng lại, mà thế chưa hết, không ngờ bị lắc lư lảo đảo.
Dị biến nảy sinh, người đi ba trăm trượng. Phía trước cuối cùng nhìn cái rõ ngay.
Gò đất hơi gồ lên lại không hề gây chú ý đó không ngờ vỡ ra từ giữa, rộng chừng hơn mười trượng, trái phải không thấy dài ngắn, hiển nhiên là một khe hở hiểm ác. Mà Nguyên Tín Tử rơi vào trong đó đã không thấy đâu, chỉ còn lại hai tay vẫn nắm chặt một khối nham thạch. Còn có chín đạo hào quang pháp lực tụ thành một cột, vắt lên mép khe, kéo dài thẳng tắp, giống như trĩu nặng, bức cho Lâm Nhất ở ngoài bảy tám trượng phải lắc lư trước sau mà thần sắc kinh ngạc.
Trước đây chỉ lo lưu ý xa xa, lại xem nhẹ dưới chân. Hơn nữa khí cơ của nham thạch màu tím mãnh liệt, có tác dụng ngăn cản thần thức. Ai ngờ bên trong đất hoang lại có hung hiểm bất ngờ. Chẳng trách Nguyên Tín Tử lại trượt chân ngã xuống, bên trong khe rãnh đó rõ ràng có thứ quỷ dị giam cầm tu vi.
Lâm Nhất vừa hiểu ra, chín đạo pháp lực hàng yêu thuật biến thành bị Nguyên Tín Tử kéo cho tiếp tục trĩu xuống. Giống như là nặng vạn cân, lại giống như có hơn mười cao thủ trốn ở chỗ tối phân cao thấp. Hắn ưỡn thẳng lưng, lực dồn vào hai chân. Nham thạch cứng rắn rắc rắc vỡ vụn, thoáng chốc đã lõm sâu ba tấc. Tới khi dưới chân như mọc rễ, vững như bàn thạch, đột nhiên khu động pháp lực vung tay kéo mạnh.
Sau nháy mắt, tiếng nổ vang răng rắc, chín đạo pháp lực cứng cỏi và cường đại không ngờ nhất nhất lần lượt đứt đoạn.
Dùng tu vi toàn thân, không ngờ vẫn không kéo về được một Nguyên Tín Tử gầy yếu?
Hai đạo pháp lực cuối cùng vẫn còn, có lẽ có chuyển cơ. Nếu cứ như vậy bỏ cuộc, Nguyên Tín Tử chắc chắn sẽ chạy trời không khỏi nắng!
Lâm Nhất không do dự, phía sau đột nhiên xuất hiện một long ảnh màu vàng. Theo ý niệm của hắn, long ảnh trong nháy mắt hóa thành một bàn tay to chộp về phía trước. Sau khi hắn giẫm một bước, hai tay bấm quyết, trầm giọng quát:
- Lên.
Trong phút chốc, một bóng người đột nhiên bay lên, lập tức lại ngã xuống đất. Đó chính là Nguyên Tín Tử, sắc mặt tái nhợt, miệng mũi trào máu, tứ chi giãy dụa chật vật vô cùng.
Lâm Nhất chậm rãi đứng thẳng dậy, hai chân đã chôn sâu trong vụn đá. Theo pháp lực thu liễm, long ảnh màu vàng đột nhiên trở về trong cơ thể. Mà hắn vẫn thần sắc khó hiểu. Phía dưới khe rãnh đó rốt cuộc cất giấu thứ gì.
Nguyên Tín Tử pháp lực bị giam cầm, lại hung hăng nện xuống đất, khó tránh khỏi khí tức ứ đọng ở trước ngực. May mà bản thân cũng không có gì đáng lo ngại, sau khi phun ra một búng máu, lập tức cảm thấy thư thái hơn rất nhiều, lại vẫn còn sợ hãi. Hắn có chút gian đứng dậy, không nhịn được quay đầu lại ra sau người, vội vàng hoạt động mấy bước, bộ dạng chỉ sợ tránh không kịp. Đợi hắn định thần lại, mới bất an xoay người cúi mình, cảm khái vạn phần nói:
- Ơn thu lưu của Lâm tôn đã khiến người ta khắc ghi trong lòng.
Lại thêm ơn cứu mạng, chỉ biết dùng cái chết để báo đáp.
Lâm Nhất bước ra khỏi cái hố đá, đi tới ngoài mép khe đất ba trượng. Mà vừa tới đây, liền có gánh nặng vô hình từ trên trời đè xuống, khiến người ta khí tức trì trệ mà khó cất bước. Hắn nhìn xung quanh, thuận miệng nói:
- So với hơi tí là nói dùng cái chết để báo đáp, chẳng thà làm việc không thẹn với lòng!
Nguyên Tín Tử giật mình, cúi đầu nói:
- Đa tạ Lâm tôn đã dạy bảo.
Một tiểu bối Tiên Quân, kẻ tù tội trong bí cảnh năm đó đột nhiên biến thành cao thủ Động Thiên trung kỳ, cùng với được trưởng lão Thiên Ninh, Thiên Khí ủng hộ thành Ma thành chi chủ. Theo Nguyên Tín Tử, vận mệnh nghịch chuyển chính là bất khả tư nghị như vậy. Nhất là thủ đoạn dùng cả ân lẫn uy của đối phương, so với Lăng Đạo Yêu Tôn thì không kém hơn chút nào. Còn có những lời nói khó lường, ánh mắt sắc bén đó, không ngờ khiến cho người ta sợ hãi không thể che giấu.
Lâm Nhất không muốn nói nhiều, chậm rãi đi tới gần khe rãnh.
Đã không còn gò đất ngăn cản, một cái khe dài sâu mấy chục cuối cùng cũng lộ ra. Nó uốn lượn trái phải kéo dài, không thấy điểm cuối. Lỗ thủng rộng hơn mười trượng, có sóng lửa vô hình hơn nữa lại lại mãnh liệt kịch liệt lượn vòng, cũng lờ mờ hình thành từng đạo vòng xoáy chạy chồm, lại kéo khí cơ ở xung quanh đột nhiên chảy ngược xuống. Mà càng quỷ dị hơn là, cái khe giống như hẻm núi đã khô cạn nứt nẻ, đỏ tím như lửa.
Lâm Nhất quan sát thêm một chút, mặt lộ vẻ ngạc nhiên. Trong đáy khe, không ngờ còn có người đang khoanh chân tĩnh tọa?
Đó là một lão giả và ba vị nam tử trung niên, mặc dù nhìn thì xa lạ, nhưng không nghi ngờ gì nữa đều là tu sĩ đến từ Hồng Hoang, đang ngẩng đầu quan vọng, đều lộ ra vẻ tuyệt vọng trên khuôn mặt hờ hững! Cách bốn người không xa, còn có một khối tử thi huyết nhục mơ hồ, rất giống là hao hết tu vi mà chết. Bóng người lay động lúc trước Nguyên Tín Tử nhìn thấy có lẽ chính là như vậy.
Nguyên Tín Tử xem như là trùng sinh sau kiếp nạn, tất nhiên biết tình hình ở đáy khe. Hắn dịch tới bên cạnh Lâm Nhất, nhìn xuống dưới, không nhịn được lên tiếng nói:
- Các ngươi tất là bất ngờ trượt chân, sao không nghĩ cách thoát?
Lão giả buông tiếng thở dài, trả lời:
- Lúc chúng ta rơi xuống đã bị thương nặng, liên tiếp ba ngày, lại khó tìm đường ra. Hiện giờ tu vi còn lại không được mấy, hơn nữa không chịu nổi gánh nặng của cấm chế, làm thế nào để thoát vây đây.
- Ba ngày?
Nguyên Tín Tử kinh ngạc ồ một tiếng, lập tức giật mình lẩm bẩm:
- Cửu Thiên tháp vừa mở mà đã qua ba ngày rồi. Có thể thấy được thiên địa khác biệt, cấm chế thần dị...
Hắn gật đầu với Lâm Nhất, lại nói tiếp:
- Nếu không thể thoát, vốn nên gọi người đến cứu. Các ngươi cứ như vậy, kết cục rất đáng lo.
Ba trung niên nhân ở dưới đáy khe không nhìn lên, mà là mệt mỏi nhắm mắt lại, giống như không phải ở trong tuyệt cảnh mà là ở một nơi tĩnh tu quy ẩn. Chỉ có lão giả đó nhẫn nại đáp:
- Đây là Tử Tiêu Địa Câu trong lời đồn, cho dù cao nhân Động Thiên hậu kỳ cũng phải thúc thủ vô sách.