Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Vô Tiên - Chương 2293:

Ngoài hơn trăm dặm, có bốn đạo thân ảnh đang chạy như điên.

Đó là bốn vị nam tử trung niên tướng mạo khác nhau, đều là cao thủ cảnh giới Phạm Thiên. Người đi đầu mình đầy vết thương. Ba người phía sau thì theo sát không rời.

Theo lý thuyết, Nguyên Tín Tử liên tiếp bị nhục sẽ không dám tự chủ trương. Mà tình cảnh này, vẫn khiến hắn không nhịn được chạy ra đón.

Mấy tiểu bối Tiên Quân, căn bản không đáng nhắc tới. Mấu chốt là nam tử bị đuổi giết đó chính là một trong số đó các tu sĩ Ma thành lúc trước. Khó khăn lắm mới có một đám thủ hạ, ai ngờ trong nháy mắt đã không thấy. Hiện giờ cuối cùng tìm được một vị, không ngờ lại bị khinh nhục hơn nữa sinh tử sắp tới, thật là buồn cười!

Cho nên, Nguyên Tín Tử muốn xuất thủ cứu người, muốn quét sạch xui xẻo lúc trước, càng muốn ở trước mặt Lâm tôn vãn hồi mấy phần thể diện của cao nhân Động Thiên! Có điều, khi hắn hành động, vẫn có chút băn khăn, vội vàng lên tiếng báo cáo, để tránh xúc phạm cấm kỵ 'quá tam ba bận'.

Lâm Nhất không phải là người không tốt, cũng không phải người bụng dạ hẹp hòi. Hắn thấy Nguyên Tín Tử lại muốn lập công, cũng không ngăn cản, ngược lại gật đầu, lập tức dừng chân quan vọng.

Nguyên Tín Tử lập tức vững dạ, thân hình đột nhiên nhanh hơn. Hắn giơ tay lên kéo ra một thanh phi kiếm, cao giọng quát:

- Tiểu bối phương nào dám ức hiếp thuộc hạ ta.

Bốn người đang truy đuổi thế tới gấp rút, trong nháy mắt đã đến ngoài hai mươi ba mươi dặm. Mà đúng lúc này, tu sĩ Ma thành đang chạy trốn đã chống đỡ hết nổi, có chút thả lỏng, lập tức ngã vào trong một mảng kiếm quang. Mà ba người đuổi giết phía sau vừa đắc thủ, không ngờ không chút do dự xoay người chạy trốn.

Nguyên Tín Tử giận dữ, hăng hái đuổi theo. Ai ngờ ba người đó đột nhiên tách ra chạy trốn, hơn nữa độn pháp cực nhanh. Hắn hơi ngẩn ra, liền muốn đuổi giết. Mà vừa hơi trì hoãn, đối phương lại chạy như điên. Khi hắn vừa muốn chuyển hướng, hai người khác đã thừa cơ đi xa. Vốn muốn chiếu cố, ai ngờ trái phải do dự.

- Đáng giận!

Nguyên Tín Tử oán hận nhổ một ngụm nước bọt, đành phải chậm rãi ngừng lại. Thầm nghĩ: Với tu vi của mình mà nhắm vào một người để đuổi, đối phương há có thể thoải mái đào thoát. Chỉ tiếc tình hình khó lường, thực sự không tiện mạo hiểm một mình.

Ngoài Mấy trăm trượng chính là di hài của tu sĩ vừa bị giết. Huyết nhục ngang dọc, nhìn ghê cả người.

Nguyên Tín Tử tránh đống hỗn độn đó, trong buồn bực và xấu hổ rối rắm, xoay người nói:

- Lâm tôn! Để tránh giẫm lên vết xe đổ, tại hạ...

Hắn trơ mắt nhìn người muốn cứu bị giết, lại đành bất lực, khiến cho tâm tư nóng lòng lập công lại rơi vào khoảng không. Mà chuyện có nguyên nhân, không thể không phân trần vài câu. Không phải mình vô năng, mà là do cẩn thận thôi!

Lâm Nhất vẫn đứng tại chỗ quan vọng, cũng không có ý trách cứ. Hắn lưu ý động tĩnh ở phương xa, sau đó nhẹ giọng phun ra một chữ về phía Nguyên Tín Tử:

- Đuổi.

Nguyên Tín Tử hơi ngẩn ra, khó xử nói:

- Ba người đó mỗi người chạy một hướng, đuổi theo thế nào được.

Lâm Nhất không nói gì nữa, thân hình chậm rãi bay lên khỏi mặt đất, lập tức như gió mà động, nhẹ nhàng bay tới trước mặt Nguyên Tín Tử. Không đợi hắn tới gần, đối phương đã giật mình nói:

- Ba người đó tuy tách ra chạy trốn, nhưng tất có lúc phải tụ lại, chỉ cần đuổi theo một người.

Nguyên Tín Tử còn chưa nói hết đã vội vàng chắp tay, xoay người bay về phía trước.

Lần này đi, chính là phương hướng của bốn người lúc đến.

Nửa ngày trôi qua, địa thế dưới chân cao dần. Lại đi thêm canh giờ, phía trước có núi non dựng lên. Dần tới gần, một đạo sơn mạch chặn đường.

Đó là một đạo sơn mạch cao tới nghìn trượng, trái phải kéo dài vô bờ. Nó có màu đỏ, từ xa nhìn lại giống như thông thiên liệt diễm đang bốc cháy, có vẻ lộng lẫy lạ thường, hơn nữa khí cơ mãnh liệt, cũng mây đỏ lượn lờ.

Nguyên Tín Tử đi tới dưới chân núi, ngạc nhiên nhìn chung quanh. Tử Tiêu sơn vết xe đổ của Tử Tiêu sơn, hắn không dám tùy tiện mạo hiểm.

Lâm Nhất lướt qua triền núi đi tới.

Nguyên Tín Tử chợt có phát hiện, chắp tay nói:

- Lâm tôn, xem kìa.

Lâm Nhất thong dong điềm tĩnh đến trước người Nguyên Tín Tử, theo thủ thế của Nguyên Tín Tử ngẩng đầu lên.

Núi cao nghìn trượng, đúng là dựng đứng hiểm trở. Trong Thần thức miễn cưỡng có thể thấy được, trên ngọn núi giống như liệt diễm thiêu đốt đó không có lấy một ngọn cỏ, hơn nữa quái thạch lởm chởm, còn có mấy bóng người thấp thóng mơ hồ trong mây khói màu đỏ.

Trong ánh mắt Lâm Nhất hiện lên một tia màu máu, ngưng thần nhìn một lát rồi nói:

- Chỗ bốn người lúc tước, tất có tu sĩ tụ tán. Quả nhiên...

Hắn hất cằm, lời ít mà ý nhiều nói tiếp:

- Lên núi!

Nguyên Tín Tử vội vàng triệu ra phi kiếm cầm trong tay, đi lên trước mấy bước. Mà hắn vừa nhảy lên một khối đá, thân hình đột nhiên trầm xuống. Sương mù ở xung quanh theo đó bức tới, không ngờ khiến người ta nóng rực khó chịu. Hắn vội vàng khu động pháp lực hộ thể, quay đầu nói:

- Lâm tôn! Tình hình nơi này giống như Tử Tiêu sơn, tuy có thiên địa cấm chế, nhưng vẫn đi được không sao.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free