Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Vô Tiên - Chương 2299:

Nghe nói Cửu Thiên tháp là phỏng theo tình hình trên chín tầng trời luyện chế mà thành.

Nghĩ lại, tầng thấp nhất của Cửu Thiên tháp là điện thờ bao quanh, giống như cảnh tượng trong cuộc sống. Mà trên cung phụng cúng bái cũng không có thần linh hàng lâm, chỉ có đỏ khét vạn dặm, cũng dùng mây tím, mây lửa mà nóng rực. Từ đây vượt giới mà lên, chẳng thấy được cảnh gì kiều diễm, ngược lại là một mảng thiên địa băng hàn sinh cơ đoạn tuyệt.

Chẳng lẽ đây chính là ngụ ý băng hỏa lưỡng cực? Là hỗn độn tịch, âm dương xuất, kế tiếp chính là ngũ hành diễn sinh và vạn vật biến hóa sao?

Trời có chín tầng, mỗi tầng khác nhau. Ngoài tử tiêu (trời tím), hỏa tiêu (trời lửa) thì là ngọc tiêu (trời ngọc), lang tiêu (trời cẩm thạch), cảnh tiêu (trời cảnh), bích tiêu (trời xanh), đan tiêu (trời đỏ), tử tiêu và thần tiêu (trời thần)? Nếu đúng là như vậy, cũng là không bàn mà hợp với các giới Trung Thiên, Diệu Thành, Vô Thượng, Ngọc Long, Cám Tiện, Long Biến, Đại Xích, Vũ Dư, Thanh Vi.

Chỗ hiện tại là băng hỏa lưỡng cực hóa âm dương, vạn vật hỗn độn vô ngũ hành, cửu tiêu chi thượng các bất đồng, ngọc lang cảnh bích đan tử thần...

Đúng lúc này, có người cuối cùng nhảy tới gần.

Lâm Nhất thối lui hai bước, xoay người nhìn. Nơi thị lực có thể nhìn tới, thiên địa một màu. Theo từng trận gió lạnh thổi qua, băng nguyên mờ mịt bốc lên tầng tầng mây khói. Mà nhìn kỹ lại, tứ phương bằng phẳng lại có nhấp nhô.

Nguyên Tín Tử chân hoạt động, hạ xuống đất rất ổn, vội vàng mang theo mấy phần tự đắc chắp tay, lại nghênh đón một bóng dáng đang đứng ngạo nghễ. Hắn thở hắt ra một hơi, khẩn cấp vươn người chăm chú nhìn. Sau đó, hắn vuốt râu, nghi hoặc nói:

- Khối băng này chắc xuất phát từ tay cao nhân, hình như có vết khắc, lại không thể phân rõ. Cổ quái thật...

Lâm Nhất nghe tiếng quay đầu lại, trong hai mắt có huyết quang chợt lóe. Trên khối băng dựng đứng đó nháy mắt hiện ra một hàng chữ. Mà theo Huyễn Đồng biến mất, nhìn thấy chỉ là những vết khắc hỗn độn. Hắn mỉm cười, lại nhìn về phía xa.

Nguyên Tín Tử nói cũng không sai, khối băng chắc có chút lai lịch. Có lẽ là cao nhân lâm thời nổi hứng, liền tiện tay viết xuống mấy câu, chỉ tiếc năm tháng quá dài, lại thêm gió lạnh không ngừng ăn mòn, khiến cho trên khối băng chỉ còn lại ấn ký pháp lực ảm đạm. Nếu không phải dùng Huyễn Đồng thăm dò, nhất thời cũng không thể phát giác!

- Giờ đi hướng nào, xin Lâm tôn chỉ đạo.

Nguyên Tín Tử không nhìn ra gì trên hàn băng, đành phải lui bên cạnh Lâm Nhất. Sau khi hắn dùng thân phận thuộc hạ lãnh giáo một câu, đưa mắt nhìn bốn phía theo, bỗng nhiên giơ tay lên chỉ, nói tiếp:

- Ngoài ngàn dặm, địa thế trầm dần, có lẽ có đường ra.

Lâm Nhất theo hướng Nguyên Tín Tử nhìn lại, hỏi:

- Giải thích thế nào?

Nguyên Tín Tử lặng lẽ nhìn, thấy đối phương thần sắc chú ý hơn nữa như có đăm chiêu, hắn không khỏi chậm rãi ưỡn thẳng lưng, lại thầm châm chước một hai, kia mới lên tiếng:

- Xa gần bằng phẳng trống trải, dù có nhấp nhô cũng thành thế kéo dài không ngừng. Mà Lâm tôn nhìn xem.

Hắn dừng lại, giơ tay lên chỉ, nói tiếp:

- Mặc dù thần thức bị cản trở, hơn nữa thị lực hữu hạn, nhưng lại vẫn có một chút quang ảnh ảm đạm có thể phân rõ? Mà địa mạch ngàn dặm, rõ ràng do địa thế trầm xuống dẫn tới.

Lâm Nhất không nói gì, giống như là không bận tâm.

Nguyên Tín Tử có chút nôn nóng. Là mình chưa nói minh bạch, hay là người nào đó tâm trí đáng lo? Hắn kiên nhẫn nói tiếp:

- Băng nguyên vạn dặm, cất bước cũng khó. Nếu gặp núi cao thì càng khó đi. Cho nên, nên đi xuống không nên đi lên. Nhưng có địa thế trầm thấp, có thể sẽ có đường ra. Có thể thấy được vượt giới vốn không phải chuyện khó, bằng không mấy ngàn người đó đi đâu rồi.

Lâm Nhất bỗng nhiên xoay người lại, ánh mắt thẩm thị mà thần sắc khó hiểu.

Nguyên Tín Tử đang nói hăng say, đột nhiên dừng lại, chậm rãi bước sang bên một bước, ra vẻ thong dong nói:

- Lâm tôn! Nếu lời nói của tại hạ có gì không ổn, xin được chỉ điểm.

Lâm Nhất lắc đầu, nhếch miệng cười nói:

- Nếu không phải ngươi phân biệt rõ như vậy, Lâm mỗ khó mà tỉnh ngộ. Trưởng lão quản sự của Lăng Đạo, cũng không phải hạng người tầm thường!

Hắn cất bước, trong nháy mắt đã từ trên gò băng trượt xuống.

Nguyên Tín Tử đứng yên không nhúc nhích, lại nỗi lòng thoải mái. Câu vừa rồi rốt cuộc là ý gì? Có điều, Lăng Đạo Yêu Tôn tuệ nhãn bị che mờ, cũng thật là...

Lâm Nhất từ trên gò băng đi xuống, không dừng lại mà mũi chân điểm nhẹ bay về phía trước.

Thấy thế, đám người Lịch Túc không do dự, đều mau chóng đuổi theo.

Nguyên Tín Tử đành phải vứt bỏ tâm sự, sau đó thuận theo gò băng trượt xuống. Một trận gió lạnh thổi tới, xuyên qua pháp lực hộ thể. Hắn râu tóc dựng đứng, rất có mấy phần khoái ý của cưỡi gió đạp mây!

Băng nguyên mờ mịt, sương lạnh trùng trùng, bóng người nhấp nhoáng.

...

Sau một tiếng, Lâm Nhất đang đi nhanh bỗng nhiên thả chậm thế đi. Sau đó, hắn ngừng lại.

Chỉ thấy phía trước bằng phẳng trống trải, có một đạo chiến hào trầm xuống. Nó dài chừng trăm trượng, rộng mấy trượng, càng đi càng trầm, cho đến đen xì mà không thấy nông sâu.

Nhìn qua, giống như khi thiên địa đông lại để lại một vết sẹo, rất bắt mắt; Lại giống như một con mắt trong băng hàn cô quạnh, vẫn không chịu nhắm lại ngủ.

- Lâm tôn! Quả nhiên không ngoài suy đoán của tại hạ.

Nguyên Tín Tử vội vàng đi tới, liên tục khoa tay múa chân nói:

- Khe rãnh ám huyệt ở đây tất có kỳ quái! Đừng ngại sai người dò đường.

Khi hắn đứng lại trước hố băng không xa, lập tức quay đầu ra chủ trương.

Đám người Lịch Túc lần lượt đi tới, đứng hai bên sau lưng Lâm Nhất.

Lâm Nhất quan sát mương băng một lúc, ánh mắt dừng lại trên người Nguyên Tín Tử, biết nghe lời phải nói:

- Lâm mỗ cũng có ý này.

Nguyên Tín Tử gật đầu, rất vui mừng giơ tay phải lên, thuận thế chỉ về phía đám người Lịch Túc, ra lệnh:

- Ngươi, ngươi, và ngươi đi, đi lên dò đường.

Hắn giống như trở về ngày trước, phong phạm trưởng lão quản sự năm đó!

Lịch Túc và hai vị đồng bạn đứng mũi chịu sào, không khỏi biến sắc.

Mương băng đó thoạt nhìn thì không có gì đáng ngại, nhưng ở cuối rõ ràng là hố nứt nông sâu không rõ. Nếu cứ tùy tiện đi tới, nói không chừng sẽ uổng mạng!

Lịch Túc tâm sinh oán niệm, trái phải khó xử, dứt khoát cùng hai vị đồng bạn trố mắt nhìn nhau đứng yên bất động.

Nguyên Tín Tử thấy không ai lên tiếng trả lời, lập tức nổi giận. Dĩ thượng ngự hạ, kỷ luật nghiêm minh. Ngoảnh mặt làm ngơ như vậy, không khác gì kháng mệnh, đúng là buồn cười! Để bản trưởng lão ở đâu.

Lâm Nhất đột nhiên nhấc chân đi tới, xua tay nói:

- Có chúng ta ở đây, sao cầ tiểu bối dùng thân mạo hiểm.

Nguyên Tín Tử vừa muốn phát tác liền cứng đờ, ngây ra một lát, gượng ép cười nói:

- Lâm tôn nói rất có lý!

Hắn mặc dù bày ra tư thế kính cẩn nghe lệnh, lại có chút uể oải và không cho là đúng. Nếu thân là tiền bối cao nhân, không ngờ lại mở đường cho một đám tiểu bối. Đúng là trời đất đảo lộn, tôn ti bất phân!

Đám người Lịch Túc bất ngờ tránh được một kiếp, lập tức thở phào. Nguyên Tín Tử kia không chỉ vênh mặt hất hàm sai khiến, còn luôn ỷ thế hiếp người. May mà có Lâm tôn quan tâm.

Chỉ trong nháy mắt, Lâm Nhấtđã tới trước sông băng lúc trước. Hai mắt hơi nhíu lại, ngưng thần, nói:

- Chuyến đi này chắc sẽ không được thoải mái đâu. Mà càng về phía trước sẽ càng gian nan. Chư vị nhìn thời cơ mà tiến thối!

Tầng một của Cửu Thiên tháp có thể bỏ qua; Tầng hai thì dựa vào vận khí để bảo mệnh không khó. Cứ như vậy, chuyến này giống như không gian nan như trong tưởng tượng. Có điều, im ắng nhất thời thường thường luôn là nghỉ tạm trước cuồng phong mưa rào. Lộ trình kế tiếp có lẽ có hung hiểm trùng trùng, sinh tử khó lường, tất cả chưa biết!

Nguyên Tín Tử hơi thất thần nhìn bóng lưng của Lâm Nhất, lập tức chậm rãi quay đầu lườm đám người Lịch Túc. Hắn thấy đối phương ai nấy thần sắc trốn tránh, không khỏi hừ một tiếng, đột nhiên xoay người đi nhanh vài bước, lời thề son sắt nói:

- Lâm tôn không cần lo nhiều, có tại hạ sống chết đi theo!

Lâm Nhất vẫn quay đầu lại, chỉ có khóe miệng hơi nhếch lên, tiếp theo vung tay áo, Tử Kim Hồ Lô bên hông không còn, trong tay lại xuất hiện một thanh kim kiếm hình rồng. Theo cánh tay hắn rung lên, kim mang lấp lánh, thân kiếm biến thành dài vài ba thước. Cổ tay hắn lại vẩy khẽ, mấy đóa hoa kiếm lượn vòng mà ra, sát ý sắc bén xuyên qua khói lạnh.

Nguyên Tín Tử ở ngoài mấy trượng, vẫn không nhịn được thầm trố mắt. Thấy mấy lần rồi, đây rõ ràng là tư thế muốn động thủ giết người! Tuy nói pháp lực bị hạn chế, dùng tu vi cường hành gia trì phi kiếm cũng không khó, mà thủ đoạn quỷ dị như vậy cũng hiếm thấy.

Lâm Nhất tay cầm trường kiếm, nhấc chân đi về phía trước. Hắn nhìn thì chậm rãi, nhưng thế đi cực nhanh.

Thấy thế, Lịch Túc và các đồng bạn đều cầm kiếm trong tay. Theo pháp lực gia trì, từng đạo kiếm quang lấp lánh trên hàn băng. Mặc dù dài ngắn không đồng nhất, nhưng ít nhất cũng có sức tự bảo vệ mình. Mọi người không đợi phân phó, ai nấy chen nhau lao về phíatrước.

Nguyên Tín Tử cũng lấy ra một thanh phi kiếm, vừa muốn ra lệnh, sắc mặt lại trầm xuống. Sau đó, hắn có chút buồn bực hừ một tiếng, vung kiếm quang đi theo sau.

Cuối trăm trượng là một cửa động chừng hai trượng. Từ đây tiếp tục đi về phía trước, bóng tối thâm trầm đã không còn. Bên trong băng quang lấp lánh, một vết nứt kéo dài. Đoàn người yên lặng đi qua, thân ảnh vội vàng.

Sau nửa canh giờ, địa thế dốc xuống. Mọi người ngạc nhiên, lập tức cảm thấy rối ren.

Lâm Nhất chỉ cảm thấy lòng bàn chân nhẹ bẫng, ngay sau đó cả người trầm xuống.

Chỗ tới, vết nứt cũng không có gì khác thường, chỉ có đường đi lõm xuống, khiến người ta căn bản không thể đề phòng.

Lâm Nhất gặp biến không sợ hãi, cứ thế đi xuống. Bỗng nhiên hơn mười trượng, người hắn đã dừng trên một gò băng, lại không thu thế được, đành phải tiếp tục trượt xuống. Đi thêm một lát, hắn đột nhiên lăng không bước vài bước, phá vỡ sương lạnh, cũng lướt đi hơn mười trượng, lập tức vững vàng rơi xuống đất rồi đưa mắt nhìn bốn phía.

Đây là nơi nào? Chỉ thấy hàn băng làm nóc, núi cao chót vót; Hẻm núi trống trải, khe rãnh ngang dọc. Mà bên trong hàn ý tiêu sát vô tận này, dường như hình như có tiếng động lớn truyền đến.

Đồng thời, từng đạo thân ảnh rơi xuống, nện lên chỗ đất mà Lâm Nhất vừa tránh ra đó.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free