Vô Tiên - Chương 2340:
Theo như lời nói của Nguyên Tín Tử, Ma tu đại thành, có thể sử dụng Thần Ma chi lực. Bởi vậy tu vi tăng mạnh, hơn nữa vô cùng hung hãn, gọi là Thiên Ma hàng thể cũng không quá!
Cảnh giới cao nhất của Ma tu không phải chỉ như thế. Nhân ma hợp nhất, mới là thiên địa chí tôn bễ nghễ tinh vũ và tung hoành Bát Hoang!
Cảnh giới của Thương Quan còn xa mới đủ, chỉ có thể dùng bí pháp để cường hành sử dụng Thần Ma chi lực, mặc dù uy lực kinh người, lại phải lấy cái giá là đốt cháy thần hồn tu vi. Cho dù hắn cuối cùng không chết, nhưng kết cục thảm thống tự tổn hại quá nửa thì không cần nghĩ cũng biết!
Có điều tình hình cụ thể liên quan tới Thiên Ma hàng thể, cùng với bí pháp cường hành sử dụng, Nguyên Tín Tử lại không nói ra nguyên cớ.
Trên đảo trong hồ Bích Tiêu cốc, Lâm Nhất một mình ngồi bên hồ nước. Mấy ngày liên tiếp, lần lượt có người tìm đến nơi này. Trong đó đa số là người xa lạ, không có đạo hữu quen biết hoặc là cừu gia xuất hiện. Thế là hắn rời khỏi ngọc đài pháp trận, để mặc cho đối phương nhất nhất vượt giới.
Lão Long thì nhắm mắt tĩnh tọa tại chỗ, thừa cơ điều dưỡng thương thế và thể lực.
Tuy Hổ Đầu cố gắng xốc tinh thần, nhưng kì thực sớm đã mỏi mệt vô cùng, dứt khoát nằm bên cạnh lão Long ngủ vùi. Có lão đại ở đây, hắn ngủ rất ngon.
Năm người Lịch Túc không dám manh động, tìm một mặt cỏ mà ngồi, vừa nghỉ ngơi vừa chờ thời cơ lên đường.
Nguyên Tín Tử sau khi được xin "chỉ giáo một hai" thì không ai hỏi tới, đành phải một mình buồn bực không vui canh giữ trước ngọc đài trận pháp. Mỗi khi có thân ảnh từ xa đi tới, lại ở trước mắt vội vàng mà đi, hắn rất động lòng, lại thủy chung không quyết định được chủ ý.
Sắc trời xanh trắng, dãy núi xanh biếc, bóng hồ phản chiếu, thắng cảnh hợp ý. Lâm Nhất ngồi bên bờ, không có lòng thưởng thức phong cảnh, yên lặng xuất thần nhìn một chiếc ngọc giản trong tay.
Thương Quan đã chết, lưu lại một giới tử, bị Hổ Đầu chuyển giao cho hắn. Mà trong giới tử không có nhiều đồ, ngoài mấy món đồtùy thân ra thì chính là một ngọc giản loang lổ phong cách cổ xưa. Trong đó thác ấn vài khẩu quyết không trọn vẹn và một bức tranh.
Khẩu quyết tu pháp vốn tối nghĩa khó hiểu, lại không trọn vẹn, muốn từ bên trong tìm ra kết quả là không dễ. Đem so sánh, tranh vẽ trực quan hơn rất nhiều. Mà có đôi khi thường thường bằng không, ít nhất thì trước mắt chính là như vậy!
Tranh vẽ trong ngọc giản rất giống khắc đá trên vách núi, vài nét bút vẽ ra một nam tử, tuy đơn giản nhưng cũng có thần vận.
Nam tử tóc dài áo choàng, ngẩng đầu ưỡn ngực, tay cầm búa lớn, rất là cuồng ngạo! Hơn nữa hắn hai chân đạp tinh thần, trước người nhật nguyệt vờn quanh, uy thế đỉnh thiên lập địa hồn nhiên tỏa ra, khiến người tâm sinh kính sợ hơn nữa lại hướng về không thôi!
Cự nhân đứng trong tinh vực, chính là Thiên Ma? Là có người từng thấy khắc lại làm chứng, hay là chỉ phỏng đoán tưởng tượng, nhất thời không thể biết được!
Có điều, tình cảnh Thương Quan thân hình bành trướng vẫn ở trước mắt, còn có dị biến trong huyết trì của bí cảnh, từ đó có thể thấy, nguồn gốc của Thiên Ma cự nhân cũng không phải là không có bằng chứng.
Lâm Nhất buông ngọc giản, lẳng lặng nhìn mặt hồ. Sau đó, hắn giơ tay lên chạm vào mi tâm, lập tức chậm rãi nhắm mắt lại.
Trong thức hải có hai người nhỏ đang ngồi. Bộ dạng giốn nhau, một người cuồng ngạo bất kham, một người thần thái uy nghiêm. Người trước thì thỉnh thoảng thủ ấn tung bay, thỉnh thoảng lại đăm chiêu; Người sau thì vươn tay ra chỉ trỏ, hai hình ảnh quỷ dị theo đó như ẩn như hiện.
Đó là phân thân Ma tu, Long tu, cũng có thể nói là bản mạng Nguyên Thần của là Ma Tôn, Long Tôn. Chỉ có điều sau khi dung hợp với bản tôn, hai người không có hạn chế hình thể. Liền thành một thể với nhau, lại tồn tại cùng nhau, mà lại đều có khác biệt. Mà chỗ tốt của nhất thể tam tu thì không cần hoài nghi!
Hiện giờ bản tôn đang nhiều việc, may mà có có phân thân. Cho nên, nghiền ngẫm và tu luyện Thiên Ma Cửu Ấn vẫn không hề gián đoạn.
Thiên Ma Thất Ấn của Ma tu đã ngày càng thành thạo, cái còn thiếu chỉ là kiểm chứng khi lâm chiến mà thôi.
Hình ảnh Long tu nghiền ngẫm thì là hai cuối cùng của Thiên Ma Cửu Ấn. Tuy hắn không thể thi triển, nhưng thể ngộ cảnh giới lại cực kỳ bất phàm.
Ngày tu thành Thiên Ma Cửu Ấn, có thể chiến thắng hai người Lăng Đạo, Thanh Diệp không?
Mà nếu có pháp lực quỷ dị trong huyết trì của bí cảnh, chỉ cần thất ấn hợp nhất, có lẽ có thể đối mặt với bất kỳ một vị cao nhân Động Thiên hậu kỳ nào! Tiếc rằng tu vi không đủ, đến nay vẫn chưa thi triển được uy lực chân chính của Thiên Ma Cửu Ấn.
Có người đi tới, đặt mông ngồi bên bờ, hô:
- Lão đại.
Lâm Nhất chậm rãi mở mắt.
Lão Long sau khi nghỉ ngơi chín ngày, khí sắc đã tốt. Hổ Đầu thì nằm trên cỏ cách đó không xa, vẫn ngủ say chưa tỉnh.
Lâm Nhất không lên tiếng, hơi gật đầu.
Lão Long ngồi như bàn thạch, nói:
- Lão đại, đừng vì hai huynh đệ ta mà trì hoãn hành trình, không ngại tùy thời lên đường!
Lâm Nhất cười cười, trả lời:
- Cũng không vội nhất thời nửa khắc.
Hắn trầm ngâm một thoáng, lại nói tiếp:
- Nói cho ta nghe một chút về kết giới chi lực và lai lịch của nhất đao cửu ảnh của ngươi đi.
Lão Long không vội trả lời, mà vươn một tay ra.
Lâm Nhất xoay người lại, kinh ngạc nói:
- Ngươi sao lại biến thành đức hạnh của Hổ Đầu thế.
Hắn vừa nói ra miệng, lại lấy ra một bình rượu rồi ném tới, bất đắc dĩ nói: