Vô Tiên - Chương 2355:
Hắn hừ một tiếng, có chút hối hận lẩm bẩm:
- Không ngờ gậy xương đó có công năng mở cửa, đúng là sơ xuất.
- Ngươi không phải là sơ xuất, mà là khinh thường không bận tâm. Đã có thu hoạch thì sao lại để một cây gậy xương vào mắt chứ.
Lâm Nhất theo tiếng đáp lại một câu, đổi lấy sự phủ nhận vội vàng của Đài Thắng:
- Không...
- Ngươi sau khi bất ngờ được bảo vật trưởng lão của Thánh Linh tộc để lại, liền mở tường băng để bế quan chữa thương, tiếc rằng chúng ta lại không mời mà tới.
Lâm Nhất nói:
- Khi phát hiện có người xâm nhập, ngươi bất chấp thương thế chưa lành, vội vàng mở vết nứt chạy trốn, lại tự bức mình tuyệt lộ, thật đúng là báo ứng không sai.
Hắn thần sắc trào phúng, lại nói tiếp:
- Nói ra âm mưu quỷ kế của Lăng Đạo, giao ra bảo vật của Thánh Linh tộc, Lâm mỗ hôm nay không giết ngươi.
Hổ Đầu vẫn đang nghe đối thoại của hai người, giật mình nói:
- Chẳng trách lão đại không hề có hứng thú với những gì ở trong động, thì ra đã sớm biết rằng có người nhanh chân đến trước. Mà vì sao lại không giết hắn, chẳng lẽ không phải lật lọng...
Hắn vẻ mặt tức giận, quay đầu lại trừng mắt nhìn Lâm Nhất.
Lâm Nhất nhún vai từ chối cho ý kiến.
Lão Long lên tiếng:
- Hổ Đầu! Muốn ăn đòn à?
- Ha ha.
Đài Thắng nhìn ba người phía dưới, bỗng nhiên không nhịn được cười nói:
- Chỉ vì đêm dài sắp hết, cho nên mới nói dối. Không biết lúc bình minh, mặt trời lên sẽ thế nào. Kỹ xảo lừa trẻ con, lại há có thể lừa được ta.
Hổ Đầu giờ mới biết đã đổ oan cho lão đại rồi, vội vàng cười ngây ngốc, sau đó lúc lắc đầu với lão Long, hai mắt chớp chớp, bộ dạng vô tội.
Lâm Nhất thầm nghĩ, da mặt của Hổ Đầu càng lúc càng dày! Mà hắn tâm niệm chợt lóe, trên tay đã xuất hiện một đạo kiếm quang màu vàng, cũng chỉ xéo về phía tuyệt nhai, lạnh lùng nói:
- Ta biết ngươi sẽ không thuận theo, lại không biết câu đêm dài sắp hết của ngươi là có ý gì.
Trên đời này có một loại người, có lẽ không cường đại, lại cực kỳ đáng sợ! Hắn luôn có thể từ trên người đối thủ tìm được sơ hở, cũng đánh ra một kích trí mạng. Mà theo Đài Thắng, Lâm Nhất phía dưới vách đá chính là một loại người như vậy!
Sắc mặt Đài Thắng có chút cứng ngắc, lập tức cười gượng nói:
- Ngươi đã đoán được thì đừng ngại nói thật, chỉ đợi lúc đêm hết, sự ầm ĩ dưới núi sẽ khôi phục như lúc ban đầu, mà hai đệ tử giữ núi cũng sẽ gọi tộc nhân tới giúp ta một tay, ba người các ngươi chắc chắn sẽ bị mấy vạn người vây công, muốn thoát kiếp nạn này, khó khăn không khác gì lên trời.
Lâm Nhất hơi nhướn mày, sát khí tuôn ra. Chẳng trách lão Long và Hổ Đầu liên tục bị tính kế, Đài Thắng này thực sự không dễ đối phó. Hơn nữa hắn thân hãm tuyệt cảnh, vẫn âm hiểm xảo quyệt.
Hổ Đầu đã không thể nhịn được nữa, tức giận mắng:
- Con mẹ nó, chết đến nơi còn dám trêu đùa lão tử, Long ca giúp ta.
Hắn vừa dứt lời, một đạo ngân quang đột nhiên bay ra, xoẹt một tiếng cắm vào trong vách đá. Hắn đột nhiên nhảy lên năm sau trượng, mũi chân điểm nhẹ lên trên ngân đao, mượn lực bay lên không, hung hăng vung thiết bổng Thiên Sát quát:
- Lão tử lấy mạng ngươi.
Sau khi Lão Long ném ngân đao ra thì cũng theo sát sau, thừa cơ đấm ra một quyền.
Đài Thắng vốn dựa vào nơi hiểm trở mà thủ, hơn nữa không hề sợ hãi. Hai huynh đệ này liên thủ làm khó quá đột nhiên, khiến hắn lập tức tay chân luống cuống. Hắn lại giống như sớm đã lường trước được mà không thể ngăn cản, lập tức lui ra sau, trong chớp mắt đã nhảy vào trong bóng đêm mờ mịt, không quên cười gằn khiêu khích:
- Ha ha! Hai kẻ tù tội dưới chân mà muốn giết Đài mỗ, si tâm vọng tưởng. . .
Hổ Đầu nhảy lên tuyệt nhai, thân hình chưa hạ xuống đã giống như phát điên lao ra, căn bản mặc kệ vực sâu vạn trượng dưới chân. Hắn đã giận lắm rồi, đây là muốn liều mạng!
Mà hai huynh đệ sóng vai lăn lộn đã lâu, xưa nay là cùng tiến cùng lùi. Lão Long cũng theo sát sau lao về phía trước.
Cùng lúc đó, Lâm Nhất lại chậm một bước. Mà hắn tuy có lòng muốn giết người, lại thầm sinh nghi. Không ngờ trong nháy mắt, Hổ Đầu và lão Long đã quên mình nhảy ra. Hắn không kịp nghĩ nhiều, nhấc chân nhảy lên tuyệt nhai, thuận thế rút lấy ngân đao của lão Long, sau đó vượt gió mà đi, nhanh như tia chớp đuổi theo hai huynh đệ đó, ngay sau đó quyền đầu, thiết bổng, ngân đao, kim kiếm ầm ầm rơi xuống. Đài Thắng đào thoát không kịp, lập tức bị chôn vùi trong thế công sắc bén.
Bùm một tiếng, Đài Thắng thân ảnh sụp đổ. Mà ba huynh đệ không thu thế được, hơn nữa lại không thể mượn lực, lần lượt rơi vào trong bóng đêm hư vô.
Sự buồn bực của Hổ Đầu đã biến mất, vẫn cứ cười to.
Lão Long thì quay đầu nhìn xung quanh, chỉ nghe Lâm Nhất bất đắc dĩ hậm hực nói:
- Lại bị lừa rồi.