Vô Tiên - Chương 2371:
- Trận chiến này thu hoạch không tồi, tinh thạch vô số, chỉ là không thấy lấy một vò rượu, con mẹ nó thật đáng tiếc.
Đối với không có hứng thú đối với thu hoạch, dặn dò:
- Tiếp theo chính là Tiêu Giới thiên tầng tám của Cửu Thiên tháp, vẫn phải cẩn thận một chút!
Hắn sau đó nhìn lên, Huyễn Đồng trong hai mắt lấp lánh.
Đạo cô phong cách đó không xa cao trăm trượng, ở phía cuối của nó vẫn là vân quang biến ảo, giống như bình minh buông xuống mà thần bí khó lường.
Hổ Đầu lại vươn tay về phía lão Long, đối phương cũng không thèm nhìn tới:
- Khi nào cần thì tìm ngươi đòi.
Hắn cảm thấy xấu hổ, than thở:
- Hổ ca đâu phải là tiên sinh quản sổ sách, thôi, sau này cứ giao cho Nô nhi xử lý, hừ.
Lâm Nhất nhấc chân nhảy lên trên vách đá. Hắn thấy đi lên không khó, quay đầu lại ra hiệu.
Lão Long và Hổ Đầu chỉ sợ có biến, theo sát đằng sau.
Dưới ánh mặt trời hôn ám, trong sơn cốc hoang vắng không có một ngọn cỏ.
Trong không trung ba bóng người rơi xuống, lần lượt hạ xuống đá vụn.
Sau khi Hổ Đầu chân chạm đất, lại nhảy lên, mới chỗ cao hơn mười trượng, liền lại bị bức phải hạ xuống, không nhịn được nhìn xung quanh, cũng kinh ngạc nói:
- Đây chính là Tiêu Giới thiên tầng tám.
Mà hắn vừa dứt lời, một trận âm phong ập tới, hắn không khỏi rùng mình, cứng lưỡi nói:
- Mẹ nó! Chẳng lẽ đến Hoàng Tuyền giới rồi.
Năm đó khi lưu lạc khắp nơi, Hổ Đầu và lão Long từng vào nhầm Hoàng Tuyền giới. Đối mặt với quỷ hồn giết mãi không chết, muốn giãy ra cũng không được, hai huynh đệ đành phải chạy trối chết. Hiện giờ thân lâm dị địa mà âm phong từng trận, hắn lập tức trở nên cảnh giác.
Lão Long sau khi hạ xuống đất, đi quanh mấy bước, không cho là đúng nói:
- Cấm chế nơi này và Đan Tiêu giới hòa chung với nhau, những gì thấy đều là ảo cảnh, có gì mà phải ngạc nhiên!
Lâm Nhất dừng chân nhìn về nơi xa, cũng thầm tò mò.
Sơn cốc chỉ có hơn mười dặm, trừ âm phong thấu xương ra thì chính là đá vụn màu xám. Ngọn núi xung quanh chỉ mấy trăm trượng, cũng mờ mịt không có một ngọn cỏ hơn nữa tĩnh mịch nặng nề. Đám người Phương Nguyên Tử đi trước một bước thì không thấy bóng dáng.
Ngoài ra, thần thức tỏa đi ngàn dặm liền đâm vào một mảng cấm chế mờ mịt. Đi xa thêm nữa thì không thể.
Lâm Nhất thu hồi ánh mắt, lấy ra một chiếc ngọc giản xem xét.
Từ trong đồ giản tu sĩ Ma thành lưu lại biết được, Tiêu Giới thiên tầng tám có một tòa Tử Hà thần điện. Nếu muốn vượt giới đến tầng cao nhất của Cửu Thiên tháp, thần điện chính là chỗ phải đi qua. Mà ngược lại với tình hình trước đây, hướng đi vẫn chưa thể biết. Chỉ một đường lần mò ra thì không còn cách nào khác.
Hổ Đầu kinh ngạc một lát, không thấycó gì dị thường, lập tức không chịu ngồi yên, mang theo thiết bổng về phía trước về phía trước, hô:
- Hổ ca thấy cứ dò đường là tốt nhất.
Lâm Nhất thu hồi ngọc giản, cùng lão Long đi đằng sau. Mà hai người vừa động thân, Hổ Đầu đã lòng như lửa đốt chạy xa.
Sơn cốc hơn mười dặm, nháy mắt là đi qua. Ra khỏi sơn cốc, trước mặt là một lưng núi. Từ đây đi thêm hơn trăm dặm, dưới chân càng chật chội. Cho đến cuối cùng, không ngờ xuất hiện mấy đạo bóng người lưỡng lự. Mà Hổ Đầu đi trước cũng bị bức cho phải dừng lại mà thần sắc do dự.
Khi Lâm Nhất và lão Long tới nơi, Hổ Đầu quay lại luôn miệng nói:
- Đúng là cổ quái.
Lưng núi đến đây thì đột nhiên trở thành đoạn nhai. Phía dưới sâu không thấy đáy, hơn nữa hung hiểm khó lường. Mà ngoài mấy chục trượng, cũng có đoạn nhai song song. Càng kỳ dị là giữa hai vách núi không ngờ có một nhánh trúc rộng hơn một thước, phiêu phiêu hốt hốt, theo gió lắc lư, nhìn thôi cũng khiến người ta kinh hãi!
Dừng lại ở đây còn có bốn tu sĩ Phạm Thiên. Thấy có tiền bối Động Thiên tới, vội vàng giơ tay lên chào. Một lão giả trong đó chắc là nhận ra Lâm Nhất, lên tiếng nói:
- Lâm tiền bối! Tử Tiêu giới thiên tổng cộng có cách nói lục kiều ngũ đạo (sáu cầu năm đường), trúc kiều (cầu trúc) này chính là cửa thứ nhất.
Lâm Nhất hơi gật đầu với bốn người đó, lại nhìn lão giả trong đó, cùng lão Long, Hổ Đầu chậm rãi bước chậm rãi bước tới trước vách núi, khó hiểu hỏi:
- Có thể chỉ giáo một hai về lục kiều ngũ đạo không?
Bốn tu sĩ Phạm Thiên đều đến từ Trung Dã, cũng không có giao tiếp với ba huynh đệ Lâm Nhất. Thấy đối phương lời nói hiền hoà, lão giả trong đó bất đắc dĩ cười nói:
- Chúng ta tu vi thấp kém mà kiến thức thiển cận. Có điều...
Hắn do dự một chút rồi nói tiếp:
- Nghe nói trúc kiều này chuyên để cho ác nhân đi qua. Mộc kiều sau nó thì là để người hạ tiện đi qua; Thạch kiều thì để tiểu dân đi qua; Còn có ngọc kiều, ngân kiều và kim kiều, là để người tích đức thiện quả đi qua.
Lâm Nhất không đợi đối phương nói hết, lại hỏi:
- Một khi đã như vậy, các ngươi sao lại ngừng lại.
Lão giả ấp úng không nói.
Hổ Đầu chẳng hề để ý nói:
- Trúc kiều đó mỏng manh, ngã một cái thì hỏng bét, hay là quay lại tìm đường khác đi.
Lâm Nhất không để ý tới Hổ Đầu, mà là quay đầu nhìn về phía lão giả, nói:
- Chúng ta đã là người vì, sớm đã thoát khỏi nghèo hèn phú quý, trừ phi là tội ác chồng chất mà lòng có cố kỵ, bằng không sao có thể bị một trúc kiều nho nhỏ ngăn cản đường đi. Huống chi rất nhiều đạo hữu đã đi qua rồi, ngươi việc gì phải do dự chứ.
Hắn mỉm cười, xoay người xông ra khỏi đoạn nhai, lại chân không chạm cầu, trong nháy mắt đã phiêu nhiên đi xa.
Hổ Đầu giật mình, vội vàng cùng lão Long theo sát đằng sau.