Vô Tiên - Chương 2387:
- Phỏng đoán vô cớ, chỉ toàn là nói bậy! Ta vì sao lại muốn hủy Yêu Hoang.
Khóe miệng Lâm Nhất nhếch lên, nói:
- Với sức của ngươi, đương nhiên vẫn không hủy được Yêu Hoang. Mà nếu có thể từ trên người Tất Kháng tìm được phương pháp Cửu Chuyển Thiên La Yêu Hoàng lưu lại, chắc hẳn lão nhân Cửu Huyền đó sẽ cảm thấy vui mừng.
Cát Khánh sắc mặt biến đổi, nghi hoặc nói:
- Ngươi sao biết ta đến từ Thiên Hoang?
Lâm Nhất cười khẩy nói:
- Ha ha! Hồng Hoang chỉ có ba nhà tranh chấp, hoặc này hoặc kia. Mà nếu ngươi không phải đến từ Thiên Hoang, một ngoại nhân như Trần Luyện Tử sao có thể tìm được động phủ dưới lòng đất ở Thiên Giao cốc.
Cát Khánh không lên tiếng trả lời, mà là trong hai mắt hàn quang chớp động.
Lâm Nhất lại nhếch miệng cười cười, sau đó nhìn lực lượng, không chút để ý nói:
- Thôi! Việc của Yêu Hoang cũng không liên quan tới huynh đệ ta, cứ tìm đường khác vậy.
Mà hắn vừa dứt lời, trên người sát khí đại thịnh, đánh về phía đánh về phía trước. Theo hai tay hắn chỉ ra, kiếm quang lấp lánh, một dòng Thiên Sát Lôi Hỏa bắn nhanh tới.
Đồng thời, lão Long và Hổ Đầu đã song song bay lên. Một người huy động ngân đao, miệng phun liệt diễm; Một người vung đại bổng, nổi giận mắng:
- Lão tử đập chết ngươi.
Khi Cát Khánh đang ngạc nhiên nghi ngờ, đã thầm đồng sát khí. Mà Lâm Nhất nói lời lùi bước, khiến cho hắn cũng bình tình lại mà thầm khinh thường. Ai ngờ ba người đối phương đột nhiên làm khó, tất cả đều chỉ trong chớp mắt, thế công sắc bén giống như cuồng phong mưa rào đã tới đột nhiên: Hắn muốn thi pháp ứng đối thì đã muộn rồi, vội vàng tế ra một đoàn hào quang đang ngưng tụ trong tay.
Ầm.
Thạch điện hơn trăm trượng lập tức bao phủ trong tiếng nổ điếc tai.
Hổ Đầu bay ngược ra ngoài, bùm một tiếng nện vào vách đá.
Lâm Nhất và lão Long thì song song lui về phía sau hơn mười trượng, lập tức cường hành ngừng lại.
Cát Khánh thì bình yên vô sự, mà hai đạo hỏa diễm quỷ dị không ngờ xuyên qua pháp lực bức đến gần. Hắn bị bức cho phải dịch bước, và sử dụng kiếm mang để tiến hành ngăn cản. Mà trong nháy mắt, ba bóng người đã lại vồ tới. Cộng với đao quang kiếm ảnh giống như tia chớp đó giống như hai con giao long điên cuồng khát máu mà thanh thế kinh người!
Trong thạch điện chỉ rộng có trăm trượng, rất nhiều thần thông căn bản không thi triển ra được.
Cát Khánh vẫn muốn liều mạng đọ tu vi, tiếc rằng một đạo hỏa diễm nho nhỏ đó rất khó đối phó. Mà chiến đấu cận thân không phải là sở trường. Hắn trong cơn tức giận, dứt khoát dùng pháp lực hộ thể, lập tức tế ra một đoàn hàn mang màu trắng, cũng thừa cơ hai tay bấm ra pháp quyết.
Ầm
Một đạo kiếm quang màu vàng xẹt qua nóc thạch điện, một tia lửa đột nhiên rơi xuống. Đoàn quang mang màu trắng đã to tới bốn, năm trượng, giống như một vách tường hung mãnh nghiền ép mà tới. Chạm vào nhau rồi nổ, Lâm Nhất thì lùi ra sau. Mà một đạo ngân quang tuôn ra chín đao ảnh, ngay lập tức đánh tới.
Ầm.
Lại một tiếng nổ vang, lại có sóng to gió lớn dấy lên. Kết giới chi lực chưa thành thế, liền đã theo tiếng mà vỡ nát. Mà đoàn quang mang màu đen đó lập tức lay động mãnh liệt, sau đó thì cấp tốc thu nhỏ lại. Lão Long lăng không bay ngược về. Mà một mảng mây đen thừa cơ gào thét ập tới.
Rắc.
Hổ Đầu tuy chậm một bước, nhưng đại bổng lại mang theo sức vạn cân nện xuống. Trong tiêng sấm sét ầm ầm, đoàn quang mang màu trắng đó không ngờ nứt ra mấy khe hở mà lung lay sắp đổ. Mà dư uy khó địch, hắn theo sát sau lão Long bay ngược ra sau.
Đúng lúc này, Lâm Nhất hai chân chạm đất mà tay áo cuốn một cái, vừa hay cản lại thế bay của lão Long và Hổ Đầu, cũng tiện tay ném hai người về phía trước, mình thì theo sát mà lên, không bỏ lỡ thời cơ bổ ra một đạo kiếm quang.
Cát Khánh thấy hào quang pháp lực vỡ tan, rất là bất ngờ.
Uy thế của kim kiếm, ngân đao vừa rồi không ngờ có thể so với một kích của cao thủ Động Thiên hậu kỳ tiểu thành? Mà Lâm Nhất mang theo hai huynh đệ quay lại, bại rồi tái chiến, chẳng lẽ thực sự muốn liều mạng sao?
Cát Khánh không rảnh nghĩ nhiều, phất tay áo. Đoàn quang mang đã vỡ tan đó đột nhiên biến đổi, lập tức hóa thành ba đạo lợi kiếm đánh về phía trước. Hắn thừa cơ lật người lao về phía góc thạch điện, lập tức dốc hết toàn lực vươn tay ra chộp tới.
Có điều, đoàn hào quang màu đen ở góc thạch điện tuy khí cơ ảm đạm, lại vẫn cứ cắm rễ ở đó mà bất vi sở động. Mà một kiếm một đao một bổng như nước đánh tới, không ngờ khiến người ta không kịp ngăn cản!
Cát Khánh thầm hừ một tiếng, xoay người phóng tới cửa động ở cuối thạch điện.
Thế công của lão Long và Hổ Đầu thất bại, đều có chút không rõ đầu đuôi. Cát Khánh kia chính là cao nhân Động Thiên hậu kỳ đại thành, chẳng lẽ cứ như vậy chịu thua à.
Lâm Nhất lại động tác không ngừng, trầm giọng quát:
- Lúc này còn muốn chạy thì chậm mất rồi.
Hắn giơ tay lên chỉ về phía trước, bốn đạo hào quang đột nhiên bay tới. Chỉ trong nháy mắt, bốn thân ảnh phát sau mà đến trước, sau đó thân hình lấp lánh mà đã biến thành ba, lập tức mười hai Thiên Sát. đã chắn ở trước cửa động đó.
Tình thế đột nhiên trở nên phức tạp, Cát Khánh không khỏi ngẩn ra.
Lúc trước trải qua giao thủ vẫn không chiếm được tiện nghi, cũng không khó nhìn ra sự kỳ quái trong đó. Nếu Lâm Nhất dẫn theo hai huynh đệ mượn dùng địa lợi để đánh dây dưa, hơn nữa lấy lui làm tiến. Chỉ đợi thêm lát nữa, ba người họ chắc chắn sẽ chạy trời không khỏi nắng. Mà trong nháy mắt, tình hình lại đột nhiên biến đổi. Đối phương không ngờ muốn lưu mình lại.
Vẻ mặt Cát Khánh lập tức trở nên dữ tợn, lao thẳng tới mười hai Thiên Sát khôi lỗi đang chặn đường, cũng hai tay tóm ra, vô số đạo hàn quang gào thét mà đi.
Thấy tình hình này, lão Long và Hổ Đầu tức khắc minh bạch dụng ý của lão đại. Hai người căn bản không cần phân phó, đều vung đao bổng lao về phía trước.
Ầm.
Trong tiếng nổ đinh tai nhức óc, mười hai Thiên Sát khôi lỗi hung hăng nện lên vách đá đại điện, đều vết thương loang lổ, lại lập tức xông lên vung phi kiếm trong tay mà dũng mãnh không sợ chết.
Cát Khánh cướp đường không được, liền tiếp tục nổi nổi giận. Mà xung quanh bóng người nhấp nhoáng, không ngờ lại có thêm mười hai Thiên Sát khôi lỗi. Chỉ hơi trì hoãn đã thân hãm vòng vây. Hai mươi bốn cao thủ Động Thiên sơ kỳ, cộng với ba huynh đệ đó.
- Lâm Nhất! Ngươi có thể giếtđược bản nhân sao?
- Hừ! Thừa dịp ngươi bệnh, lấy mạng ngươi luôn.
- Lâm. . . Lâm lão đệ! Tên tặc nhân ác độc này, thay ta. . . Giết hắn. . .
- ...