Vô Tiên - Chương 2407:
- Lâm lão đệ lý tưởng hào hùng, khiến người ta khâm phục. Có điều, những lời vừa rồi ta chẳng qua là thuận miệng hỏi mà thôi. Ngươi đã có việc trong người, đừng ngại ngày sau gặp lại.
Hắn nói tới đây, không ngờ chậm rãi tránh đường.
Lâm Nhất thần sắc như thường, nhấc tay nói:
- Cáo từ! Thân hình hắn lóe lên, trong nháy mắt đã lướt qua Thiên Ninh. Hai huynh đệ theo sát đằng sau, vẫn thần sắc cẩn thận.
Thiên Ninh lại mỉm cười, hỏi:
- Lâm lão đệ, ngươi thân là Ma thành chi chủ mà quan hệ trọng đại, không biết sẽ đi đâu?
Lâm Nhất cũng không quay đầu lại, cao giọng đáp,
- Bát Hoang khắp nơi đều là nhà!
Hắn dang tay tóm lấy cánh tay hai vị huynh đệ, lập tức lăng không bay lên, trong nháy mắt đã biến mất ở tinh không xa xa.
Thiên Ninh vẫn đứng ở chỗ cũ, chăm chú nhìn về nơi xa. Bên trong thần thức có thể thấy được, trong tinh không có ba bóng người dần đi xa.
Có người khó hiểu nói:
- Thiên Ninh trưởng lão, không nên thả Lâm Nhất đó đi. Nếu hắn lọt vào tay Cửu Huyền hoặc là Lăng Đạo, Thanh Diệp chẳng phải là hối hận thì đã muộn sao?
Thiên Ninh quay đầu nhìn về phía lão phụ nhân vừa lên tiếng, bất đắc dĩ cười nói:
- Cố giữ Lâm Nhất lại, thế tất sẽ phải xé rách da mặt! Nếu không thu hoạch được gì...
Hắn lắc đầu, nói tiếp:
- Ma thành chưa ổn, lòng người di động, thật sự không nên làm phức tạp. Mà lời ngươi nói không phải không có lý!
Cùng lúc đó, một bóng người từ Ma thành bay lên, từ xa xa kinh ngạc nói:
- Lâm Nhất đâu? Sư huynh gọi ta có chuyện gì?
Không đợi không đợi bóng người bưu hãn đó tới gần, vội vàng dặn dò vài câu. Đối phương xoay người độn về phía tinh không.
Ngoài tinh không, Lâm Nhất nắm lão Long, Hổ Đầu toàn lực đi nhanh. Mà hắn vừa đi được một chốc, chưa rời khỏi Trung Dã tinh vực, bỗng nhiên nhấc chân đạp ra một bước, trong nháy mắt đã xuyên qua cương phong mà vòng xuống.
Trong nháy mắt, một mảng đại hải mênh mông hiện ra trước mắt. Ba bóng người phá không mà ra, lập tức lại đột nhiên biến mất không thấy.
Ngay sau đó, Lâm Nhất mang theo hai vị huynh đệ hướng tới một hòn đảo đơn độc.
Vừa có kinh động, trong núi rừng lập tức hơn mười vị tu sĩ bay lên.
Lâm Nhất không quan tâm, tới thẳng dưới lòng đất hải đảo, cho đến sâu nghìn trượng, cuối cùng ở trong một huyệt động cực lớn dừng lại. Mấy chục tu sĩ đuổi theo đằng sau, không ngờ bày ra trận thế chống đỡ ngoại xâm.
Huyệt động âm u ẩm ướt, bốn phía quái thạch đá lởm chởm.
Mà có một khoảng trống phạm vi mấy trăm trượng cũng rộng rãi.
Lâm Nhất thuận tay bỏ hai vị huynh đệ xuống, thở hắt ra một hơi.
Hổ Đầu vừa được tự nhiên, đã nhìn thấy tình hình trong huyệt động, lập tức giống như hung thần ác sát gầm rú:
- Con mẹ nó, một đám Phạm Thiên Phạm Thiên cũng dám giương oai.
Uy thế Động Thiên sơ kỳ viên mãn của hắn tỏa ra, vung thiết bổng liền muốn đánh người.
Lão Long lại không muốn cậy mạnh, vẫn đi theo bên cạnh lão đại Lâm Nhất.
Xung quanh có hơn ba mươi vị tu sĩ Phạm Thiên, ai nấy pháp bảo trong tay mà đằng đằng sát khí. Chợt thấy Hổ Đầu thể hiện ra tu vi, mọi người lập tức bối rối. Thì ra xâm nhập xâm nhập chính là ba vị tiền bối, hải đảo nguy rồi!
- Hổ Đầu! không được càn rỡ.
Lâm Nhất quát lớn một tiếng, sau đó đi tới.
Huyệt động Phong bế chắc đã ở sâu dưới đáy biển, trên vách đá ẩm ướt còn có bọt nước, thỉnh thoảng phát ra tiếng tí tách. Bốn phía thì có một đám tu sĩ có đứng, đều tiến thối lưỡng nan mà không biết làm sao.
Hổ Đầu xoay người nói:
- Ta nói này lão đại, ngươi không phải muốn đi tìm Tiên Nô sao, vì sao lại mang hai huynh đệ chúng ta trốn tới nơi này?
Lâm Nhất đi đến trước một khối đá vuông, nhấc chân ngồi lên, lập tức phất vạt áo, nhẹ giọng nói:
- Ta tự có đạo lý.
Hắn không đợi Hổ Đầu lên tiếng, nhìn về phía đám tu sĩ ngoài mấy chục trượng.
Đúng vào lúc này, một lão giả từ trong đám người kia đi ra. Hắn cũng có chút nhãn quang, do dự một chút rồi thu hồi pháp bảo, chắp tay nói với Lâm Nhất:
- Không biết tiền bối vào hải đảo ta có yêu cầu gì, xin cứ nói rõ, để ta chuyển cáo cho trưởng lão nhà ta.
Lâm Nhất cười cười, nói:
- Bảo trưởng lão nhà ngươi tới gặp ta!
- Cái này...
Lão giả thần sắc khó xử, lo sợ bất an nói:
- Trưởng lão nhà ta đi xa chưa về.
Lâm Nhất giơ tay lên, không được phép nghi ngờ nói:
- Lâm mỗ chờ ở đây! Các ngươi đi đi, không được để lộ phong thanh.
Lão giả vẫn muốn nói tiếp, lại thấy hai tráng hán cao lớn đó thần sắc bất thiện. Hắn trong lòng sợ hãi, vội vàng cúi đầu vâng dạ, đành phải dẫn theo mọi người xoay người rời đi.
Khi trong huyệt động chỉ còn lại ba huynh đệ, Hổ Đầu lại không nhịn được kêu lên:
- Lão đại! Thiên Hoang có lẽ không đi được, vậy tạm thời về Yêu Hoang Thiên Giao cốc là được, còn hơn cứ phải trốn trốn tránh tránh như vậy.
Lâm Nhất khe khẽ thở dài, vẻ mặt chán nản.