Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Vô Tiên - Chương 2425:

Hắn lại nhìn sang, trêu chọc:

- Thiên phú thần thông của ngươi tất nhiên thần kỳ, có thể mãi che tai mắt người ta không?

Trong thiên phú thần thông của Lão Long có phương pháp long ẩn, tránh khỏi thần thức của cao nhân cũng không phải là việc khó. Mà ẩn hình biệt tích, chung quy vẫn chỉ là kế quyền nghi nhất thời. Muốn hành tẩu Thiên Hoang, vẫn phải tìm cách khác.

Lâm Nhất không đợi hai vị huynh đệ tiếp tục tranh cãi, giơ tay lên lấy ra một ngọc giản trống rồi hơi ngưng thần, lập tức ném cho Hổ Đầu, lại quay sang nói với lão Long:

- Với tu vi của hai người các ngươi, tàng hình biệt tích và dịch dung biến hóa, căn bản không đáng nhắc tới. Mà chỗ ta có một đạo tiểu pháp môn đến từ Ký Hồn thuật và Huyễn Linh thuật, ngày sau có lẽ có tác dụng!

Tuy Hai vị huynh đệ là một đôi cường giả, lại tính tình khác nhau. Mà Lâm Nhất khi đối mặt với Hổ Đầu lại hiếm khi khách khí. Nhưng khi hắn đối mặt với lão Long, luôn trong lơ đãng mang theo mấy phần kính trọng!

Hổ Đầu tay cầm ngọc giản, ngạc nhiên nói:

- Ài, ta nói này lão đại, tiểu pháp môn này không đơn giản! Ngoài ẩn thân, dịch dung ra còn có thể tùy ý biến hóa tu vi, quả thật là tuyệt kỹ để giết người cướp của, ngươi sớm nên truyền cho huynh đệ chứ?

Lâm Nhất giơ cổ tay trái lên, nói:

- Cho dù ta có lòng tương truyền thì ngươi có kiên nhẫn để tham ngộ Ký Hồn thuật à?

Hắn đem Ký Hồn thuật và Huyễn Linh thuật hợp hai làm một, cũng lấy ra chỗ sở trường, chuyên môn sáng chế ra một đạo pháp quyết, thực sự là hành động bất đắc dĩ dùng cho lúc khẩn cấp. Vẫn là sợ sau khi lẻn vào Thiên Hoang hai vị huynh đệ sẽ gặp phải bất ngờ. Phải biết rằng đối phương đều là Yêu tu, trừ thiên phú thần thông ra, cũng không am hiểu pháp thuật khác. Lão Long hiện giờ đã dần dần chuyên tâm với đạo này, chỉ có Hổ Đầu là lười biếng thành tính. Nếu đã đồng hành với nhau, vẫn phải lừa tên gia hỏa đó tu luyện. Có thể thấy được làm một lão đại tốt cũng không dễ dàng gì!

Lão Long đã ngầm hiểu, nói:

- Hơn nữa, trước mắt không phải là lúc cậy mạnh, đừng ngại để lão đại dẫn ta và Hổ Đầu đi một đoạn đường!

Hắn tóm Hổ Đầu, song song biến mất.

Lâm Nhất thoáng nhìn về phía Long Quyển trên cổ tay, lập tức buông tay rồi giương mắt trông về phía xa.

Hổ Đầu là tên gia hỏa cuồng vọng hoành không sợ trời không sợ đất, so sánh với với hắn, vẫn là lão Long khiến người ta bớt lo hơn! Có điều, lão Long hôm nay đã không còn là lão Long năm đó. Mà lão Long năm đó vẫn là lão Long hôm nay!

Ngoài ra, từ lúc Cửu Thiên tháp đóng cửa đến giờ đã qua bốn mươi năm. Tạm thời không đề cập tới tung tích của Lăng Đạo và Thanh Diệp. Thiên Hoang lại đề phòng sâm nghiêm, chẳng lẽ Cửu Huyền đã có suy đoán về hướng đi của Lâm mỗ? Nếu không thì cớ gì phải như vậy.

Lâm Nhất im lặng một lát, thu liễm pháp lực tu vi, lập tức chậm rãi biến mất. Sau đó, một trận gió nhẹ lướt đi.

...

Lại qua hơn nửa tháng.

Ngoài vạn dặm phía trước có tàn tinh thành nhóm.

Cái gọi là tàn tinh, chẳng qua là đá vụn lớn nhỏ khác nhau mà thôi.

Có lẽ có tinh thần sụp đổ vỡ vụn, cho nên dẫn tới cảnh tượng như vậy. Mà trên một khối tàn tinh lớn nhất trong đó, có mấy đạo thân ảnh đang tĩnh tọa chờ đợi.

Đó là mấy cao thủ Động Thiên sơ kỳ, mặc dù không đủ để gây sợ hãi, mà xa xa ngoài vạn dặm, lại có các tu sĩ khác từ xa hô ứng. Chỉ sợ là hơi có kinh động, thế tất sẽ ảnh hưởng tứ phương. Là có hung hiểm chưa biết hay không, nhất thời không thể nắm rõ.

Từ đây xuống phía dưới là một tinh thể cực lớn. Nhìn tình hình cũng xấp xỉ với tinh vực Trung Dã. Không cần nghĩ nhiều, đó tất Thiên Hoang không nghi ngờ gì nữa!

Một trận gió mát từ xa bay tới, Lâm Nhất đã ẩn thân đang tìm kiếm đường đi. Không quá nửa canh giờ, đã tránh được tàn tinh chỗ có tu sĩ. Mà phía trước cũng không có trở ngại, hắn thừa cơ đi thêm mấy ngàn dặm.

Bằng vào Ẩn Long quyết của Thăng Long quyết, cũng không lo tiết lộ hành tích. Một khi đã như vậy, sao không cứ như vậy lẻn vào Thiên Hoang?

Lâm Nhất tâm niệm khẽ động, cưới gió xanh vô thanh vô tức mà đi. Mà chỉ một lát, thế đi của hắn thay đổi, lập tức bây lên trên, lại không quên quay đầu quan vọng.

Chính vào lúc này, có một đạo cầu vồng bắn thẳng lên tinh không. Mà trong nháy mắt, bên trong ám không hiện lên một đạo quang mang mỏng manh. Lập tức trong vạn dặm đột nhiên xuất hiện hơn mười vị cao thủ Động Thiên, không ngờ là lao tới người vừa đến, cũng thoáng chốc hình thành thế vây kín.

Thấy thế, Lâm Nhất thầm cả kinh. Khi ẩn thân, không tiện thi triển Huyễn Đồng. Mà trong thần thức vừa có phát hiện liền thiếu chút nữa rơi vào cạm bẫy. Thì ra trong ám không xung quanh Thiên Hoang không ngờ giấu diếm sát khí. Trừ cao thủ ẩn núp chờ đợi ra có có một mảng cấm pháp vô hình, giống như một tấm lưới săn, chỉ chờ có người xâm nhập sẽ lập tức bắt lại.

Đồng thời, ngoài ngàn dặm đã có tiếng pháp bảo nổ vang. Mà xa xa có nhiều thần thức hơn quét tới, hiển nhiên là đã chú ý động tĩnh bên này.

Người chạm vào cấm chế là một lão giả, tu vi Động Thiên trung kỳ cũng không kém. Mà đột nhiên, nhất thời không thoát khỏi sự dây dưa của vây công. Hắn không do dự vội vàng bứt ra mà quay lại. Người vây công cũng không đuổi theo, lần lượt tản di, lại nhất nhất biến mất thân ảnh.

Trong tinh không, một đoàn gió xanh từ từ quanh quẩn.

Lâm Nhất quan sát tình hình phía dưới, vẫn nghi hoặc không thôi.

Lão giả đó là ai? Mà chuyện không thành, lập tức bứt ra rút lui, cực kỳ dứt khoát lưu loát. So với nói là sấm quan, chẳng nói càng như là một loại thăm dò.

Mà Cửu Huyền thượng nhân bày ra trận trượng như vậy, chẳng lẽ là vì Lâm mỗ?

Nếu không thể lý giải thì không cần nghĩ nhiều làm gì.

Lâm Nhất vòng theo rìa Thiên Hoang tinh vực, chậm rãi bay về phía trước.

Nếu thực sự muốn xông qua từng đạo cấm pháp ngổn ngang đó, có lẽ cũng không khó. Mà một khi có kinh động, ý tưởng lẻn vào Thiên Hoang sẽ theo đó mà thất bại. Bất đắc dĩ, chỉ đành phải cẩn thận hơn. Xem ra chuyến đi tới Thiên Hoang lần này, thật sự không đơn giản.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free