Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Vô Tiên - Chương 2463:

Lão giả bên cạnh hoảng sợ biến sắc, vội vàng thối lui. Mà hắn vừa có động tác, một đạo liệt diễm gào thét ập xuống. Hắn không quên thi pháp chống đỡ. Ai ngờ một bàn chân ầm ầm đá tới. Pháp lực hộ thể nháy mắt sụp đổ. Hắn hét thảm một tiếng, trong chớp mắt đã hóa thành tro tàn!

Đúng lúc này, một lão nhân râu bạc từ xa chạy tới, hét lên:

- Ái chà! Không phải Hổ ca tới chậm, mà là Long ca ngươi xuống tay quá nhanh.

Hổ Đầu phụng mệnh tiếp ứng, vốn định góp náo nhiệt, lại vẫn chậm một bước.

Lão Long diệt sát hai tu sĩ, thần sắc như thường. Hắn không để ý tới lời oán trách của Hổ Đầu, lạnh lùng nhìn tới, trầm giọng nói:

- Người cản đường, giết! Đánh không lại, trốn. . .

Động tĩnh lớn như vậy, không thể qua được tai mắt của các tu sĩ nơi này. Đã có bóng người bay tới, trong sơn cốc sát khí nổi lên bốn phía.

Hổ Đầu lao tới gần, đã thấy tình thế không ổn. Hắn tiện tay nhặt hai Càn Khôn giới tử lên rồi xoay người bỏ đi, lớn tiếng mắng:

- Mẹ nó, ai dám cản đường huynh đệ ta.

Trong nháy mắt trước các động phủ đã có bóng người nhấp nhoáng. Cũng có bốn năm bóng người từ trên trời hạ xuống, không bỏ lỡ thời cơ cản ở phía trước. Một lão giả cầm đầu lớn tiếng quát:

- Tặc nhân phương nào dám giết đệ tử thuộc hạ của ta.

Hổ Đầu thấy rõ, thầm nhổ một ngụm nước bọt.

Năm vị tu sĩ chặn đường đều là nam tử, ba người trung niên tu vi Tiên Quân thì không cần để ý, mà hai lão giả còn lại không ngờ là là tu vi Động Thiên trung kỳ. Long Than còn có cao thủ như vậy, con mẹ nó lúc ban đầu sao không phát hiện?

Sự bừa bãi của Hổ Đầu là thiên tính của hắn. Sự cẩn thận khi đối địch là bản năng của hắn. Bưu hãn hiếu chiến và dũng mãnh không sợ chết thì là huyết tính thiên phú của hắn! Mắt thấy sắp thân hãm vòng vây, hắn đang đi nhanh đột nhiên rời đất nhảy lên, vung quyền gầm to:

- Giết.

Có điều, so với bản năng và huyết tinh hung hãn của hắn, lão Long lại có thêm mấy phần khí phách trầm ngưng. Vào nháy mắt Hổ Đầu vừa nhảy lên, hắn đã lắc mình phát sau mà đến trước, đột nhiên lao lên trước, giơ tay lên một đạo một đạo tia chớp màu bạc.

Năm người chặn đường tỏa ra hai bên, hai lão giả cầm đầu đều triển khai trận thế. Ai ngờ trong nháy mắt, đối phương không nói hai lời giết tới. Hai người vội vàng tế ra phi kiếm, hung hăng đánh lên màu bạc màu bạc.

- Ầm.

Một tiếng vang điếc tai vang vọng sơn cốc, theo đó bão táp cuốn ra mà sát khí trút xuống. Phi kiếm liên thủ tế ra không ngờ bị đánh rụng ở giữa, mà một thanh ngân đao trong tia chớp lại uy thế không giảm đánh tới.

Hai lão giả hơi cảm thấy bất ngờ, vội vàng dẫn theo ba đệ tử trốn ra sau. Đối thủ tất nhiên ẩn tàng tu vi, không phải tiểu bối Phạm Thiên tầm thường. Chẳng lẽ là cao thủ Động Thiên trung kỳ? Còn có...

Trong nháy mắt tách ra một khe hở, hai bóng người đã xuyên qua giữa, không ngờ không dám tái chiến, song song chạy ra khỏi sơn cốc.

Giết người rồi còn muốn trốn? Đây là địa giới Thiên Hoang, bất kể ai cũng không thể trốn!

Hai lão giả không nghĩ nhiều, lắc mình đuổi theo. Ba đệ tử còn lại thì do dự, cũng bay ra khỏi sơn cốc.

Bảy đạo cầu vồng, nhanh như điện chớp lao ra khỏi Long Than rồi lần lượt biến mất ở phương xa.

Chỉ một lát sau, bờ biển có mấy trăm tu sĩ ùa ra, lại ai nấy dừng lại mà thần sắc ngạc nhiên. Qua vịnh nước cạn phía trước, đi thêm ngàn dặmchính là núi non trùng điệp của Thiên Hoang. Không ngờ có người giết Vạn sơn đệ tử, là ai mà lớn mật như vậy?

Dưới gốc cây, người đang nhàn tọa nghỉ ngơi đều đứng dậy quan vọng. Có điều, trong đó hình như thiếu thân ảnh của một lão giả.

Đây là một hẻm núi, hai bên kỳ phong thẳng đứng, ở giữa là khe sâu nghìn trượng, hơn nữa có dòng nước xiết chảy ở trong, sương mù nghi ngút, hiển nhiên là một nơi hiểm yếu hẻo lánh.

Đúng vào lúc này, hai đạo cầu vộng đột nhiên bay tới, cũng không tiến về phía trước mà chậm rãi ngừng thế đi, cũng đều thần sắc cẩn thận mà nghi hoặc vô cùng.

- Đạo huynh! Hai tặc nhân đó rõ ràng từ đây mà đi, vì sao dừng lại.

- Lão đệ! Ngươi không cảm thấy có gì kỳ quái à?

- Ừ! Hai người đó vốn nên trốn lên trời, có lẽ có thể tránh được một kiếp, hiện giờ lại xâm nhập vào Thiên Hoang, quả thực chính là tự chuốc lấy khổ.

- Ta là nói... Lão giả râu vàng đó...

- Đúng rồi! Tu vi của Người đó lúc cao lúc thấp, lại xuất thủ bất phàm, tất có lai lịch. . .

- Có đạo lý, chỉ có điều.

Có một lát trì hoãn này, Phạm Thiên tu sĩ Phạm Thiên đã từ xa bay tới. Ba tiểu bối không hiểu ra sao, đành phải dừng lại rồi ngẩng đầu nhìn chung quanh. Chỉ thấy hai bên núi cao hiểm trở, dòng nước xiết dưới chân chảy ào ào, bỗng nhiên đặt mình ở đây, bỗng diên có một cảm giác quẫn bách và bất an!

Do dự một nhóm năm người đang do dự, lão giả tuổi tác hơi cao trong đó nói tiếp:

- Giặc cùng đường chớ đuổi! Theo ý ta, hay là truyền tin bẩm báo đi.

Một lão giả khác cũng ứng tiếng nói:

- Cẩn thận thì không mắc sai lầm lớn! Cứ theo chủ trương của đạo huynh.

Hắn vừa phụ họa một câu, đột nhiên nhớ tới gì đó, thất thanh kinh ngạc nói:

- Đạo huynh là nói ngân đao đó... Chẳng trách giống như đã từng nhìn thấy, ta nhận ra thanh đao đó, mà chủ nhân của đao là...

Lão giả lớn tuổi bỗng nhiên được nhắc nhở và xác minh, lập tức chỉ thấy chỗ lo lắng của mình là đúng. Hắn hơi biến sắc, phất tay áo quát:

- Nơi này không nên ở lâu, mau lui...

Mà hắn vừa vừa động thân, dị biến nổi lên. Chỉ thấy xung quanh có kim quang lấp lánh, trong mấy trăm trượng lập tức giống như tường đồng vách sắt mà không còn đường lui.

Sau nháy mắt, có người nhẹ giọng nói:

- Phương Minh Tử, Phương Nguyên Tử, đã lâu không gặp.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free