Vô Tiên - Chương 2473:
Dưới cửa động sâu hơn mười trượng, có bọt nước "Ồ ồ" chảy ra. Tiếng nước trong trẻo dễ nghe; hơi nước man mát, thấm vào ruột gan.
Mọi người ngơ ngẩn một lát, sau đó ngơ ngác nhìn nhau, vội vàng đi xung quanh bẩm báo, lập tức trở nên vui mừng.
Trong hai mắt tộc trưởng ứa ra nước mắt đục ngầu, sờ soạng cầm cổ trượng lên, quỳ lạy về phía phương xa. Nơi khô hạn như vậy, một cái giếng sâu chính là một đường sống! Mấy trăm tộc nhân, được cứu rồi.
...
Ngoài hơn mười dặm, ba bóng người đang đi nhanh rời đất bay lên, trong giây lát đã hạ xuống một ngọn núi.
Lão Long vừa đứng vững, không quên khen ngợi:
- Lão đại giúp đám phàm nhân kia hóa giải cái nguy lửa xém lông mày, lại không kinh động tứ phương, lão Long ta xem như đã được thụ giáo.
Hổ Đầu phụ họa nói:
- Ha ha! Lão đại luôn là sâu không lường được như vậy.
Lâm Nhất lắc đầu, mỉm cười nói:
- Cổ thụ khô mà không chết, tất có điều kỳ quái. Mà thần thức thấy được, dưới lòng đất quả nhiên có giấu sông ngầm. Ta một cước đạp xuống sâu trăm trượng, lại dùng pháp lực đăng tan địa mạch ngăn cản để nước sông chảy ra, thế là mới có giếng sâu, chỉ là thuận thế mà làm thôi.
Hắn trầm ngâm một thoáng, đổi giọng, nói tiếp:
- Lúc gặp phải khốn cảnh, khó tránh khỏi quên mất biến báo. Mà đào giếng, khai nguồn mới là đạo sinh cơ!
Hắn nói tới đây, bước sang bên, giơ ngọc giản trong tay lên mà lặng lặng nhìn.
Lúc trước nhìn thấy tộc trưởng vì tộc nhân mà phí hết tâm huyết kia, cùng với cảnh hắn tay cầm cổ trượng thi pháp, không khỏi lại nghĩ đến một người. Người đó không phải Lệnh Khâu của Thiên Ngu Mãng Hoang, mà là một lão giả lặn lội đường xa gặp trong ảo cảnh của Cửu Thiên tháp. Hắn cũng hai mắt tàn tật, tên là Thiên Đế.
Thiên Đế nói, hắn từ nhỏ lắng nghe vạn vật, tâm nạp vạn vật, mỗi khi gió đến, liền biết đông hè nóng lạnh, sinh sát biến ảo. Lại nghe thấy mọi âm thanh, nắm rõ linh cơ tứ phương và âm dương luân hồi. Hắn nói chuyện với thiên địa, giãi bày với mưa lạnh, lắng nghe trong trời đêm, mặc sức tưởng tượng trong cảnh mơ. Mỗi khi tâm niệm trong sáng, giống như liền một khối với vạn vật! Tuy mắt hắn không thấy vật, nhưng lại sáng tỏ và vĩnh hằng! Mà hắn chấp nhất không từ bỏ, cuối cùng cũng viên mãn!
Ngoài ra, từ trong miệng Thiên Đế biết được, chú pháp thượng cổ chỉ có mười hai đạo, được hắn nghiền ngẫm nhiều năm, cũng tiến hành hoàn thiện, lại thêm lục đạo mà thành chín chín mười tám. Khi hắn thỉnh cầu luyện chế pháp trượng, cũng không giấu diếm, dâng ra mười tám đạo chú pháp đó. Lâm pháp sư liền ghi nhớ chú pháp, cũng thác ấn vào ngọc giản rồi lưu lại.
Lâm Nhất đưa thần thức vào trong ngọc giản.
Bên trong Cửu Thiên tháp, tình cờ gặp được Thiên Đế khiến người ta được lợi không ít. Mà mình vẫn không rảnh bận tâm, vừa hay hôm nay nhìn thấy sơn dân tế bái cầu mưa, có lẽ là xúc cảnh sinh tình, cho nên mới đột nhiên nhớ tới cơ duyên đó.
Bên trong ngọc giản, thác ấn mười tám đạo chú pháp tới từ thượng cổ. Mỗi một đạo chú pháp, đều do chú ngữ và phù trận cấu thành, phân biệt có tám loại thuộc tính thiên, địa, nhật, nguyệt và loại ý cảnh vui, buồn sợ, giận, cùng với mấy chục thậm chí là mấy trăm loại biến hóa, mặc dù không giống nhau, lại tương sinh tương khắc mà hỗ trợ lẫn nhau. Nếu dung hợp làm một, sẽ khiến cho thần thông mình tự nghĩ ra tăng thêm mấy phần hồn nhiên chi ý thượng cổ, mà uy lực cũng bởi vậy mà tăng nhiều.
- Chậc chậc! Uống Bách Niên Trần Nhưỡng, thiên hạ không còn rượu nào khiến Hổ ca hứng thú nữa.
- Nếu vậy thì đưa hết rượu ngươi cất trên người cho ta đi.
- Cái này... Long ca khách khí quá! Chúng ta thì phân chia gì chứ, cứ để tiểu đệ cầm hộ cho.
- Hừ! Lão đại, có đi tiếp không?
Lâm Nhất vẫn đang trầm tư, nghe tiếng yên lặng gật đầu rồi xoay người lại. Thấy hai vị huynh đệ đã bay lên, hắn thong dong điềm tĩnh thu hồi ngọc giản, lập tức lại giơ tay lên điểm vào mi tâm, thần sắc hơi ngưng trọng. Sâu trong thức hải, mấy chục thân ảnh nho bé đang bận rộn. Trong đó có nghiên tu Thái Tố kinh, có tham ngộ Động Chân kinh và Động Huyền kinh, có tham ngộ Thiên Ma Cửu Ấn, có nghiền ngẫm Ngũ Hành Chính Nguyên cùng với rất nhiều công pháp điển tịch, hiện giờ lại có thêm mấy người đang nghiền ngẫm chú pháp thượng cổ. Mượn dùng phân thần như vậy, có lẽ không có tác dụng với tu vi, nhưng lại tiện cho đề thăng cảnh giới và tu luyện thần thông.
Lại mấy ngày trôi qua. Trong gió phía trước xuất hiện một tia dã tính quen thuộc. Không cần hoài nghi, đó là khí tức của biển!
Lâm Nhất và lão Long, Hổ Đầu mất hơn hai tháng, cuối cùng cũng đi qua được Thiên Hoang, một lần nữa tới bờ biển. Trên một ngọn núi dựa biển, ba huynh đệ dừng chân trông về phía xa.
Từ đây đi về phía trước chính là một eo biển cực kỳ rộng lớn. Trong hải vực mười vạn dặm, đảo và đá ngầm to nhỏ chằng chịt. Ở giữa có sóng xanh cuồn cuộn, chim chóc bay lượn, cũng tráng lệ và tươi đẹp.
- Bờ bên kia của eo biển chính là địa giới Vạn sơn. Mà Mạch Sơn chỗ Tiên Nô thì cách khá xa, lại vừa hay trên đường đi tới Minh nhai...
- Ha ha! Thật đúng là có mấy phần khí tượng của Tiên Vực, lão đại nhìn kìa.
- Lão Long, không biết tộc quần của chư vị cao thủ Tiên Vực năm đó ở đâu, thí dụ như đám người Ngô Dung, Hạo Độ.
- Lão đại! Nếu ngươi là sau ngàn năm quay về cố thổ, còn có thể tìm về ngày xưa không?