Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Vô Tiên - Chương 2477:

- Vậy thì sao? Chỉ có Động Thiên hậu kỳ mới có thể tu thành kết giới chi lực. Hiện giờ với sức của hai người chúng ta, chưa chắc đã giữ được hắn.

Lão giả họ Lữ lắc đầu không nói gì, sâu trong ánh mắt lại hiện lên thần sắc khó hiểu.

Thẩm đạo hữu cũng không muốn nhiều lời, thoải mái xua tay, nói:

- Trần Luyện Tử thay thầy truyền lệnh, bảo hai người chúng ta tuần tra xung quanh. Chuyện ở đây xong rồi, cứ quay về phục mệnh.

...

Sau khi đi qua một đoạn đường núi dài hơn mười dặm, một tòa sơn cốc hơn trăm dặm xuất hiện ở trước mắt.

Chỉ thấy xung quanh dãy núi thanh tú, cỏ cây xay mướt; núi non thác nước, động phủ đình đài tranh nhau mọc lên. Bên trong sơn cốc to như vậy, phòng xá san sát lại có trật tự. Còn có một con đường rộng vắt ngang mà bóng người lui tới không dứt, hiển nhiên chính là một thị trấn phồn hoa. Mà trên dưới sơn cốc thỉnh thoảng lại hiện lên mấy đạo kiếm quang cầu vồng, khiến cho thắng cảnh nơi này càng tăng thêm mấy phần khí tượng tiên gia!

- Trong sơn cốc này sợ là không chỉ có vạn người, lại đều là tu sĩ từ Luyện Khí trở lên. Giới Linh Tiên đảo, đúng là danh bất hư truyền! Ha ha! Không biết rượu của nơi này thế nào, liệu có bằng được Bách Niên Trần Nhưỡng không?

Hổ Đầu hai mắt tỏa sáng, sớm đã ném hung hiểm lúc trước lên chín tầng trời. Trừ Trung Dã Ma thành ra, trong Hồng Hoang chưa thình thấy linh sơn tiên đảo nào phồn hoa như vậy. Hiện giờ gặp được kỳ ngộ, há có thể không tiêu khiển một phen!

Lão Long lại vẫn có tâm sự, cúi đầu nhìn ngọc bài treo bên hông, truyền âm nói:

- Lão đại lấy được lệnh bài, cũng còn dễ nói. Mà ta và Hổ Đầu chưa khảo nghiệm, lại cũng có lệnh bày.

Lâm Nhất và Hổ Đầu bên hôngcũng đều giắt một tấm lệnh bài. Hắn quan sát sơn cốc phía trước, nghe vậy liền mỉm cười, truyền âm hỏi ngược lại:

- Ngươi là nói Thẩm Nguyên Tử và Lữ Thánh Tử đó.

Thẩm Nguyên Tử và Lữ Thánh Tử chính là hai lão giả ở Giới Linh điện. Khi hai người họ vừa hiện thân, liền đã bị Lâm Nhất, lão Long và Hổ Đầu nhận ra thân phận. Ở trong Cửu Thiên tháp từng có xung đột chính diện, cho nên cũng không xa lạ. Chỉ là hai vị trưởng lão môn hạ của Cửu Huyền đột nhiên tới Giới Linh đảo, thực sự khiến ba huynh đệ hoảng sợ.

Đó là hai vị cao thủ đứng đầu, tu vi thần thức không hề bình thường. Hơi vô ý chút sẽ bị hai người họ nhìn ra sơ hở.

Có điều, tất cả những gì xảy ra tiếp theo đều có chút bất ngờ, cho dù là Lâm Nhất kể lại tình hình cụ thể trong điện, lão Long vẫn không hiểu ra sao. Huynh đệ nhà mình thuộc về loại người có hành tích khả nghi, chỉ kiểm tra một vị, lại không cần nhắc tới tục danh, ngược lại còn đưa cho ba tấm lệnh bài. Về sau nghĩ lại, không thể không khiến người ta cảm thấy kỳ quái!

Lão Long nói:

- Hai vị cao nhân đó sao lại làm điều tốt cho chúng ta.

Lâm Nhất gật đầu, quay đầu lại thoáng nhìn về phía xa xa, nói:

- Giống như ngươi nói, ta thực sự cũng cảm thấy khó hiểu!

Phương hướng của Giới Linh điện có hai bóng người thuận gió đi xa, trong nháy mắt đã biến mất không thấy đâu. Đó là Thẩm Nguyên Tử và Lữ Thánh Tử, không ngờ đã thực sự ly khai Giới Linh đảo?

Lão Long nói tiếp:

- Nhất là Lữ Thánh Tử kia rất đáng giận! Lúc ấy mà còn bức thêm một bước, chỉ đành động thủ.

Lâm Nhất quay đầu nhìn về phía lão Long, có chút đăm chiêu nói:

- Có đôi khi tận mắt nhìn thấy, chưa chắc đã chính là chân tướng!

Trong Giới Linh điện, Thẩm Nguyên Tử rõ ràng muốn làm người tốt. Mà Lữ Thánh Tử cũng có mấy phần cẩn thận, lại ngại thể diện mà không tiện nhiều lời. Hai vị trưởng lão môn hạ của Cửu Huyền có phải là nhìn ra sơ hở của mình nên cố ý làm vậy hay không, tạm thời vẫn không thể biết được. Nếu bởi vậy mà kết luận dụng ý thực sự của hai người họ, trước mắt vẫn còn quá sớm.

Lão Long rất đồng ý:

- Lão đại nói phải.

Trong lòng Lâm Nhất bỗng nhiên dâng lên một loại cảm giác điềm xấu, sau đó nhìn về phía sơn cốc phía trước, nói tiếp:

- Có lẽ chuyến đi của chúng ta đã sớm nằm trong khống chế của người nào đó. Mà nghĩ kỹ lại, vẫn không rõ ra sao.

Lão Long hơi ngạc nhiên, tiếp tục truyền âm nói:

- Nếu Cửu Huyền biết được hành tung của chúng ta, sao lại án binh bất động? Lão đại tâm tư kín đáo, thấy mầm biết cây, thấy ngọn biết rễ, xin hay chỉ giáo cho ta.

Lâm Nhất bất đắc dĩ nhún vai, nói:

- Lão Long cũng biết nịnh hót nhỉ, hiếm có đấy! Có điều, lão đại của ngươi không phải là thánh hiền, chính là một tục nhân mà thôi, khó tránh khỏicũng có lúc hồ đồ!

Lão Long im lặng một lát, không nhịn được nhếch miệng mỉm cười.

Lâm Nhất thở hắt ra một hơi, hai hàng lông mày nhướn lên, xua tay, cao giọng:

- Thiên đầu vạn tự, nhất thời khó giải. Nếu nghĩ nhiều cũng vô dụng thì đừng ngại gặp thời cơ mà ứng biến. Nói tóm lại một câu, thứ nên đến thì cuối cùng cũng sẽ đến. Nếu huynh đệ ta thực sự muốn hoành hành Bát Hoang mà nhất phi cửu thiên, không ai cản được cả!

Hổ Đầu không biết hai người đang nói gì, sớm đã đứng chờ tới bực mình. Bỗng nhiên nghe vậy, hắn lập tức mặt mày hớn hở, khen:

- Ta thích nhất là những lời nói hùng hồn của lão đại, cứ ở đây hoành hành một hồi, ha ha!

Lão Long vội nói:

- Không được càn rỡ.

Mà vừa dứt lời, Hổ ca kia đã lao về phía sơn cốc. Hắn hừ một tiếng, đi theo sau.

Lâm Nhất thì thuận tay lấy ra Tử Kim Hồ Lô, thong dong điềm tĩnh bước về phía trước.

Tên gia hỏa Hổ Đầu đó bộ dạng ngô nghê, thật ra lại rất tinh minh, hơn nữa đã chịu thiệt thì biết học không, là huynh đệ tốt để chung hoạn nạn Mà hắn đắc ý vênh váo, khó tránh khỏi lỗ mãng mà tâm chí bất định, xem ra vẫn phải lịch lãm thêm.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free