Vô Tiên - Chương 2488:
Lão Long người ở giữa không trung, xung quanh đã là trận pháp lấp lánh cùng giam cầm sâm nghiêm. Hắn lại coi như không thấy, hai tay cầm đao dùng sức đánh xuống. Ngân đao bảy thước chỉ về phía trước, chín đạo đao quang mang theo uy thế cường đại phá không mà đi. Theo đó chính là ầm một tiếng, cấm chế ngăn cản ở trước mắt rắc một tiếng vỡ tan. Mà hắn thế đi không giảm, phong ảnh đầy trời gào thét. Ngay sau đó lại là những tiếng nổ vang, Quan Hải đại trận liên tiếp vỡ tan. Khí cơ cuồng loạn càn quét bát phương, thiên địa rung chuyển mãnh liệt!
Khổng Đạo Tử trố mắt hoảng sợ, lại không biết làm sao. Quan Hải đại trận không ngờ bị một đao chém tan, đối phương là cao thủ dạng nào?
Hổ Đầu đã phá trận mà ra, thừa thế bay lên không, thái độ hung dữ, cầm gậy gầm lên:
- Con mẹ nó! Lão tử hiềm khi nín nhịn một lần, lại không có ai giảng đạo lý! Lão già ngươi gặp phiền lớn rồi đấy.
Khổng Đạo Tử mắt thấy hai bóng người lao về phía mình, sớm đã không còn ý chí chiến đấu, xoay người muốn bỏ chạy, lại hô to với các tu sĩ đang đứng đờ ra đó:
- Liên thủ ngăn địch, đợi ta tới Giới Linh điện cầu viện.
Hai tay hắn bay loạn, vô số đạo pháp quyết chớp động hào quang rồi tỏa ra xung quanh. Truyền tống trận của Các nhà lập tức, lập tức dẫn tới mọi người đều quay đầu chạy trốn. Mà bản thân hắn thì như thiêu như đốt chạy về phía trận pháp gần nhất, ai ngờ trong nháy mắt tình hình lại biến đổi.
Chỉ thấy xung quanh đột nhiên xuất hiện mấy chục đạo thân ảnh, không ai không phải là cao thủ Động Thiên mà sát khí dày đặc, cũng đúng lúc chắn cửa ra của các trận pháp, bao vây toàn bộ Quan Hải cung.
Khổng Đạo Tử thế đi đang mạnh, bị bức cho phải dừng lại mà kinh sợ không thôi.
Đồng thời, có người thản nhiên lên tiếng:
- Sinh tử trong một niệm, chư vị tự quyết định.
Khổng Đạo Tử đang hoảng sợ, bỗng nhiên phát hiện có tiếng nói ở ngay trên đỉnh đầu. Hắn cả kinh vội vàng trốn tránh, lại giống như rơi vào vùng lầy và pháp lực bị hạn chế, thoáng chốc đã cứng đờ tại chỗ không thể nhúc nhích. Khi hắn hoảng sợ quay đầu lại, chưa thấy rõ thân ảnh của đối phương, cả người mình đã bị lăng không nhấc lên rồi ném ra ngoài, ngay sau đó chính là bùm một tiếng ngã xuống đất, mà muốn bò dậy lại không thể, không nhịn được thất thanh hô lên:
- Tiền bối tha mạng.
Dễ dàng bắt giữ một cao thủ tu vi Động Thiên đại thành, đó không phải tiền bối cao nhân thì là gì?
Khổng Đạo Tử ra sức chống đỡ, cuối cùng cũng nhấc được nửa người lên. Mà trước mắt thân ảnh lóe lên, không ngờ chính là Hổ Tam mang theo nụ cười tà ác vung gậy đập xuống. Hắn đã không thể tránh né, lập tức vạn niệm thành tro! Xong rồi, mạng ta xong rồi.
Đúng lúc này, có giọng nói lạnh lùng vang lên:
- Giữ mạng hắn lại thêm một lát!
Một tiếng gió vù một cái lướt qua người, dư uy mạnh mẽ lập tức hất Khổng Đạo Tử lăn lộn mấy vòng.
Lập tức có thiết bổng keng một tiếng đập xuống đất, còn có người nổi giận đùng đùng mắng:
- Mẹ nó, lão tử thực sự muốn đập lão già này thành thịt băm.
Khổng Đạo Tử chưa kịp thầm hô may mắn, đã thừa cơ giãy dụa bò dậy, lại vẫn bị giam cầm mà pháp lực khó sử dụng, hắn không khỏi tuyệt vọng và chán nản. Sao lại rời vào hoàn cảnh như vậy? Trước mắt đã là sinh tử không còn do mình.
Thiên địa giống như vậy đang run rẩy, quang mang trên cột đá cũng chớp tắt. Khí cơ trong Quan Hải cung trở nên hỗn độn, hiển nhiên là kiếp nạn vừa qua mà nguy cơ vẫn còn. Mà hơn trăm vị tu sĩ ở đây thì ai nấy nhìn chung quanh, trố mắt không hiểu gì!
Đồng thời, ba bóng người lần lượt hạ xuống trước người Khổng Đạo Tử
- Lão đại! Tất cả trong lòng bàn tay.
- Lão đại không động thì thôi, động thì chính là lôi đình chi uy, gừ gừ.
Lão Long trong tay vẫn cầm ngân đao bảy thước, Hổ Đầu thì chống thiết bổng xuống đất. Hai người tuy bộ dạng lão giả, nhưng vẫn uy phong lẫm lẫm mà bưu hãn mười phần.
Lâm Nhất gật đầu với hai vị huynh đệ, lập tức liếc về phía Khổng Đạo Tử, mà không đợi đối phương lên tiếng, hắn xoay người sang chỗ khác, ánh mắt lướt qua mọi người ở đây, lạnh lùng nói:
- Ai là môn hạ đệ tử của Vạn sơn, đứng ra cho Lâm mỗ.
Thần sắc thần sắc thản nhiên mà uy thế bình bình, giống như một vị lão giả tầm thường.
Bốn phía là một mảng tĩnh lặng, căn bản không ai lên tiếng trả lời.
Lâm Nhất hơi nhíu mày, nói:
- Thiên Sát vệ...
Hắn vừa nói ra miệng, hơn mười đạo thân ảnh đột nhiên nhảy vào trong đám người. Ngay sau đó chính là kiếm quang lấp lánh, tiếng kêu thảm thiết nổi lên.
- A.
- Tha mạng.
- Bùm bùm.
- ...
Chỉ trong nháy mắt, Thiên Sát vệ đã lui về chỗ. Mà trong đám người lại có thêm năm vũng máu thịt, bên cạnh thi hài còn phân tán lệnh bài thân phận của mình. Tu sĩ xung quanh thì giật mình đứng đờ tại chỗ, ai nấy mặt như màu đất. Năm người chết chính là tu sĩ của Giới Linh điện, nhàn rỗi đến đây uống rượu hưởng lạc, không ngờ lại không còn đường về! Ba lão giả đó rốt cuộc là ai, tại sao muốn đối địch với Vạn sơn Thiên Đô Phong? Tiếp theo liệu có muốn đuổi tận giết tuyệt không?
Lâm Nhất nhìn thấy hết vẻ mặt của mọi người xung quanh, sau đó nói với một đám tu sĩ khác ở ngoài trăm trượng:
- Khổng Đạo Tử bị bắt, môn nhân đệ tử của Hải Thiên các nên tiến lên giải cứu. Lâm mỗ sẽ cung kính bồi tiếp, chư vị đừng ngại cùng động thủ.
- Không.
Hai vị Phạm Thiên Động Thiên sơ kỳ và hơn mười vị tu sĩ Phạm Thiên của Hải Thiên các đều đang lúng túng khó xử thì Khổng Đạo Tử đã thốt ra một chữ "Không".
Các tu sĩ Phạm Thiên ở đây cho dù nhân số đông đúc, lại há có thể là đối thủ của Thiên Sát vệ quỷ dị và ba vị cao nhân Động Thiên trung kỳ này.