Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Vô Tiên - Chương 2497:

- Chậm đã.

Hổ Đầu đã gặp mặt cừu nhân mà đỏ mắt, căn bản không phân trần, sớm đã bay lên không lao thẳng về phía trước. Lão Long chỉ sợ huynh đệ có bất trắc, thần sắc trưng cầu ý kiến, thấy Lâm Nhất bất đắc dĩ gật đầu đáp ứng, hắn vội vàng lao về phía sơn cốc theo.

Lâm Nhất vẫn ở lại trên ngọn núi, quan sát Cửu Long đường phía trước. Sau đó, tay áo hắn tùy ý vung, mấy đạo quang mang mỏng manh dọc theo chân chui xuống đất. Mà hắn vừa muốn động thân, lại giơ tay lên sờ về phía mi tâm, giống như đang do dự, lại như đang trầm tư, cho đến sau một thoáng, mới chậm rãi rời khỏi ngọn núi bay tới phía trước. Chỉ một thoáng trì hoãn này, hai vị huynh đệ đã vào trong sơn cốc.

Sử Bình không biết là do quá chuyên chú tìm kiếm, hay là lơ là, khi hắn vừa phát giác, đã bị Hổ Đầu, lão Long một trước một sau bao vây ở giữa. Mà hắn lại không hề bối rối, ngược lại từ trong bụi cỏ chui ra, tò mò hỏi hai huynh đệ ở ngoài mấy trăm trượng:

- Hổ Đầu bồng bềnh trong không trung, cầm thiết bổng mắng:

- Ta nhổ vào! Đừng có con mẹ nó biết rõ còn cố hỏi, lão tử xem ngươi hôm nay làm thế nào để đào thoát.

Sử Bình một mình đứng trên mặt đất, giống như không hề sợ hãi cười lạnh nói:

- Ha ha! Tiểu bối ngươi ép mua ép bán còn chưa nói, lại cứ mãi dây dưa không buông, đúng là buồn cười!

Hắn lại cầm tiểu kiếm trong tay chỉ ra bốn phía, nói năng hùng hồn đầy lý lẽ:

- Mà bản nhân đang ở đây tìm kiếm cổ tích, không trêu chọc ai, lại không oán không cừu với nhau, việc gì phải chạy trốn.

Lão Long thì kéo ra ngân đao bảy thước, nhìn chằm chằm nhất cử nhất động của Sử Bình, trầm giọng nói:

- Nơi này chính là đáy hồ khô cạn, không có cổ tích gì cả.

Sử Bình không cho là đúng, hỏi vặn:

- Có lẽ là ba huynh đệ các ngươi ở trong phế tích này tưởng nhớ quá khứ, cho nên không muốn ta tìm kiếm cổ tích dưới đáy hồ? Đúng là kỳ quái!

Hắn ngẩng đầu nhìn Lâm Nhất đang từ từ tới gần, cao giọng nói tiếp:

- Lâm đạo hữu, ngươi nói xem lời ta nói có lý không?

Nghe vậy, Hổ Đầu và lão Long hơi giật mình. Trong lời nói của Sử Bình dường như có ám chỉ.

Lâm Nhất đã đến ngoài mấy trăm trượng, thế tới chậm lại, thản nhiên đáp:

- Ồ... Nếu ngươi đã biết họ của Lâm mỗ, chắc biết tục danh của Lâm mỗ chứ?

Trước đây ở Giới Linh đảo Quan Hải cung, chỉ có hai vị huynh đệ ra mặt, bản thân mình lại không hiện thân, cũng không có giao tiếp gì với Sử Bình. Về sau gặp lại trên biển, cũng chỉ đối mặt một thoáng. Hiện giờ đối phương lại nói ra họ của hắn, không thể không khiến người ta cảm thấy kinh ngạc.

Sử Bình tay vuốt râu, cười nói:

- Lâm Nhất ngươi đại danh đỉnh đỉnh, tại sao phải dấu đầu lộ đuôi.

Khóe miệng Lâm Nhất nhếch lên, trong hai mắt huyết quang thoáng hiện, giơ tay lên kéo ra một đạo kim quang đột nhiên đánh xuống, lớn tiếng quát:

- Ngươi muốn chết.

Hổ Đầuvà lão Long đều không hẹn mà cùng cầm đao vung gậy đánh về phía Sử Bình.

Sử Bình không dám ra vẻ thong dong nữa, vội vàng thối lui, dữ tợn hô to:

- Tặc nhân ở đây.

Vào nháy mắt này, xung quanh khe núi vang ầm ầm. Ngay sau đó mấy chục bóng người từ dưới lòng đất phóng lên cao, cũng đều ném ra mấy trăm tới cả ngàn ngọc bài, theo đó hào quang pháp lực lập tức bùng lên, một tòa đại trận trăm dặm bỗng nhiên thành thế. Thoáng chốc lại vang lên tiếng nổ đinh tai nhức óc, kim kiếm, ngân đao, thiết bổng đều bị cấm chế ngăn cản. Khí cơ cuồng loạn đột nhiên nổ tung, đất rung núi chuyển.

- Ồ.

Lâm Nhất thấy thế công thất bại liền lớn tiếng hét to, lập tức lắc mình nhảy lên. Người hắn còn ở giữa không trung, pháp lực Động Thiên trung kỳ đại thành trong nháy mắt đã ùa vào Kim Long kiếm, sau đó hung hăng huy động song chưởng, một đạo kim quang nghìn trượng mang theo uy thế như núi gào biển động chém tới.

Hai huynh đệ không dám chậm trễ, cường địch đột nhiên tấn công. Thiết bổng Thiên Sát rời tay mà ra, thế công vô cùng, một ánh đao huyễn hóa ra chin đạo phong ảnh, phá không trảm bụi!

Đồng thời, mấy chục bóng người ở xung quanh sơn cốc đồng loạt đánh ra thủ quyết. Sơn cốc đại trận hiển uy, trong phạm vi trăm dặm, nghìn trượng trên dưới lập tức sát khí dày đặc. Ầm ầm, lại một trận tiếng nổ điếc tai, thiên địa đột nhiên rung chuyển mấy cái. Mà đại trận vẫn liền một khối mà không thể phá vỡ, khiến cho thế công sắc bén của ba huynh đệ đều thất bại.

Lâm Nhất từ trong không trung lảo đảo ngã xuống, vẫn không cam lòng, cắn chặt răng thấp giọng quát:

- Phá Long quyết, phá hết trận pháp thiên hạ, phá cho ta...

Hắn thu hồi Kim Long kiếm, lại phóng lên cao, cũng ra sức đánh ra song quyền mà oanh kích liên tục. Từng đạo long ảnh màu vàng xuất hiện, cũng đầu đuôi nối nhau, trong nháy mắt hóa thành một đạo kim long trăm trượng, lắc đầu vẫy đuôi, giương nanh múa vuốt gào thét mà đi.

- Ầm.

Lại một tiếng nổ như sấm đánh vang lên, kim long trăm trượng vỡ tan, lại chỉ đổi lấy sự run rẩy của ngàn vạn cấm chế. Dưới sự gia trì của mấy chục đạo pháp, trận pháp cực lớn đó trong nháy mắt lại trở nên nguyên vẹn.

Lâm Nhất thất bại, ngây ngốc bồng bềnh trong không trung.

Có tiếng cười lạnh quen thuộc từ ngoài trận truyền đến:

- Ha ha! Đây là hỗn nguyên đại trận, từ Động Thiên kết giới của gia sư diễn biến mà thành, cái này nhìn thì là trận pháp, nhưng lại khác thường mà uy lực vô cùng. Lâm Nhất, ngươi cho dù là tam tu nhất thể, hơn nữa thủ đoạn cao cường, hôm nay cũng vẫn khó thoát khỏi kiếp nạn, ha ha.

Lâm Nhất im lặng một lát, căn bản không để ý tới tiếng cười đó, quay đầu hai mắt, quang mang tím đỏ trong hai mắt bắn ra, đột nhiên trầm xuống dưới, quát lạnh:

- Chạy đi đâu.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free