Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Vô Tiên - Chương 2528:

Hổ Đầu nện xuống không hề nhẹ. Hắn bị ném ra hơn trăm trượng, một nửa người bị treo ngược trên cây, phải giãy giụa hồi lâu mới có thể bò lên.

Lão Long thì càng thảm hơn, nằm cứng đờ trên sườn đồi cách đó không xa, thật giống như là đã bị ngất rồi.

Hổ Đầu mở miệng gọi Long ca, nhưng không có tiếng trả lời, hắn muốn chạy đến xem xét tình hình nhưng lại phát hiện chân trái của mình cứng đờ, hoàn toàn không nghe theo sự điều khiển của hắn. Hắn vung quyền, đánh vào cái chân bị thương của mình, đau đớn đến mức gương mặt co rúm. Nhưng trong nháy mắt kia, hắn cũng đã nhân cơ hội nhảy bật lên, chỉ trong chớp mắt đã nhảy lên trước được hơn mười trượng, sau đó lại là một tiếng “bịch vang lên.

- Long ca, mau tỉnh lại, bây giờ không phải là lúc để ngủ...

Hổ Đầu trở mình ngồi dậy, thuận tay đánh cho Lão Long bên cạnh mấy quyền. “Phanh một tiếng trầm đục, tiếp đó lại là một tiếng “A. Người rốt cuộc cũng đã tỉnh, nhưng vừa tỉnh thì lại không nhịn được mà rên rỉ mấy tiếng. Lúc này, hắn mới phát hiện là mình vừa đánh trúng vết thương của đối phương, nên cảm thấy rất áy náy. Hắn đưa tay vuốt ve, có chút hoảng loạn nói:

- Ài... Ta nói, ngươi chắc vẫn còn chịu được...

Lão Long đẩy tay của Hổ Đầu ra, tự mình chống đỡ, gắng gượng ngồi dậy, vừa thở hổn hển vừa đảo mắt nhìn quanh.

Tu vi của lão đại Lâm Nhất đột nhiên tăng vọt, lực đạo quá mạnh mẽ, lão bị hất tung, thiếu chút nữa đã bị ngạt thở. Mà lúc độc đấu với hai đại Ma Tôn, trên thân vốn đã có rất nhiều thương tích, tình trạng hiện tại ra sao...

Hổ Đầu thấy Lão Long không có gì đáng ngại rốt cuộc cũng yên lòng hơn. Hắn cố nặn ra một nụ cười, rồi lại không nén được lo lắng, nghiêng đầu nói:

- Lão đại...

Ở phía trên Cửu Long trì trong sơn cốc, bóng tối bao trùm, ánh trăng hoàn toàn bị che giấu. Đúng vào lúc này, chợt có một dáng người phóng lên trời, tiếng nói vang chấn bốn phương:

- Quang diệu bát cực, cửu chuyển quy nhất...

Dáng người đột nhiên xuất hiện ở phía trước kia chính là Lâm Nhất. Hắn một lần nữa khí thế cuồng bạo, mặc kệ đối phương là ai, chiến ý hừng hực, hoàn toàn là dốc sức đánh cược một lần, mong muốn nghịch chuyển càn khôn! Chỉ thấy cánh tay hắn vung lên, trên đầu ngón tay bạch cốt đột nhiên lé lên một tia ánh sáng yếu ớt. Giống như trong lúc ngủ say, mờ mịt mở mặt, như thể vạn vật vừa mới sinh ra, lại giống như tia nắng ban mai đầu tiên sinh ra từ hỗn độn, mở ra kỷ nguyên âm dương. Càng giống như một hỏa đăng trong đêm, đang dẫn đường cho đoàn thuyền quay trở về. Bất ngờ trong nháy mắt kia, tia sáng kia đột nhiên bùng lên, xé rách bầu trời đêm, bóng đêm bị xua tan, ngay sau đó cửu sắc hào quang nở rộ, lan tràn chiếu rọi khắp trời đất...

“Rặc rặc rặc rặc...

Hào quang chói mắt nổ tung, từng phiến hư không vỡ vụn, từng tầng từng tầng uy thế cường đại không hiểu theo đó quét ra, cả phiến thiên địa hơn trăm dặm đều chao đảo, xu thế vẫn tiếp tục lan tràn đến ngàn dặm chung quanh. Lăng Đạo và Thanh Diệp đứng mũi chịu sào nhanh chúng lùi lại phía sau, cuống quít né tránh, cả hai đều phun ra máu tươi, vội vã phi vội lên trời. Mọi người đứng ở phía xa xa quan sát trận chiến cũng bỏ chạy tứ tán, từng người chật vật không chịu nổi. Sức tàn phá của cỗ uy lực kia thật quá kinh khủng, cây rừng đều đổ gãy, núi cao sụp xuống, mặt đất rung chuyển.

Một chớp mắt sau, ánh sáng chói mắt kia chậm rãi tiêu tan, từng vòng ánh sáng lần lượt biến mất, bóng tối lần nữa bao trùm lấy vạn vật. Cửu Long trì lại trở nên lặng yên như trước. Nhưng mà, dáng người kia vẫn cô độc đứng ở đó, mặc kệ gió xô đẩy. Dưới ánh trăng, mái tóc đen của hắn tán loạn, quần áo xộc xách, nát tươm, rũ xuống ống chân chỉ còn lại xương trắng. Cả người hắn giống như một bộ hài cốt quỷ mị, lăng không đứng đó, vô cùng quỷ dị. Chỉ có huyết quang trong mắt hắn là chọc thẳng trời xanh, cuồng ý lăng nhiên vạn vật, ngạo nghễ bốn phương.

Vào lúc này, hai bóng người vội vã trốn về phía xa đã quay trở lại.

- Lăng Đạo, Thanh Diệp! Lâm mỗ nhường hai người các ngươi liên thủ, tái chiến.

..

Hai sư huynh đệ bọn chúng đến rất gấp. Sau khi nghe đối phương nói như vậy thì lập tức dừng chân, cả hai đều thoáng run rẩy, bộ dạng khốn khổ vô cùng. Áo choàng đen của Lăng Đạo đã dính đầy cát bụi, nét mặt thì xanh mét, bên khóe miệng còn vết máu, ánh mắt liên tục đảo tới đảo lui, có chút chần chờ. Mà Thanh Diệp thì càng thê thảm hơn, sắc mặt trắng bạch không còn một chút máu nào, hơi thở khá yếu ớt, là một bộ dạng không thể chống đỡ nổi nữa. Hai người bọn hắn tuy đã thoát được một kiếp, nhưng vẫn không cam lòng. Vốn còn định nhân cơ hội này quay trở lại để “nói lý lẽ, ai ngờ đối phương đã sớm có phòng bị. Mà tiếng quát lạnh lùng kia lại vang vọng khắp sơn cốc, trung khí dồi dào, uy thế bức người...

Nhưng mà trong nháy mắt kia, lại có một đám người từ trên trời bay đến. Đi trước là một nam một nữ, trong đó, người nam rau tóc trắng xám, dáng người mập mạp, còn chưa thấy người đã nghe thấy tiếng, giọng nói réo rắt như chuông đồng:

- Chuyện riêng của Thiên Hoang, không cho phép người ngoài nhúng tay vào! Vào lúc này, mấy vị đạo hữu Mã Minh Tử, Xuân Đạo Tử, Đan La Tử, Lữ Nguyên Tử sao có thể khoanh tay đứng nhìn...

Kẻ kia trực tiếp gọi tên từng người, khiến cho đám người đang đứng ở phía xa xem chiến phải vội vàng hiện thân. Mà đám người Trần Luyện Tử cũng quên bẫng việc phải ngăn cản.

Tình hình có biến, chuyện không thể làm! Lăng Đạo nhìn dáng người ở phía xa, không nhịn được mà thở dài một hơi, lập tức cùng Thanh Diệp quay người bỏ chạy về phía xa. Mà lúc hai người bọn chúng rời đi, còn không quên cúi đầu nhìn bóng người đang đứng trong sơn cốc.

Lâm Nhất không chú ý đến động tĩnh chung quanh, chỉ lạnh lùng nhìn chằm chằm vào hai dáng người đang vội vã rời đi. Khi thấy đối phương không quay lại hắn mới quay người lao xuống sơn cốc.

Ở bên trong sơn cốc, phía trên Cửu Long trì, mười mấy người vẫn còn đang giằng co. Trong đó có hai người bị vây ở chính giữa. Cả hai người kia đều bị rơi xuống mặt đất, một mực dây dưa với nhau. Người trên thân chi chít vết thương, dáng vẻ mệt mỏi không chịu nổi chính là Cửu Huyền. Mà ôm chặt ông ta không chịu buông tay chính là Thiên Sát khôi lỗi. Bao vây chung quanh chính là mười hai vị Thiên sát khôi lỗi còn lại, từng người đều rất lạnh lùng, một bộ dạng cảm tử.

Khi đạo thần thông kinh thiên động địa kia quét đến, cả hai bên đang ác chiến với nhau đều bị đè xuống, ngã lăn lốc trên mặt đất. Trong lúc Cửu Huyền còn đang ngơ ngác, không biết chuyện gì xảy ra thì đã bị một vị Thiên Sát khôi lỗi xông lên ôm chặt lấy. Ông ta sợ đối phương sẽ tự bạo nguyên thần, nên đã vội vàng điều động hết tu vi để giam cầm. Cứ như thế, cả hai bên đều ra sức giằng co với nhau. Nhưng mà, theo sự rời đi của Lăng Đạo và Thanh Diệp tình của ông ta càng trở nên nguy cấp.

Bóng người hung tợn kia đang từ trên trời giáng xuống, còn có một bàn tay lởm chởm xương trắng.

Cửu Huyền thấy vậy, thì liền trừng mắt hô to:

- Trần Luyện Tử, Trầm Nguyên Tử...

Ở trong suy nghĩ của Cửu Huyền, tuy Lâm Nhất hung ác, điên cuồng, nhưng vẫn không thể chống đỡ được uy lực của Huyết Sát. Chỉ cần đám thuộc hạ của ông ta là Trần Luyện Tử thừa cơ quấy nhiễu, tuy không dám khẳng định có thể chuyển bại thành thắng, nhưng ít nhất là có thể ngịch chuyển nguy tình. Chỉ là, khi ông ta vừa mở miệng kêu thì thì có hai đạo huyết quang đột nhiên vọt đến. Ông ta cảm thấy, thần hồn của mình chao đảo, pháp lực lộn xộn, dây trói bị buông lỏng, Thiên sát khôi lôi đang ôm chặt ông ta lập tức nổi điên. “Phanh một tiếng trầm đục, hai dáng người dính chặt nhau trong nháy mắt chia năm xẻ bảy. Máu thịt văng tung tóe. Vài đạo hồn ảnh vội vã tháo chạy tứ phía. Khi ông ta còn chưa kịp mượn nhờ phân thân bỏ chạy thì một Lôi kiếp lớn bằng vạc nước đã “Ầm một tiếng đánh xuống. Ngay sau đó, là hơn mười đạo lôi hỏa đồng thời tập kích. Đây chính là thiên sát thần lôi, chuyên diệt hồn phách!

“Oanh, oanh, oanh...

Sấm sét vang rền, uy chấn bát hoang, một vị đại cao nhân thành danh đã mấy vạn năm cứ như vậy mà thần hồn mai một!

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free