Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Vô Tiên - Chương 2538:

Lâm Nhất vừa rời khỏi động phủ thì đã đến bên bờ biển tĩnh tọa.

Bất kể là gió rít hay mưa tấp, dù là ngày hay đêm thì hắn vẫn ngồi đó không hề động đậy. Hắn giống hệt một tảng đá, không có pháp lực, không có sinh cơ, là một phần của núi đá. Mà hắn, cũng giống như là đang ngủ, ở trong mơ nhìn trời cao biến ảo, từ sâu trong linh hồn cảm nhận thủy triều lên xuống.

Một ngày kia, khi thải vân lại đầy trời, thì cũng đã ba năm trôi qua.

Cuối cùng, Lâm Nhất cũng vươn người đứng dậy, ống tay áo vung vẩy, phất nhẹ một cái, tiếp tục đạp không rời đi. Trong lúc hắn rời đi, còn không quên nhìn về phía ánh chiều tà ở phía chân trời, ánh mắt thâm trầm. Một khắc này, hắn giống như rũ bỏ hết gánh nặng trên hai vai, rũ bõ hết bụi bặm cửu sinh cửu thế.

Lão Long, Hổ Đầu, Tiên Nô cùng với đám người Mã Minh Tử, một mực cố thủ chờ đợi ở trên một ngọn núi cách đó chừng mười dặm. Thấy Lâm Nhất bình yên vô sự, mọi người đều như trút bỏ được gánh nặng, ai nấy đều cảm thấy nhẹ nhõm vô cùng.

Lâm Nhất nhấc chân, lướt đi trên mặt biển, cũng không làm bộ làm tịch, tốc độ của hắn là cực nhanh, hoàn toàn vượt xa độn pháp. Thiên địa quyết mà hắn tu luyện đã nhiều năm, rốt cuộc cũng đã đạt đến tình trạng thu thả tự nhiên.

Hoàng bà bà đang đứng trước cửa động phủ ở chân núi chờ đợi, trông mong. Nhưng bóng người giữa không trung lại đột nhiên lóe lên không thấy đâu nữa, bà bà đành phải bất đắc dĩ hừ một tiếng, rồi quay đầu nhìn về phía vợ chồng Lưu Tiên Nhi cách đó không xa, lắc đầu. Lúc này, thân thể mới lại còng xuống, chậm rãi rời đi. Cặp vợ chồng kia thì lại làm như không thấy gì cả, vẫn hưởng thụ thời gian nhàn nhã.

Lâm Nhất bước vào động phủ, cánh tay vung lên, mười hai vị Thiên Sát khôi lỗi trấn thủ nơi này lập tức biến mất. Bước chân của hắn không hề dừng lại, đã xuyên qua vách tường tiến vào trong tĩnh thách. Trong lúc vô tình, ánh mắt lướt qua lại khiến hắn chợt ngẩn ra.

Trên tấm thạch bích bên cửa tĩnh thất, bức tranh đá đã từng bị bụi phủ kín rực rỡ hẳn lên. Vị cô nương dung mạo xinh đẹp kia nhìn rất sống động, tăng thêm vài phần hấp dẫn, say mê lòng người. Mà ngũ quan của người đàn ông cũng trở nên rất quen mắt, chỉ là đã thiếu mất vài phần uy nghiêm, nhưng tăng thêm vài phần thanh tú tuẫn lãng...

Lâm Nhất duỗi tay chạm vào bức tranh trên thạch bích. Bất chợt, hắn khẽ thốt lên một tiếng, không tự chủ mà đảo mắt nhìn chung quanh. Gian tĩnh thất được bày trí rất đầy đủ, không dính một hạt bụi, hơn nữa còn không hề có cảm giác xa lạ, giống như hắn đã từng ở lại chỗ này nghìn năm, vạn năm.

Lúc độ kiếp, hắn đã không chú ý đến. Hôm nay, bất ngờ phát hiện ra, hóa ra, động phủ này được tu bổ lại và toàn bộ sự bày trí đều là có dụng tâm...

Lâm Nhất im lặng một hồi, rồi khoanh chân ngồi xuống trên giường đá, sau đó vươn tay sờ lên mi tâm của mình. Chỉ là, khi hắn vừa giơ tay lên đã lập tức buông xuống, nhịn không được mà nhoẻn miệng cười sung sướng.

Cũng không phải Yêu tu và Ma tu đã biến mất, mà là đã dung nhập vào bản thể. Lúc ấy, mọi chuyện diễn a quá bất ngờ mới khiến cho hắn bối rối không biết phải làm sao. Hôm nay, tam tu đã hòa thành một thể, tuy hai mà một. Đây có lẽ nguyên do khiến hắn nghênh đón cửu ách kiếp sớm, hơn nữa còn có thể vượt qua sự tra tấn của cửu sinh cửu tử.

Điều này chẳng lẽ không phải nói là, chỉ khi tam tu hợp nhất mới tu đến động thiên, hơn nữa đột phá la thiên là con đường nhất định phải đi qua.

..

Nhưng mà, cái mà Lâm Nhất phải chịu đựng chính là sự rèn luyện và dày vò tâm cảnh thần hồn, chứ không phải là phân thần luân hồi tái sinh như Yêu Hoàng. Hay nói một cách khác chính là, con đường mà Lâm Nhất đi chính là cảm ngộ cửu chuyển cảnh giới. Hai mươi năm chết đi sống lại, cũng không thể khiến cho tu vi động thiên hậu kỳ đại thành tiến thêm một bước nữa. Hôm nay, liệu hắn có được tính là đã vượt qua cửu ách kiếp số?

Hai mắt Lâm Nhất khép hờ lại, dùng thần thức để dò xét.

Gân cốt và kinh mạch quanh thân hắn, sau khi được Thăng Long quyết, Tẩy Tiên trì và Lôi kiếp rèn luyện đã cứng rắng đến độ có thể sánh ngang với kim thạch, rộng lớn như sông lớn. Hôm nay lại trải qua cửu chuyển rèn luyện, toàn bộ gân cốt đều trở nên cường đại hơn. Mỗi một khối xương, mỗi một tấc da, tấc thịt đều ẩn chứa khí cơ hùng hồn, hơn nữa bất cứ lúc nào cũng có thể bắn ra uy thế kinh thiên động địa.

Trong thức hải, hư nhượt không biên bờ. Nguyên thần phân thần từng tọa trấn nơi này đều đã biến mất, ở trong bóng tối vô biên, chỉ còn lại phù văn lập lòe, theo thứ tự là Động Chân Kinh, Động Huyền Kinh và Thái Tố kinh.

Khí hải, Thái Sơ chi khí tràn đầy. Mà khác với lúc trước, đoàn hào quang yếu ớt lúc trước đã biến mất không thấy đâu nữa, thay vào đó là một đoàn sương mù chậm rãi xoay tròn, hơn nữa còn có ngũ sắc mờ mịt, thần dị phi phàm.

Lâm Nhất vừa mới thử tâm niệm một phen, trời đất bỗng xoay chuyển.

Đoàn sương mù ngũ sắc mờ mịt kia, bao phủ một khu vực rộng chừng ngàn trượng. Chung quanh có cấm chế, hàng rào tự nhiên, y hệt hỗn độn âm dương sơ khai, ngũ hành lực lượng dũng động, sinh cơ mơ hồ, lại có xu thế biến hóa vô cùng. Mà ở giữa hư vô, bất chợt có từng đốm hỏa diễm lập lòe, giống như từng nhịp đập sinh mệnh, rồi lại tràn ngập thiên uy không hiểu, rõ ràng là thiên sát lôi hỏa có ẩn chứa tinh huyết thần hồn, trong cái rét lành lạnh lộ ra cái nóng rừng rực...

Đó là thiên địa kết giới? Nhưng nếu đó là kết giới lực lượng thì tại sao lại rất khác với những điều mà hắn biết? Bên trong tràn ngập khí cơ. Cứ cho là thiên địa kết giới, thì cũng không phải cùng một loại với thiên ma kết giới, chẳng lẽ điều này có liên quan đến việc cảnh giới tăng lên?

Nếu là vậy, thì la thiên tam cảnh có thể gọi là tam thanh cảnh, lần lượt là Huyền thiên thái thanh cảnh, nguyên thiên thượng thanh cảnh và thủy thiên ngọc thanh cảnh.

Lâm Nhất độ kiếp hai mươi năm, đã đạt đến cảnh giới nào rồi? Là Thái Thanh, thượng thanh, hay là ngọc thanh...

Lâm Nhất thu hồi thần thức, khẽ lắc đầu.

Tu vi pháp lực của Lâm Nhất mới đạt đến động thiên hậu kỳ, du cho tu vi cảnh giới đã bước vào la thiên, thì nhiều nhất cũng chỉ dừng bước tại thái thanh mà thôi, hơn nữa cũng không đạt đến đỉnh phong. Nên biết rằng, tu vi cảnh giới có thể nhờ cơ duyên để vượt quá mức quy định một bước, nhưng tu vi pháp lực lại không thể nào là giả được. Chuyện này giống như một đứa trẻ được khoác vào một bộ quần áo rộng thùng thình, muốn quần áo vừa thân, thoải mái dễ chịu thì chỉ có thể đợi ngày sau chậm rãi trưởng thành mà thôi...

Ngoài ra, nếu như cửu ách kiếp vắt ngang la thiên, vậy thì theo lý cửu sinh cửu tử luân hồi là tương ứng với ba tầng cảnh giới la thiên. Mà Lâm Nhất lại hiểu rõ từng tầng cửu chuyển cảnh giới, liệu ngày sau tu luyện có thể làm chơi mà ăn thật, nước chảy thành sông không?

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free