Vô Tiên - Chương 2581:
Tiên Nô ngước mắt nhìn về phía xa. Mái tóc nàng đen láy, như thác nước, lỏa xỏa tán loạn trước gương mặt xinh đẹp của nàng. Ánh chiều tà đỏ rực như máu. Từ phía xa xa, có một đạo hồng quan nhàn nhạt tiến đến. Đó giống như lưu tinh trụy lạc, lại giống như kinh hồng đụng vào tâm hải.
Tiên Nô ngưng thần dò xét, không nhịn được mà đứng bật dậy.
Cùng lúc này, ở giữa không trung Minh Nhai vịnh, truyền đến một tiếng bạo vang “Phanh. Kế đó, hào quang vặn vẹo, một bóng người thoáng hiện ra. Người kia, tóc tai, quần áo một thân rối bời, nhưng thần thái lại vô cùng bễ nghễ.
Đôi mắt Tiên Nô sáng bừng, rưng rưng, có chút nghẹn ngào lên tiếng:
- Sư phụ...
Trong đình cỏ trên bờ biển,r ất nhiều tu sĩ trợn mắt há hốc mồm. Đó là Lâm Tôn...
...
Lúc Lâm Nhất rời khỏi Yêu Hoang, thật sự cũng muốn đưa Đấu Tương và Thiên Tinh đi cùng. Mà hai người kia cũng thật sự có lòng đi theo, cũng không ngại cùng nhau sát cánh. Chỉ là Giác Phách nhắc lại lời căn dặn của đại sư huynh Tất Kháng, hắn đành phải rời đi một mình thôi.
Năm đó, Tất Kháng vì muốn giữ lại Lâm Nhất, nên đã khiến cho giao tình giữa hắn với ba huynh đệ bọn họ - gồm cả Đấu Tương và Thiên Tinh là rất tốt, nhưng lại sợ có người tạo phản, nên đã sớm nhắc nhở một câu. Nói ngắn gọn chính là, mặc kệ về sau Lâm Nhất hắn có như thế nào thì cũng không được trơ thành kẻ địch của Yêu Hoang, cũng không thể mang bất kỳ người nào của Yêu Hoang rời đi.
Thế gian này, chỉ có suy nghĩ ngu đần, cuồng dại, chứ không có người ngốc.
Từ sau khi Lâm Nhất một mình rời đi, liền không dám trì hoãn, kiệt lực thi triển Thiên địa quyết, một đường chạy nhu điên, chỉ muốn nhanh chóng quay trở về Thiên Hoang. Nếu như Thiên Ninh, Thiên Khí mưu đồ bất chính, thì Thiên Hoang trong tình huống bất ngờ, không kịp đề phòng khó mà tránh được một kiếp.
Nhưng mà một đường chạy đến, trên đường đi lại không hề có gì bất thường.
...
Lâm Nhất từ trên trời giáng xuống.
Tiên Nô lã lướt tiến lên nghênh đón, gương mặt nhỏ nhắn không giấu được sự vui vẻ. Ở trên bờ biển, rất nhiều tu sĩ vẫn còn chưa hết bàng hoàng.
Lâm Nhất thả thần thức, dò xét khắp bốn phương, rồi thở phào một hơi nhẹ nhõm. Sau đó cũng không nhiều lời, trực tiếp bắt lấy khuỷu tay của Tiên Nô rồi nhấc chân lăng không tiến về phía trước.
Hai thầy trò bọn hắn đột nhiên biến mất, sau một khắc, cả hai đã hiện thân ở một chỗ cách đó chừng mười vạn dặm.
Trên không trung Cửu Long trì, Lâm Nhất buông Tiên Nô ra, ánh mắt quét qua sơn cốc, chưa đợi người phát hiện ra, trầm giọng quát:
- Bản tôn ở đây, nhanh chóng đến gặp mặt.
Chưa đến một lát sau, từ Thí Kiếm thạch hạp cốc lần lượt có từng đạo thân ảnh hiện thân, đứng tụm lại một chỗ trên mặt đất. Trong đó có Lão Long, Hổ Đầu, ngũ đại trưởng lão Minh Nhai, còn có Các gia hào cường Không Đạo tử, tổng cộng không dưới trăm vị động thiên cao thủ. Tất cả đều nghe lệnh mà đến, hơn nữa còn lần lượt chắp tay hành lễ.
- Ha ha! Lão đại đến thật đúng lúc, trận pháp dưới mặt đất vừa mới được chế tạo xong. Ta và Long ca đang xem xét, rất rất là cao minh.
..
- Lão đại...
- Mã Minh Tử và chư vị đồng đạo bái kiến Lâm Tôn...
- Lâm Tôn, đứng như lời Hổ Đầu huynh đệ nói, dưới sự tương trợ của các vị tiền bối và chư vị đạo hữu, Hai Thiên Các chúng ta đã chế tạo xong địa cung cấm chế, mọi thứ đều đã đầy đủ hoàn mỹ, kính xin xem xét, chỉ ra chỗ sai.
Chỉ trong nháy mắt, hơn một trăm vị cao thủ đã đứng tụ tập lại khắp bốn phía. Cốc Tử Đan đến đây xếp bàn đưa rượu, tự biết thân phận mình thấp kém nên đã lặng lẽ đứng trốn sang một bên.
Mà Lâm Nhất cũng không có tâm trạng để hàn huyên, trong vài ba câu ngắn ngọn đã kể lại hết toàn bộ tình hình của Yêu Hoang và Ma thành Trung Dã, kế đó liền hỏi tiếp:
- Trước lúc bản tôn quay trở về, cường địch có xâm phạm hay không?
Mọi người lắc đầu nguầy nguậy, hai mặt nhìn nhau.
Ma Thành không chỉ tiêu diệt Yêu Hoang mà còn bắt đi Tất Kháng, điều này quả thật ngoài ý muốn mà cũng khiến người ta kinh hãi không thôi. Nếu như chín đại cao nhân Ma tu dẫn người xâm phạm, vậy thì Thiên Hoang khó mà tránh được kiếp nạn này. Nhưng mà, trong hai ba tháng Lâm Nhất rời đi, mọi chuyện vẫn êm đẹp.
Lâm Nhất cũng cảm thấy có chút ngoài ý muốn, chẳng lẽ hắn suy đoán sai rồi?
Mã Minh Tử bước ra khỏi đám người, rất hợp thời lên tiếng:
- Lâm Tôn! Mặc kệ Ma thành như thế nào, Thiên Hoang ta vẫn nên lấy bất biến ứng vạn biến. Hôm nay, trận pháp dưới mặt đất đã chế tạo xong, xem như không cần phải lo gì nữa, mọi việc ra sao, đến đâu tính đó cũng được...
Mọi người đều tán thành với ý kiến của ông ta, hiển nhiên là rất xam trọng cấm chế dưới mặt đất mà Hải Thiên Các chế tạo.
Mã Minh Tử gật đầu mỉm cười, rồi duỗi tay chỉ về phía cấm chế dưới mặt đất. Mọi người thì đứng tách sang hai bên, bày ra bộ dạng nói gì nghe nấy.
Từ sau trận náo loạn ở Minh Nhai, Thẩm Nguyên Tử vẫn chưa thể gượng dậy nổi. Mã Minh Tử đến từ Bách Khuê Cốc, được tộc đệ Mã Ninh Tử tương trợ, người sau vượt người trước, hơn nữa còn mơ hồ đã có thế trưởng lão thủ họa. Mà Lữ Nguyên Tử trời sinh tính tình cẩn thận, không thích tranh chấp. Hiện tại, Mã Minh Tử đã nghiêm nhiên trở thành người dưới một người, trên vạn người rồi.
Mà Lâm Nhất hoàn toàn không để tâm đến cấm chế, cũng chưa từng lung lay ý kiến của mình. Hắn khoát tay, cắt ngang lời Minh Minh Tử. Sau đó phất tay áo, chắp tay, nghiêm túc a lệnh:
- Khổng Đạo Tử mang theo Các gia tộc nhân cùng với các tiểu bối ở lại trấn thủ Minh Nhai, nếu có gì bất trắc thì phải dựa vào trận pháp cố thủ, chờ đợi viện binh. Đám người còn lại đều theo bản tôn đi xa..
Mã Minh Tử có chút lúng túng, khó hiểu lên tiếng:
- Lâm Tôn, dốc hết toàn bộ lực lượng như vậy, là để làm gì?
Lâm Nhất nhướng mày, thản nhiên nói:
- Đoạt lại Ma thành...
- Nếu như Lâm Tôn bỏ qua Ma thành thì cần gì phải quan tâm hư danh...
- Hừ! Xưa nay Lâm mỗ không màng thanh danh, chỉ cầu vạn chúng Bát Hoang vui vẻ an bình. Mà thế gian này làm gì có chuyện ngồi mát ăn bát vàng, không phải sinh tử chém giết thì làm gì có thu hoạch. Chỉ có tự tay chinh phục đó mới là thành của mình...