Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Vô Tiên - Chương 2589:

Phục Linh vô cùng nghi hoặc, nhưng lại không thể không tiếp nhận hiện thực tàn khốc, lạnh như bằng này. Khi bà ta từ trong cuồng loạn dần dần bình tĩnh trở lại, thì lập tức cảm thấy chán chường, hai mắt khép hờ, yếu ớt hít vào một hơi, hỏi:

- Ngươi muốn như thế nào...

Lâm Nhất Lặng yên nói ra:

- Ngươi dẫn ngươi chém tận giết tuyệt Cổ Hải tộc, chắc chắn là đã đoạt được Thần Khí thượng cổ, Cửu Thiên Giám. Mà ngươi và Thiên Ninh, Thiên Khí lại không nóng lòng tìm Cửu Thiên ách, trái lại còn dẫn người thẳng hướng Yêu Hoang. Theo ta được biết, Thiên Hoang cũng khó tránh được kiếp nạn này. Lại không ngờ được, mọi chuyện sau đó hoàn toàn nằm ngoài dự đoán...

Nói đến đây, hắn đột nhiên đổi giọng, hỏi:

- Thiên Ninh, Thiên Khí muốn làm gì, hai người bọn hắn và đám cao thu còn lại đi đâu rồi? Là ai đã đả thương ngươi, nói rõ ràng từng việc cho ta...

Hai mắt Phục Linh trợn tròn, lộ ra một tia tàn khốc, quát lớn:

- Ngươi cho rằng lão thân sẽ phun ra nửa câu nói thật sao? Năm đó Lăng Đạo cũng khó mà làm được...

Lâm Nhất vẫn trầm lặng như nước, điềm tĩnh nói:

- Lâm mỗ không phải là Lăng Đạo, mà ngươi cũng không còn là Đại Vu Ma Hoang...

Phục Linh có chút ngoài ý muốn nói:

- Ngươi dám giết ta...

Lâm Nhất hời hợt nói:

- Cảnh Sa cũng từng hỏi như vậy. Bính Phàm cũng có hỏi. Lâm mỗ không biết ngươi và hai người bọn hắn có gì khác nhau.

Phục Linh đột nhiên im lặng. Sinh tử luân hồi, vạn vật lẫn lộn. Cho dù là cao nhân động thiên hậu kỳ cũng không cách nào trốn thoát được số mệnh.

Lâm Nhất khẽ gật đầu, đưa tay chụp về phía trước một cái.

Ánh mắt của Phục Linh có chút mê mang, cũng không còn cường ngạnh như lúc trước. Bà ta có chút bất lực thở dài:

- Việc đã đến nước này, lão thân còn ngại gì...

Tay phải Lâm Nhất dừng bấm phát quyết, lạnh lùng nhìn Phục Linh có chút muốn nói lại thoi. Bất chợt, hắn phất ống tay áo, im lặng đứng đó.

Phục Linh là một người sớm đã nhìn thấy sinh tử, tâm trí cứng cỏi vượt quá mức bình thường. Mà trước mắt, vì sao bà ta lại lên tiếng cầu xin tha thứ, chính bà ta cũng có chút mờ mịt không hiểu. Tuy rằng, bà ta đã sống rất lâu, đến mức đã quên mất mình bao nhiêu tuổi. Chỉ là khi tất cả mọi chuyện sắp đi vào hồi kết, bà ta lại làm cái chuyện mà mình đã từng chán ghét, không thể chịu đựng nổi nhất.

- Ài! Sau khi chúng ta trở về Ma thành, đã có ý định biến Trung Dã, Ma Hoang thành của riêng. Mà Cửu Thiên Giám được xuất bản, lại thay đổi ý định ban đầu của Thiên Ninh, Thiên Khí và mấy vị Đại vu. Nhưng mà, muốn đi xa tìm kiếm cơ duyên Cửu Thiên, thì không thể không giải quyết tốt hậu quả. Vì vậy, hai người bọn hắn mới ra lệnh cho lão thân đến diệt trừ Cổ Hải đảo, chính là muốn giết người diệt khẩu.

Ai ngờ được, vẫn để tin tức lọt ra ngoài, cho dù là ngươi, ở Thiên Hoang xa xôi cũng biết đến sự tồn tại của Thần Khí...

Lâm Nhất nghe Phục Linh nói như vậy, thì liền hỏi:

- Nhưu thế nào là giải quyết tốt hậu quả? Lại vì sao mà phải giết người diệt khẩu.

- Nếu như chúng ta tiến đến Cửu Thiên thì không thể để Ma thành biến thành vật trong tay người khác được. Lúc trước là để tránh phiền phức, giết người diệt khẩu là việc cần làm. Mà khi tin tức Lâm Nhất ngươi giết chết Cửu Huyền, đoạt lấy Thiên Hoang truyền đến, hai vị trưởng lão Thiên Ninh, Thiên Khí e sợ ngươi sẽ càng ngày càng cường đại, khó đối phó được, nên đã đi trước ra tay...

Phục Linh dừng lại một chút, lại nói tiếp:

- Muốn bảo vệ Ma thành, chỉ có thể diệt trừ Yêu Hoang và Thiên Hoang. Trong hai nhà này, Yêu Hoang là yếu nhất, đã bị chúng ta hỏi tội, một lần hành động bắt sạch. Từ đó về sau, thừa thắng tiến về Thiên Hoang, ài...

Lâm Nhất nhếch miệng, không nhịn được mà tự giễu cười một cái.

Vì để kéo dài truyền thừa, thì cách tốt nhất chính là diệt trừ tất cả đối thủ. Năm đó, Tiên Hoang cũng làm như vậy, hôm nay, chín đại cao nhân Ma tu cũng thế. Mà Minh phu nhân và Lâm Nhất, tuy là mượn danh nghĩa chính nghĩa, nhưng thật sự lại không phải vậy. Nếu như vạn pháp quy nhất, tất cả người sử dụng sao không thể chung sống hòa thuận, hết lần này đến lần khác lại phải ngươi chết ta sống như vậy...

Phục Linh hít sâu một hơi, tiếp tục nói:

- Trên đường hành quân, Lăng Đạo và Thanh Diệp đột nhiên hiện thân đánh lén. Không biết là hai người bọn hắn nghe ngóng được tin tức từ chỗ nào, vậy mà đến để cướp đoạt Thần Khí. Bất ngờ không kịp đề phòng, nên lão thân mới bị trọng thương. Lại để cho hai sư huynh đệ bọn hắn đào thoát, sau đó mọi người đều giận dữ đuổi theo. Lao thân khó có thể chèo chống được nữa, đành phải quay về Ma thành chữa thương...

Thiên Hoang có thể may mắn tránh được một kiếp, vậy mà là vì Lăng Đạo và Thanh Diệp sao?

Lâm Nhất âm thầm lắc đầu, lập tức nhớ đến Nhạc Phàm và Đài An trốn trong Trung Dã, liền hỏi:

- Lăng Đạo và Thanh Diệp trốn đến đâu?

Phục Linh nghe hỏi liền đáp:

- Chỉ cần hai người kia đoạt được Cửu Thiên giám sẽ liền lập tức phân chia Cửu Thiên Môn kính, bằng không thì còn dây dưa đến cùng. Về phần hướng đi của chúng thì không thể biết được...

Lâm Nhất nghe vậy thì tự lẩm bẩm:

- Nếu nhu tiến về Linh Động, Hỗn Độn Tinh vực thì có lẽ sẽ tìm được Cửu Thiên môn kính...

Phục Linh ngạc nhiên, hỏi:

- Ngươi... Sao ngươi lại kết luận như vậy, chẳng lẽ ngươi đã từng thấy Cửu Thiên giám?

Lâm Nhất không cho là đúng mà nói:

- Suy đoán mà thôi! Lâm mỗ cũng không dám đoán chắc. Không ai có khả năng rời khỏi Hồng Hoang, trừ khi...

Hắn nói đến đây thì liền im bặt, khóe miệng nhếch lên nở một nụ cười, khó mà nắm bắt được.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free