Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Vô Tiên - Chương 2607:

Mà đoàn Tinh vân chia làm tám khu vực lớn nhỏ khác nhau kia chính là Bát Hoang Tinh vực. Ngoại trừ Thiên Hoang, Yêu Hoang, Ma Hoang, Trung Dã và Hoàng Tuyền đã biết ra, thì nhai ơi xa xôi nhất, cũng là nơi gần với ánh nắng mặt trời nhất chính là Linh Động và Hỗn Độn không hề giao tiếp với bên ngoài.

Theo lý, đám người Thiên Ninh, Thiên Khí và Lăng Đạo, Thanh Diệp là đã truy đuổi nhau đến tận Linh Động và Hỗn Độn Tinh vực, sau đó thì không rõ tung tích. Về phần tình hình cụ thể và tỉ mỉ ra sao, thì không một ai có thể biết được.

Lần này đi đã định trước hung hiểm khó lường.

Mà bất kể là để tìm kiếm Kỳ Nhi hay là Vũ Tử, hay là muốn đối phó với đám người Thiên Ninh, Lăng đạo, hoặc có thể là trả lại một cái công đạo cho Minh phu nhân thì Lâm Nhất đều đã vô thế phải làm. Dù cho có đi không có về, dù cho cửu tử nhất sinh.

Nên biết rằng, hôm nay còn sống, vẫn chưa thực hiện được lời hứa, còn chưa thấy được hết trời đất, còn có rất nhiều điều chưa biết, thì không cho phép bước chân của hắn dừng lại...

- Sư phụ! Đây là Hồng Hoang chí, năm đó Nô nhi lấy được từ chỗ Minh Cơ. Là do Minh phu nhân biên soạn, trong đó có một đoạn tóm lượt về Linh Động, Hỗn Độn tinh vân, có lẽ là sẽ có ích!

Lâm Nhất thuận tay nhận lấy miếng ngọc giản mà Tiên Nô đưa, sau đó liền quay người ngưng thần xem xét.

Từ sau khi tiến vào Hồng Hoang, hắn mới chỉ nhìn thấy dư đồ của Thiên Hoang, Ma Hoang, Yêu Hoang và Trung Dã Tinh vực. Mà có liên quan, tình hình của hoàng tuyền cũng khó thấy được chứ đừng nói đến những nơi xa xôi kia, vả lại còn thần bí khó lường như Linh Động và Hỗn Độn. May mà có Nô Nhi tâm tư kín đáo, ngày hôm nay xem như là tránh được không ít phiền toái.

“Hồng Hoang Chí, phần Linh động có viết: Linh Động Tinh vực, dùng cương phong cấm chế để ngăn cách từng tầng thiên địa, hơn nữa từng tầng thiên địa lại bất đồng, linh động khác thường, hơn nữa còn có hư không lộn xộn, thời gian nghịch chuyển, ảo cảnh liên tục, vô cùng quỷ dị, lại hung hiểm khó lường. Một khi xâm nhập vào bên trong, chỉ cần tu vi hơi yếu, định lực có chỗ thiếu sót sẽ vĩnh viễn rơi xuống, khó có thể tự kìm chế, cho đến khi pháp lực, thọ nguyên tiêu hao hết, mặc dù đã hóa thành một đám tàn hồn cũng không biết nên đi về đâu, đi về hướng nào. Một mình đần độn, phiêu phiêu đãng đãng, kết cục thê thảm như thế nào, có thể nghĩ.

“Hồng Hoang chí, phần Hỗn Độn có viết: Hỗn Độn Tinh vực, từ lúc thiên địa sơ khai, đã đen tối một màu không rõ. Sau khi tiến vào bên trong, sẽ gặp phải chấn động thiên địa xé rách. Chỉ cần không cẩn thận một chút, sẽ lập tức thịt nát xương tan. Ngay sau đó, sẽ còn có dị thú thượng cổ cản đường, tuy là ảo giác nhưng lại hung hãn vô cùng, đủ để khiến người chết. Ngoài ra, mặc dù vượt qua cửa ải khó khăn này, đến cuối cùng cần phải xuyên việt qua hỗn độn, không thể tránh được bóng tối vô biên dài đằng đặc và rét lạnh. Dưới sự nghiền ép của thiên địa cấm chế, con người chỉ thấy tuyệt vọng, tan vỡ...

Sau nửa canh giờ, Lâm Nhất mới buông miếng ngọc giản trong tay xuống, khẽ nhíu mày.

Hai tòa Tinh vực, Linh Động và Hỗn Độn nguy hiểm trùng trùng điệp điệp, quả thật vượt quá tưởng tượng. Đã như vậy, đáo cao nhân Ma tu kia còn muốn dùng thân mạo hiểm? Là Thiên Ninh, Thiên Khí cố tình gây ra hay là Lăng Đạo, Thanh Diệp tỉ mỉ tính toán?

Mà theo như lời nói của Minh phu nhân thì, muốn xuyên việt qua Linh Động, Hỗn Độn để tìm đến Cửu Thiên là vô cùng khó. Mà nếu như nàng đã biết rõ như vậy, thì có lẽ đã sớm ngờ trước được kết cục của Lâm Nhất, vì sao còn giả ý giữ lại...

Lâm Nhất vừa nghĩ đến đây, không nhịn được mà nhoẻn miệng cười khổ, liên tục lắc đầu.

- Lão đại! Nên khởi hành rồi, đừng có lề mà lề mề, khà khà...

- Lão đại! Đã ổn thỏa cả rồi!

Lâm Nhất thu lại cõi lòng dậy sóng, nhìn về phía Hổ Đầu giả vờ giả vịt trừng mắt, khiến cho đối phương vui đến mức cười khằng khặc.

Hắn giao miếng ngọc giản kia cho Lão Long, sau đó lại nhìn sang Tiên Nô bên cạnh mình, rồi chậm rãi nâng tay trái lên, để lộ ra Long Quyển thạch trạc trên cổ tay. Mà hắn còn chưa lên tiếng, thì nàng đệ tử của hắn đã lùi lại về sau mấy bước, hơn nữa còn rất quật cường, khẩu cầu lên tiếng:

- Sư phụ! Nô nhi rất cần tăng quá trình lịch duyệt, không thể cứ trốn tránh được...

Tục ngữ có câu, đứa trẻ càng lớn càng không nghe lời. Nha đầu kia theo sư phụ đã lâu, rốt cuộc càng lúc càng thể hiện rõ bản tính.

Lâm Nhất nhấc cổ tay lên, lắc lắc một hồi, rồi đột nhiên phất ống tay áo, quay lưng bước đi.

Tiên Nô thì dùng tay che miệng, lặng lẽ bước đến gần hắn, còn đưa tay bắt lấy ống tay áo của Lâm Nhất, bộ dạng giống như làm nũng, nhỏ giọng nói:

- Sư phụ! Nô nhi có Thiên Sát Vệ mà, không cần phải lo lắng! Còn nói nữa, không phải là trải qua mưa gió mới thấy được cầu vồng sao...

Lâm Nhất không rảnh để ý đến nàng, vẫn thờ ờ nhìn về phía xa.

Tiên Nô thấy sư phụ cũng không quở trách mình, thì âm thầm cười trộm một cái, giống như vừa làm xong chuyện xấu. Sau đó lại đột nhiên nhớ ra chuyện gì đó, nàng nói:

- Sư phụ! Nếu như Trần Tử tỷ tỷ tìm đến Thiên Hoang mà không thấy chúng ta, thì chắc chắn là sẽ rất thương tâm...

Lâm Nhất im lặng một hồi, bỗng nhiên cúi đầu nhìn về phía bên cạnh.

Tiên Nô ngẩng đầu lên nhìn hắn, trong ánh mắt lộ ra vài phần lo lắng.

Lâm Nhất dời ánh mắt, chậm rãi bay về phía trước mấy trượng. Khi hắn một mình đối mặt với tinh không mênh mông, chợt không nhịn được mà chậm rãi giơ hai tay lên, giang rộng ra. Trên bàn tay của hắn chợt hiện lên một chiếc vòng ngọc, bích thúy chói mắt. Kế đó, trước mắt lại hiện ra một bóng người áo trắng, thần thái giảo hoạt, vui vẻ. Mà chính vị cô nương lanh lợi kia đã gián tiếp phụng bồi, dây dưa với hắn hơn một nghìn năm. Trải qua bao nhiêu kiếp nạn, cũng mấy lần từ chỗ chết trở về. Nàng vậy mà lại quyết đoán, cương liệt như vậy. Ở bên ngoài Hạo Thiên cốc, trong nháy mắt nàng tự bạo, vẫn không quên để lại một câu bông đùa: Ta cùng ngươi đi đến chân trời xa xăm!

Hoa Trần Tử cũng được, mà Trần Tử cũng được, đều là một cô nương số khổ. Chỉ mong nàng có thể phụng bồi Hoàng bà bà, ở Hồng Hoang an nhàn sống qua ngày, không cần phải lo lắng, hãi hùng gì nữa...

- Ha ha! Không thể tưởng tượng được trong Hồng Hoang còn có nơi thú vị như Linh Động và Hỗn Độn. Hổ ca nhất định phải đến một lần...

- Ngươi ít ba hoa thôi! Chuyến này không được phép sơ sẩy...

Sau thời gian một canh giờ, hai huynh đệ kia đại khái là đã xem xong miếng ngọc giản kia. Tuy rằng cả hai người đều xoa xoa tay, nhưng một người lại không cho là đúng, một người thì lại không dám chủ quan!

Lâm Nhất nghe thấy động tĩnh sau lưng, liền lặng lẽ thu hồi vòng tay, hơn nữa còn nói:

- Lão Long nói không sai! Lần này đi không phải chuyện đùa!

Hai người, Long huynh, Hổ đệ kia mới vừa rồi vẫn còn đang tranh chấp, nghe vậy thì lập tức đồng thành nói:

- Mặc dù núi đao biển lửa, huynh đệ chúng ta cũng không ngại xông pha phía trước!

Tiên Nô cũng thừa cơ, dịu dàng nói xen vào:

- Còn có Nô nhi nữa...

Lâm Nhất lại đảo mắt nhìn ba người thân thiết với mình nhất, liên tục gật đầu, rồi cất giọng nói:

- Vả lại, xem xem Thiên địa quyết mà ta truyền thụ cho hai người các ngươi tiến cảnh thế nào rồi...

Hắn còn chưa nói xong câu thì đã đưa tay bắt lấy Tiên Nô, lăng không tiến về phía trước.

Trong nháy mắt kia, Hổ Đầu đột nhiên lớn tiếng la lên:

- Ài nha, thật sự không tốt, vả lại nhìn bên cạnh...

Hắn đưa tay chỉ một cái, thì nhân lúc Lão Long và Lâm Nhất đang còn chần chờ, thừa cơ phi thiên bỏ chạy, còn không quên đắc ý cười to:

- Hai vị đi chậm, Hổ ca ta đi trước một bước, gừ gừ...

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free