Vô Tiên - Chương 2661:
- Hai vị tiền bối có lệnh, vãn bối không dám không nghe theo!
Nàng không nói gì nữa, lướt về phía trước. Cấm chế thoáng thả lỏng, bốn vị Thiên Sát Khôi Lỗi theo sát phía sau.
Nhạc Phàm cùng Đài An nhìn nhau cười, chậm rãi đi theo.
Nhưng trong giây lát, đoàn người đã dừng lại.
Ngoài nghìn trượng, càn khôn giống như bị nghiêng đi, dường như vòm trời dựng ngược, hào quang bảy màu che nửa bầu trời. Xuyên qua đó, ánh sáng mặt trời chói mắt cũng như xa như gần dao động khó lường!
Tiên Nô đứng lặng, lại không nhịn được liếc mắt nhìn về phía sau.
Bốn vị Thiên Sát Khôi Lỗi chính là bốn nam tử trung niên vẫn hờ hững như trước, còn giống như từ trong giấc ngủ mê hàng nghìn hàng vạn năm tỉnh lại, sát cơ thâm trầm lại là uể oải đã lâu, lập tức muốn bạo phát, cho đến cuối cùng trở về hư vô. Nhạc Phàm cùng Đài An lại canh giữ ở hai bên cách mười mấy trượng, giống như hai thợ săn đang đợi giây phút thu hoạch. Trong tinh không mờ ảo phía xa hoàn toàn không có nửa bóng người...
Tiên Nô quay đầu nhìn về phía trước và lấy ra một thanh phi kiếm trông rất bình thường.
Một đường kiếm quang lao thẳng đến ngoài nghìn trượng rồi đột nhiên biến mất. Ánh sáng bảy màu kia chỉ hơi vặn vẹo, đã lập tức khôi phục lại trạng thái ban đầu. Đột nhiên vừa nhìn giống như tất cả đều không giống thường.
Nhạc Phàm đúng thời thúc giục:
- Cấm chế thiên địa chẳng qua cũng chỉ có như vậy. Tiểu bối Tiên Nô, không cần lo ngại!
Đài An lại lên tiếng đe dọa:
- Vừa có con đường ở trong tay thì nên rời đi thôi. Nếu lại do dự nữa, chắc chắn tự co sai lầm...
Cũng đúng là làm khó cho hai tiền bối Động Thiên đã thành danh nhiều năm, vì đối phó với một nữ tử cô độc bất lực yếu đuối mà chỉ để ý mặt đỏ, mặt trắng thay phiên lên sân, còn ra vẻ đạo mạo, đúng là vô sỉ!
Tiên Nô nội liễm điềm tĩnh, không thích tranh luận, dù có ủy khuất cực lớn hoặc là hoang mang, cũng một mình buồn chán ở trong lòng. đây cũng không phải là nhẫn nhục chịu đựng, ngược lại có ý nghĩa càng quật cường hơn. Nàng không để ý đến tiếng động phía sau, đột nhiên ống tay áo vung vẩy. Tám bóng người thoáng hiện, điên cuồng lao tới trước, thoáng chốc xoay chuyển tình thế, bất chợt tách ra tránh cấm chế kết giới, tiếp theo sắc bén sát cơ hung hăng đánh về phía Nhạc Phàm cùng Đài An. Cùng lúc đó, nàng dẫn theo bốn vị Thiên Sát Khôi Lỗi còn lại nhân cơ hội rời đi.
Nhạc Phàm cùng Đài An sững sờ, có chút khó tin.
Biến hóa khác thường lại đột nhiên xuất hiện, ngoài dự đoán! Một nữ tử tiểu bối Phạm Thiên mềm yếu không chịu nổi, cuối cùng lại dám ra tay đánh lén hai vị cao nhân Động Thiên? Nàng là điên, hay là có ý định tìm chết?
Có câu nói hay, có sư nào tất có đồ đệ ấy!
Trong lúc suy nghĩ, tám bóng người điên cuồng tách ra và lao vọt tới gần.
Tiểu nha đầu kia không đáng để nhắc tới, tám vị Thiên Sát Khôi Lỗi lại có tư thế liều mạng!
Nhạc Phàm cùng Đài An không dám chậm trễ, vội vàng bấm động thủ quyết. Hai người bọn họ mới lấy ra pháp lực giam cầm xung quanh, lại có ánh sáng bùng lên.
- Ầm, ầm, ầm...
Theo sau đó là tiếng nổ điếc tai nhức óc, hư không rách nát, sát cơ sắc bén cuốn ngang ra khắp nơi, uy thế mạnh không thể đỡ!
Nhạc Phàm cùng Đài An có chút bất ngờ không kịp đề phòng, trong nháy mắt đã bị pháp lực mạnh mẽ đánh vào trên thân. Hai người rên thảm một tiếng, vội vàng lui ra phía sau tránh né, còn vẫn không quên phát động pháp lực thi triển tập kích ngược.
Trong chớp mắt đó, những bóng dáng điên cuồng kia chỉ còn lại có năm, cũng đã đều bị lực kết giới giam cầm không thể giãy giụa. Nói cách khác, nếu chậm một bước nữa, năm Thiên Sát Khôi Lỗi sẽ cho tự nổ nguyên thần giống như ba người khác...
Nhạc Phàm miễn cưỡng mới đứng vững, chỉ cảm thấy ngực nát, khí huyết cuồn cuộn, vội vàng thở hổn hển vài hơi, lúc này mới đỡ, hiển nhiên là bị thương nhẹ.
Tiểu nha đầu kia quả thực cùng một đức hạnh với sư phụ nàng, không động thủ thì thôi, ra tay lại phải liều mạng. Còn muốn đồng quy vu tận? Chỉ tiếc tu vi của ngươi quá yếu...
Đài An chỉ bị nguyên thần của một Thiên Sát Khôi Lỗi tự nổ, lại đúng lúc ngăng cản được. Hắn thấy bản thân không lo ngại, vội vàng nhắc nhở:
- Đạo huynh, có để mặc cho tiểu bối này bỏ chạy...
- Việc đã đến nước này, chúng ta khó nói rõ được...
Ngoài mười mấy trượng Nhạc Phàm vẫn còn khiếp sợ, nghe tiếng liền giơ tay lên ngắt lời, không nói nhiều đã xoay người lại đuổi theo.
Đài An hiểu ý, sau đó vội vàng bay nhanh.
Dễ thấy, nếu để cho tiểu nha đầu kia chạy thoát, quay đầu lại sư phụ của nàng sao có thể đồng ý bỏ qua. Bây giờ tên đã trên dây, không bắn không được. Đã làm chuyện xấu thì dứt khoát làm tới cùng!
Tiên Nô toàn lực bay, bốn vị Thiên Sát Khôi Lỗi không nhanh không chậm đi theo xung quanh. Tuy nhiên nàng lại phát hiện có người đuổi theo sau lưng.
Ôi! Ba vị Thiên Sát Khôi Lỗi đã bỏ tính mạng, cũng chỉ miễn cưỡng trì hoãn được một lát. Dưới sự truy kích của hai vị cao nhân Động Thiên hậu kỳ, cuối cùng vẫn không thể nào chạy trốn. Tuy nhiên, cấm chế thiên địa nguy hiểm vạn phần. So với tùy tiện chịu chết, ngược lại không bằng liều mạng lần cuối cùng! Chỉ là vì sao lão Long cùng Hổ Đầu còn chưa hiện thân...
Tiên Nô chưa nghĩ ra cách đối phó, hai bóng người phía sau đã đến cách hơn mười dặm. Lúc này nàng mới phát giác tu vi cùng với độn pháp của mình quá kém cỏi, vội vàng giơ lên vẫy tay một cái. Bốn vị Thiên Sát Khôi Lỗi đồng thời thò tay chộp tới, mang theo nàng bỗng nhiên xông về phía trước. Lúc nào có đi nhanh thế nào đi nữa cũng không mau hơn độn pháp của cao nhân Động Thiên hậu kỳ. Trước sau chỉ mấy hơi thở, hai bên truy đuổi đã chỉ còn cách nghìn trượng.
Nhạc Phàm thấy Tiên Nô đã không còn chỗ có thể trốn, không hề chậm trễ lại thò tay chộp tới. Đài An theo sát phía sau, trái và phải cùng đánh.
Bọn họ không thể cho tiểu nha đầu kia có bất kỳ cơ hội nào, để tránh xảy ra phiền phức. Còn phải giải quyết trước khi lão Long, Hổ Đầu đến, kẻo trước sau gặp họa...
Bốn vị Thiên Sát Khôi Lỗi dẫn theo Tiên Nô đi tới gấp rút, khí cơ xung quanh biến hóa. Chỉ chớp mắt, tất cả pháp lực của năm người bị ngăn cản.
Nhạc Phàm nhanh như chớp, thuận thế bấm quyết chỉ ra. Còn không đợi hắn lại thi pháp, lại nghe “chém" một tiếng, có thứ gì đó xuyên qua ngực. Hắn trố mắt ngạc nhiên, chợt dừng lại, cơ thể lập tức chia năm xẻ bảy...