Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Vô Tiên - Chương 2671:

- Thiên Ninh trưởng lão, giao ra Cửu Thiên giám thì có thể tránh được cái chết...

Hai bên cách nhau trăm trượng, có thể nói là trong gang tấc. Nhưng nếu ra tay, xung quanh bị thần thông pháp lực bao phủ, bất kể là ai ở chỗ này cũng chỉ có thể toàn lực ứng chiến, không còn cách nào khác.

Thiên Ninh nghĩ rằng hôm nay bất ngờ có lòng lương thiện hiếm có, chỉ là không ngờ được sẽ có kết quả như vậy. Hắn nhìn Thiên Khí phía xa lặng lẽ lắc đầu, ánh mắt nóng bỏng dần ảm đạm, nhưng không có tuyệt vọng, hoặc là cầu xin tha thứ. Ngược lại hắn nhìn về phía Lăng Đạo, giọng điệu mang theo vài phần hiu quạnh, thản nhiên nói:

- 'Cửu Thiên giám' là vật không lành, giữ lại cũng vô ích. Ta sẽ phá huỷ nó, để tránh cho nó gây hoạ cho người khác...

Hắn còn chưa nói dứt lời thì vòng ngọc trong tay đã biến mất.

Lời nói và việc làm như vậy không phải là muốn cho thấy thứ hại chết Thanh Diệp cùng hai vị đại vu không là âm mưu gì, mà là thần khí. Nếu như Thiên Ninh ta khó giữ được tính mạng, lại sẽ mang theo thần khí rơi vào luân hồi. Ngươi Lăng Đạo tuy chiếm thượng phong, lại chắc chắn không thu hoạch gì. Không tin cứ chờ xem, thắng bại còn chưa thể biết được đâu!

Lăng Đạo thấy Thiên Ninh cứng rắn như vậy lại không thấy có gì kỳ lạ. Vừa rồi vì trưởng lão ma tu cũng tỏ ra hiền hòa với thế hệ sau. Hắn không cho là đúng hừ một tiếng, bỗng nhiên giơ ma thương ba trượng lên.

Thiên Ninh lại một tay gập lại, một tay bấm quyết, uy thế Động Thiên hậu kỳ chậm rãi tản ra, cả người có vẻ ung dung tự nhiên. Chỉ là cơ thể gầy gò của hắn cùng chòm râu bạc hơi phất phơ nhìn có chút yếu ớt không chịu nổi gió, trong gương mặt già nua càng lộ ra vài phần bi tráng khó hiểu nổi.

Ngoài nghìn trượng, Tu Tế cùng Thân Đạt đều xoay người sang chỗ khác. Nếu không đành lòng đứng ngoài quan sát thì lảng tránh mới là lựa chọn tốt nhất.

Thiên Khí lại nhịn không được nhìn về phía đó, trong thần sắc có chút giãy giụa.

Tu đạo cả đời trải qua vô số tranh đấu. Đấu với trời, đấu cùng đất, còn có đấu cùng ân oán tình thù không thể nào hết. Cuối cùng, lại tranh chấp cùng đồng môn, anh em giết hại lẫn nhau. Lại đấu tới chết đi sống lại, đấu tới vui vẻ tới quên cả trời đất. bất kể thắng bại là gì cũng không thấy có ai ung dung tự tại. Chỉ có bóng dáng mệt mỏi chạy trong thiên địa, bận rộn mà vẫn tịch mịch, hoảng sợ như trước!

Vào lúc cuộc tranh đấu phân sống chết sắp tiến hành, trong phút chốc, phía xa đột nhiên có người kêu lên:

- Khoan động thủ đã...

Bất kể là Lăng Đạo, Thiên Ninh hay Thiên Khí cùng hai vị đại vu nghe tiếng đều thoáng ngẩn người ra.

Chỉ thấy phía xa xuất hiện hai bóng dáng già nua. Người thứ nhất có gương mặt vàng như nến, trên người đầy vết thương, một người với mặt vội vàng, liên tục xua tay ra hiệu.

Bất kể thế nào, cả hai đều chật vật không chịu nổi.

Lăng Đạo thấy rõ người tới thì vẻ mặt trầm xuống, quát lên:

- Đài An, hai người các ngươi rời đi từ lâu, tại sao hôm nay lại xuất hiện ở đây...

Vào giờ phút này, hắn không muốn có người tới tham gia náo nhiệt. Ánh mắt hắn rơi vào trên thân Nhạc Phàm, lại không nhịn được nghi ngờ nói:

- Sao ngươi lại có bộ dạng như vậy?

Người tới không phải là ai khác mà chính là Đài An cùng Nhạc Phàm. Hai vị trưởng lão Ma Thành trước kia, bọn họ tại sao lại chật vật như vậy? Nhạc Phàm chỉ còn lại có tu vi Động Thiên hậu kỳ tiểu thành, hiển nhiên đã bị tổn thương nặng nề gây ra. Lấy cảnh giới ban đầu của hắn thì ai có thể làm hắn bị thương chứ? Nhất là Đài An, lại dám lên tiếng ngăn cản trong thời điểm mấu chốt như thế, lại vì nguyên nhân nào...

Trong nháy mắt, Đài An cùng Nhạc Phàm đã tới gần.

- Không được tới gần!

Thiên Khí đột nhiên đứng ra, vẻ mặt đề phòng. Tu Tế cùng Thân Đạt cũng di chuyển, cùng hắn đứng chắn ngang thành một hàng ngăn cản lối đi của người tới. Không cho người ngoài nhúng tay vào tranh đấu ở đây. Có lẽ ba người hắn cho rằng có khả năng bảo vệ được sự công bằng duy nhất.

- Ôi! Để cho người ta nói một câu thì có khó khăn gì chứ?

Thiên Ninh trước sau vẫn để ý tới tình hình biến hóa bên trong, chợt thấy khả năng xoay chuyển, hắn đnag thản nhiên tự nhiên lại không nhịn được hai mắt lóe sáng, lập tức không nhịn được thở dài một tiếng. Hắn hoàn toàn không cảm kích trước lòng tốt của Thiên Khí cùng hai vị đại vu, ngược lại có chút oán giận. Ba người lại muốn ta với Lăng Đạo phân ra thắng thua như vậy sao?

Hai lão già bị ép phải dừng lại liền giơ tay làm lễ cùng mọi người. Mặc dù hai bên thuộc hai phe địch ta, tốt xấu gì vẫn còn nguồn gốc ma tu. Nhạc Phàm không đợi Đài An lên tiếng, vội vàng thở hổn hển, giành nói:

- Các vị tranh chấp như vậy chính là trai cò đánh nhau, mặc cho ngư ông được lợi...

Câu nói này nghe có vẻ kỳ lạ, ai là trai cò, ai là ngư ông?

Vẻ mặt Thiên Khí cùng hai vị đại vu không hiểu. Thiên Ninh dường như suy nghĩ tới điều gì. Lăng Đạo lại trực tiếp thét hỏi:

- Mong chỉ giáo cho?

Nhạc Phàm nói tiếp:

- Lâm Nhất bình định Yêu Hoang, đánh chiếm Ma Thành, chém giết rất nhiều người và bắt sống Phục Linh trưởng lão...

Bất luận là Thiên Khí cùng hai vị đại vu, hay là Thiên Ninh cùng Lăng Đạo đều giật mình kinh sợ tới biến sắc!

Câu nói này quá kinh người!

Tiền đồ chưa biết, sào huyệt không còn. Ma Thành thay chủ lại có nghĩa là đường lui không còn. Mà kẻ cầm đầu gây họa không ngờ là Lâm Nhất kia, hắn muốn làm gì?

Tuy nhiên, chuyện kinh người còn đang ở phía sau...

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free