Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Vô Tiên - Chương 2702:

Trên tinh thạch, năm người ngồi yên lặng.

Bọn họ đã từng là oan gia thù địch, đối thủ ngươi lừa ta gạt, bây giờ lại lẳng lặng ngồi chung một chỗ trên tinh thạch. Hai bên đều đã tiêu hao hết tu vi, lại mệt mỏi không chịu nổi, cũng không có tâm tư tranh đấu dài ngắn, ngược lại là ngươi nhìn ta, ta nhìn ngươi, sau đó cùng nhìn về một phía, giữa bọn họ có sự ăn ý hiếm thấy.

Sau khi Lăng Đạo bước vào Thiên giới, một mình chạy rất nhanh. Hắn cố gắng đến Cửu Thiên sớm một bước, có ý muốn nhân cơ hội thoát khỏi sự ràng buộc. Tuy nhiên, hắn còn có một suy nghĩ ổn thỏa nhất: Nếu không thể thực hiện được mong muốn, ít nhất phải chiếm trước tiên cơ. Đến lúc đó không quan tâm đối mặt với Thiên Ninh, Thiên Khí hay là Lâm Nhất phía sau, hắn cũng có thể dùng khoẻ ứng mệt có thắng không bại!

Kết quả là khi Lăng Đạo không chạy nổi, hắn không tuyệt vọng mà kiên trì chờ đợi. Nếu không ngoài dự đoán, tất cả sắp có biến số!

Thiên Khí cùng Thiên Ninh không phải không hiểu được suy nghĩ của Lăng Đạo, mà thấy không đáng để vạch trần. Chỉ cần đối phương không nhân cơ hội đánh lén, hai người bọn họ cùng Tu Tế, Thân Đạt sẽ tiếp tục giả vờ hồ đồ. Nếu trong khi chờ đợi có khả năng xoay chuyển, vậy bọn họ sẽ mỏi mắt mong chờ...

Một canh giờ trôi qua, hướng tới vẫn không thấy bóng dáng ai cả. Ba canh giờ trôi qua, pháp trận xung quanh vẫn là sương mù xoay quanh.

Lăng Đạo bỏ qua mảnh vụn thần thạch trong tay, tiếp theo lấy ra hai khối thần thạch cầm ở trong lòng bàn tay. Hắn vừa luyện công hút vào pháp lực trong thần thạch, vừa cười thâm trầm nhìn chằm chằm vào phía xa. Trải qua một lúc không ngừng thu nạp điều tức, tu vi tiêu hao hết từ lâu cuối cùng có khởi sắc.

Thiên Khí, Thiên Ninh cũng không nhàn rỗi, hai người bọn họ cùng Tu Tế, Thân Đạt đều cầm tinh thạch trong tay liều mạng thu nạp...

Lại là hai canh giờ trôi qua, Lăng Đạo vung hai tay lên vỗ nhẹ vài cái. Xung quanh chồng chất những mảnh vụn tinh thạch cũng không rơi xuống đất, mà theo pháp lực đột nhiên nhẹ nhàng bay về phía xa, bay ra ngoài trận. Hắn thấy Thiên Khí, Thiên Ninh nhìn qua với vẻ đề phòng cùng kinh ngạc thì không nhịn được cười đắc ý, nói:

- Các vị cứ bình tĩnh, lăng mỗ đã ở chỗ này nghỉ ngơi tròn hai ngày. Bây giờ cuối cùng đã khôi phục lại một phần tu vi, đúng là may mắn!

Hắn nói ra chân tướng, toàn thân trên dưới vẫn hoàn toàn không có pháp lực, rõ ràng vẫn là dáng vẻ tu vi tiêu hao hết, ngay cả mảnh vụn tinh thạch cũng biến mất không thấy bóng dáng, cả người không nhìn ra bất kỳ sơ hở nào.

Thiên Khí cùng Thiên Ninh, Tu Tế, Thân Đạt ngồi vây quanh thành một vòng tròn liền trao đổi ánh mắt, mỗi người đều quét sạch mảnh vụn tinh thạch bồng bềnh xung quanh mình. Ai nấy đều rất đề phòng, lặng lẽ không nói chuyện. Phải biết Lăng Đạo cũng có vết thương trong người, lại chiếm được cơ hội nghỉ ngơi trước nên đã âm thầm khôi phục lại một phần tu vi. Trước đây nếu hắn có ý đồ gây rối thì vẫn làm cho người ta thật sự khó có thể ứng phó nổi.

Đúng vào lúc này, phía xa dường như có động tĩnh.

Chỉ thấy ngoài mấy trăm dặm từ hướng đi tới xuất hiện một quầng ánh sáng màu trắng. Mới đầu còn lúc ẩn lúc hiện, trong giây lát đã nhìn ra được ánh sáng. Ánh sáng màu trắng này bao quanh hai bóng người đi qua sương mù màu tím, trên đường đi cũng dừng lại vài lần giống như pháp lực khó có thể chống đỡ, nhưng vẫn giãy giụa chậm rãi đi tới.

Chờ qua một nén hương, quầng sáng này cuối cùng đã tới gần pháp trận tinh thạch. Trong đó tình hình của nữ tử áo trắng còn tạm được, nhưng nam tử toàn thân mặc áo xám lại có vẻ cực kỳ mệt mỏi. Đặc biệt là thân hình hắn lay động, kéo theo ánh sáng hộ thể cũng chớp hiện không ngừng, giống hệt như nỏ mạnh hết đà, hoặc đã tiêu hao hết tu vi.

Lăng Đạo cùng đám người Thiên Khí, Thiên Ninh ngồi ngay ngắn bất động, thần sắc mỗi người đều lộ vẻ quan tâm.

Một nam một nữ kia thoạt nhìn giống như huynh muội, thật ra một đôi sư đồ, Lâm Nhất cùng đệ tử của hắn Tiên Nô.

Ánh sáng màu trắng lóe lên, hai bóng người xông vào pháp trận.

Lâm Nhất rốt cuộc đã tới. Hắn dẫn theo Tiên Nô đi tới trên tinh thạch ở giữa, thân hình rơi xuống cách đó mấy trăm trượng và thở hổn hển vài hơi, lập tức vứt bỏ đệ tử đi thẳng về phía trước, gật đầu hô to:

- Tình hình của các vị cũng không tệ lắm, Lâm mỗ lại vô cùng mệt mỏi đấy!

Hắn khẽ phất tay áo, chắp hai tay sau lưng, bước đi thong thả, ngước mắt nhìn xung quanh, tư thế rất thoải mái. Trong lúc đi, khí tức của hắn không ngừng tản ra, tu vi uy thế như có như không, rõ ràng muốn che dấu tình trạng lúng túng, lại giấu đầu hở đuôi.

Năm vị cao nhân ma tu ngồi ở tại chỗ, không ai đứng dậy nói chuyện, cũng không có ai lên tiếng trả lời, chỉ nhìn chằm chằm vào bóng người áo xám lay động với vẻ mặt khác nhau.

Trong nháy mắt, hai bên cách nhau trăm trượng.

Lâm Nhất hình như phát hiện ra sự khác thường, từ phía xa đã thu hồi ánh mắt và dừng chân, kinh ngạc nói:

- Các vị, đây là...

Hắn còn chưa nói dứt lời, một ma thương màu đen thình lình lao tới với sát cơ sắc bén, nhanh như tia chớp, trong nháy mắt lại lao qua hơn một trượng.

Cùng lúc đó, Tu Tế cùng Thân Đạt vẫn còn ngồi ngay ngắn đột nhiên rời mặt đất bay lên, lao thẳng đến đánh mạnh về phía bóng người áo trắng kia, hiển nhiên bọn họ đã sớm có âm mưu từ trước. Hai lão già chẳng qua mới khôi phục lại nửa thành tu vi, nhưng vẫn là cao nhân Động Thiên, bây giờ lại muốn liên thủ đối phó với một tiểu bối Phạm Thiên?

Tiên Nô trong trang phục màu trắng giống như ánh trăng, dáng người như ngọc. Nàng không biết là hoảng sợ hay choáng váng, vẫn không thấy phát lực ứng phó, đối mặt với hai vị cao nhân trở nên hung hăng gây khó dễ lại vẫn lặng lẽ đứng đó.

Lâm Nhất đột nhiên bị đánh lén cũng lộ ra vẻ mặt kinh ngạc, cho dù ma thương điên cuồng đâm thẳng về phía ngực vẫn kinh ngạc nhưng không nhúc nhích.

Tình cảnh như thế, xem ra hai sư đồ bọn họ khó thoát khỏi xui xẻo!

Sau khi Lăng Đạo ra tay liền đứng dậy và lui lại đề phòng bất trắc. Tu Tế cùng Thân Đạt đồng thời ra tay cùng với hai thầy trò không hề đề phòng, khiến cho hắn không khỏi thở phào nhẹ nhõm, lập tức đứng ở tại chỗ với vẻ mặt chờ mong.

Thiên Khí cùng Thiên Ninh cũng lần lượt đứng dậy, lại không hề có động tác, mà cùng lộ ra vẻ mặt nghiêm trọng, giữ lực chờ đợi. Hai người bọn họ hiểu rõ, sống chết tồn vong, thắng bại vinh nhục, tất cả đều đặt hết vào trong một trận đánh số phận cuối cùng này...

Tất cả chỉ trong một ý nghĩ lại nghe “Ầm" một tiếng chấn động hồn phách vang lên.

Trong lúc nguy cấp, dường như số phận xoay chuyển, toàn thân của Lâm Nhất đột nhiên có ánh sáng màu vàng hiện lên, tu vi biến mất lại trở nên dồi dào. Theo đó một tiếng động khẽ, ma thương dài ba trượng ầm ầm vỡ lát. Cùng lúc đó, ngoài mấy trăm trượng lại có hai tiếng động khẽ "Ầm ầm" truyền đến. Chỉ thấy Tu Tế, Thân Đạt bay ngược trở lại với tình trạng chật vật. Tiên Nô vốn mềm yếu bất lực lại bình yên vô sự, trước sau có long ảnh xoay quanh...

Một mưu đồ cạm bẫy đã được thiết lập từ lâu, kế hoạch không hề có sơ hở lại tan thành mây khói, quá mức đột nhiên trước mặt bọn họ, khiến cho bọn họ khó có thể tin nổi!

Lăng Đạo trố mắt ngạc nhiên. Thiên Ninh, Thiên Khí cũng trợn mắt há hốc mồm.

Bọn họ chỉ đợi Lâm Nhất đến sẽ ra tay đánh lén. Lại nhân lúc hắn yếu để bắt Tiên Nô. Hai bút cùng vẽ như vậy, tưởng như chuyện lớn sẽ thành vậy! Ai ngờ được hắn...

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free