Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Vô Tiên - Chương 307:

- Ha ha! Lời ấy của Mạnh trưởng lão sai rồi! Biển lớn hướng lên trời, ngươi và ta mỗi người đi một bên, tại sao lại nói quấy rầy chứ? Huống chi trên biển này Thương Hải bang ta không sợ bất kỳ kẻ nào!

Lão giả cười ha hả, tiếng cười như đồng la vang dội, truyền ra thật xa, về khí thế không hề thua kém Mạnh Sơn.

Bước chân Lâm Nhất lui về phía sau núp sau một người. Lão giả này hắn đương nhiên biết, hẳn là Phó bang chủ của Thương Hải bang – Biện Chấn Đạc. Thương Hải bang quả nhiên không phải dễ đối phó, trên đường đi không thấy bóng người, không ngờ bọn họ lại ở trên biển chờ Thiên Long phái.

Trên biển không thể so với lục địa, có lẽ Thương Hải bang cũng dựa vào chuyện này.

- Hừ! Biện lão nhi, đừng trách Mạnh mỗ trở mặt vô tình!

Mạnh trưởng lão thét một câu, bàn tay to vung lên, chỉ thấy đệ tử của Thiên Long phái mang ra mấy chục tấm cung nỏ từ dưới khoang thuyền lên, căng dây cài tên, nhắm thẳng vào hải thuyền của Thương Hải bang.

Biện Chấn Đạc nhìn thấy Thiên Long phái như vậy thì lơ đễnh, cười nhạo ngược lại:

- Mạnh Sơn, lần này đi hải vực mịt mờ, ngươi và ta đồng hành cũng có thể chiếu ứng lẫn nhau, tội gì phải trở mặt vô tình vậy?

- Đây là do ngươi tự tiềm lấy phiền phức, đừng trách Mạnh mỗ.

Mạnh Sơn căn bản không để ý tới lời nói của đối phương, la lớn:

- Bắn cho ta!

Mấy chục cái cung nỏ dồn dập hành động, tên thép ròng như mưa bắn về phía thuyền đối diện.

Lúc đệ tử Thiên Long phái gõ vang dây nỏ, Biện Chấn Đạc cũng nghiêm ngặt quát một tiếng:

- Khiên!

Trên tay của các đệ tử của Thương Hải bang nhanh chóng xuất hiện từng cái lá chắn gỗ cao như một người.

- Phập phập

Sau một đợt tiếng vang liên tiếp, hơn phân nửa mũi tên bị lá chắn gỗ ngăn cản, còn lại không phải bắn trượt thì là bắn vào mạn thuyền.

Mạnh Sơn nhìn thấy một kích vô công thì sắc mặt âm trầm.

- Ha ha! Chút tài mọn, Thiên Long phái ở trên biển cũng chỉ được có thế. Mạnh Sơn, lão phu đi theo ngươi về hướng đông, có thể thủ hộ lẫn nhau cũng là một chuyện rất tốt, hà tất phải không nhận nhân tình như thế?

Biện Chấn Đạc đứng ở mũi thuyền, tay vuốt râu dài uy phong lẫm lẫm, khẩu khí tựa như đang dạy dỗ một vãn bối vậy.

- Hừ! Nghĩ hay quá nhỉ! Đổi hỏa tiễn cho ta, bắn lên buồm của thuyền hắn!

Mạnh Sơn không nể chút tình cảm nào, lớn tiếng phân phó. Cung nỏ trên tay của đệ tử Thiên Long phái đã thay tên có chứa dầu nhung, nhao nhao tới gần cây đuốc muốn châm lửa.

Hai thuyền nhìn nhau, tình hình đối diện vừa nhìn đã hiểu. Biện Chấn Đạc hơi biến sắc mặt, cười lạnh nói:

- Mạnh Sơn, không nể mặt mũi, lão phu cũng không sợ ngươi. Xem uy lực của sàng nỏ của ta thế nào, chư đệ tử nghe lệnh, bắn thân thuyền của hắn cho ta!

Ba cái sàng nỏ đang hướng sẵn về phía hải thuyền của Thiên Long phái sớm đã căng trường thương. Đầu trường thương sắc bén mang theo sự sắc nhọn, mũi thương lóe ngân quang làm người ta sợ run. Nghe được Biện Chấn Đạc phân phó, ba hán tử đồng thời di chuyển thiết chùy trong tay đập về phía cái bập gỗ vắt dây.

- Bùm!

Một tiếng vang lớn, lại vù một tiếng gào lớn, ba thanh trường thương mang theo khí thế kinh người bắn ra.

Mặc dù là trong gió biển, cũng có thể nghe rõ ràng được trường thương phá không mà tới, chỉ thấy ba ánh bạc lóe lên, ba tiếng nổ dùng, tiếp đó là rắc, tiếng cắm vào mạn thuyền, trường thương dài gần trượng đã cắm vào thân thuyền rất sâu.

Hải thuyền của Thiên Long phái dưới kích động của nỏ lớn, thân thuyền mãnh liệt nhoáng lên khiến rất nhiều người đứng không vững, quá sợ hãi. Đây mới chỉ là bắn thuyền, nếu như người xông tới thì không ai có thể ngăn cản được.

Còn phía sau trường thương còn nối với dây thừng lớn bằng cánh tay, phập phồng theo sóng biển, khoảng cách giữa hai hải thuyền được dây thừng chợt kéo căng, trường thương đâm sâu vào mạn thuyền vững vàng ghim vào thân thuyền, lại có dây thừng gắt gao kéo lại kéo hai hải thuyền lại gần nhau.

Hán tử trên hải thuyền của Thương Hải bang sau khi bắn ra ba thanh trường thương thì tay chân nhanh nhẹn vắt đầu dây cung, trong tiếng kéo căng dây, lại thêm ba cây trường thương nữa bắn ra khỏi dây cung.

- Ha ha, Mạnh Sơn, sàng nỏ của ta đây như thế nào! Hai thuyền sẽ đi cùng nhau, rất hay đó! Muốn đốt buồm của ta, cứ tới, nếu ta bắn buồng nhỏ trên thuyền của ngươi thì phải làm thế nào bây giờ?

Biện Chấn Đạc đắc ý cười ha hả. Dây thừng hợp với trường thương, vừa may ghim vào chỗ dưới ba thước dưới mép thuyền, người trên thuyền nhất thời trong nửa khắc cũng với không tới, không chém đứt được. Nếu như mấy sàng nỏ bắn xuống phía dưới, buồng nhỏ trên tàu bị nước vào, người của Thiên Long phái đều sẽ bị rơi xuống nước.

Ở trên biển, Thương Hải bang không thể khinh thường.

Lâm Nhất trốn sau người, đối với chiêu này của Thương Hải bang cũng phải lắc đầu. Thương Hải bang có chuẩn bị mà đến, tương đối khó quấn, không biết Mạnh Sơn nên ứng đối ra sao.

Các đệ tử của Thiên Long phái trong lòng còn sợ hãi, trong chốc lát không biết nên làm thế nào cho phải. Còn Mạnh Sơn thì đứng thẳng như tùng, đứng trên lầu của thuyền, mặt là nụ cười nhạt. Gã đối với khốn cảnh trước mắt không cảm thấy bối rối chút nào.

Biện Chấn Đạc cùng các đệ tử thủ hạ mỗi người đều nở nụ cười, lúc này như đã nắm chắc phần thắng trong tay, không sợ Thiên Long phái chạy trốn tới chân trời góc biển. Ở trên biển, chỉ cần bị Thương Hải bang theo dõi, không người nào có thể thoát được.

-Mạnh Sơn, Thiên Long phái cùng Thương Hải bang ta đạt thành hiệp nghị trên biển, thế nào?

Biện Chấn Đạc nhìn quẫn cảnh của Thiên Long phái, ra vẻ hào hiệp nói.

Gió gào thét trên biển, người trên hai hải thuyền giằng co, qua lại. Nhưng vào lúc này, một giọng nói vang lên như sấm sét đột nhiên nổ vang ở đỉnh đầu mọi người.

- Hừ! Dám hủy thuyền của ta, lão phu liền lấy đầu của ngươi!

Chưa nhìn thấy người đã nghe thấy tiếng, tiếng nói không lớn lại như sấm sét cuồn cuộn bên tai làm lòng người ngẩn ngơ.

Trong lòng Biện Chấn Đạc rùng mình, ngưng mắt nhìn. Chỉ thấy trên lầu của thuyền Thiên Long phái chậm rãi có một lão giả râu bạc trắng mặc đạo bào màu đen xuất hiện.

Mọi người của Thiên Long phái nhìn thấy lão giả lộ diện thì thần sắc đều thả lỏng, khom người thi lễ. Thần sắc lão giả đạm nhiên tay vuốt râu trắng, không giận tự uy. Ông ta coi như không thấy đám Mạnh Sơn, đi thẳng tới mép thuyền, thản nhiên nhìn mọi người ở hải thuyền của Thương Hải bang ở phía đối diện.

Biện Chấn Đạc nhìn thấy thân phận của lão giả không tầm thường thì không dám khinh thường, cũng lên trước một bước, ôm quyền nói:

- Thương Hải bang Biện Chấn Đạc, bái kiến vị tiền bối này. Còn chưa biết tôn tính đại danh của tiền bối...

- Chỉ bằng vào một tiểu bối như ngươi mà muốn hủy thuyền của ta?

Hai tay lão giả chắp phía sau, từ xa nhàn nhạt liếc mắt một cái, làm như đang tự lẩm bẩm.

Còn Biện Chấn Đạc lại nghe rõ lời nói của đối phương, vẻ mặt không khỏi hơi ngạc nhiên, sau khi hơi chần chừ thì vẫn ôm quyền cười to nói:

- Biện mỗ cũng phải một phen khổ tâm đó! Thiên Long phái có Thương Hải bang ta giúp đỡ, chuyến này sẽ thuận buồm xuôi gió hơn!

- Tiểu bối cuồng vọng! Cho dù không muốn tính toán với đám người phàm các người, nhưng đã mạo phạm lão phu, tội này khó có thể tha thứ, hừ!

Lúc này sóng lớn cuồn cuộn trên biển, sắc trời u ám.

Lão giả làm như chán ghét phong cảnh trên biển, tinh quang lóe lên trong hai mắt quét về phía Biện Chấn Đạc, hừ lạnh một tiếng. Tay phải của ông ta đột nhiên vươn ra, điểm trên không trung một cái, một tia ngân quang tỏa ra tia sáng chói mắt, xoay quanh trên đỉnh đầu.

Trong ánh sáng mơ hồ có thể thấy được là một thanh xích tiểu kiếm, đang xoay tròn chuyển động. Ngón tay của lão giả điểm một cái, ánh sáng trên tiểu kiếm đột nhiên lóe lên kéo dài hơn ba thước. Một thanh phi kiếm bọc ánh sáng bạc vù vù rung động.

Đây là phi kiếm? Trong tin đồn, phi kiếm ở ngoài ngàn dặm có thể lấy thủ cấp của người ta, đây là thủ đoạn của tiên nhân!

Biện Chấn Đạc kinh ngạc há to miệng, các đệ tử của Thương Hải bang cũng trợn mắt há miệng. Đột nhiên được nhìn thấy dị tượng này có thể nói là được mở rộng tầm mắt, đời này coi như là có thu hoạch rồi. Nhưng lúc này phi kiếm chớp động ánh sáng màu bạc lại như một lưỡi dao sắc bén treo trong lòng mọi người của Thương Hải bang, làm người ta phát lạnh cả người.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free