Vô Tiên - Chương 321:
Đám Biện Chấn Đạc vẫn bị Mạnh Sơn dẫn người vây khốn. Lâm Nhất vì tranh thủ cơ hội sống duy nhất co mọi người mà một đi không trở lại, khó tránh khỏi làm người của Thương Hải bang lo sợ không yên trong lòng.
Trong lòng Mạnh Sơn biết rõ, Lâm Nhất nhất định là bị Thái Thượng trưởng lão thu thập, nếu không... tại sao lại không có chút động tĩnh nào chứ? Nhìn nét mặt của mọi người Thương Hải bang trước mắt dần nặng nét tuyệt vọng, gã cười lạnh một tiếng:
- Biện lão nhi, ngươi còn muốn chờ Lâm Nhất trở lại sao? Hôm nay sợ là không ai cứu được ngươi rồi!
- Mạnh trưởng lão, nghe bần đạo nói một lời, thế nào?
Chân Nguyên Tử đợi lâu lại vẫn không thấy Lâm Nhất, lại không tiện lên thuyền tìm kiếm, chỉ có thể thong thả khoan thai đi tới. Nhìn thấy Mạnh trưởng lão muốn nhanh chóng ra tay, ông ấy vội vàng đúng lúc lên tiếng ngăn lại.
Trên mặt Mạnh Sơn là sự không vui, gã nhíu mày nhìn Chân Nguyên Tử, trầm giọng hỏi:
- Đạo trưởng có gì muốn nói?
Thần sắc Chân Nguyên Tử sầu não, lặng lẽ nhìn Biện Chấn Đạc một cái, quay đầu ôm quyền nói với Mạnh Sơn:
- Giang trưởng lão muốn gặp Lâm Nhất, tất nhiên là có chuyện muốn nói, có thể có liên quan tới Thương Hải bang cũng không biết chừng, sao không chờ thêm chốc lát chứ!
Trên người Biện Chấn Đạc bị thương, ngồi trên tảng đá lớn nghỉ tạm. Nhìn thấy Chân Nguyên Tử bây giờ lại nói chuyện vì mình thì kinh ngạc, sau đó hừ một tiếng, âm thầm trầm tư.
Đặt hy vọng trên người Lâm Nhất vốn tưởng rằng có năm phần mười phần thắng, lại bởi vì sự tồn tại của ông lão râu bạc kia làm cho tất cả trở nên khó bề phân biệt. Lâm Nhất, nếu như ngươi là quý nhân trong mệnh cách của lão phu, ngươi nên trở về đi! Nghĩ đến đây, Biện Chấn Đạc ngẩng đầu lên nhìn về phía hải thuyền, trong chớp mắt, trên khuôn mặt tràn đầy lo lắng của ông ta thần sắc biến ảo, sáng sủa.
Biện Chấn Đạc chợt đứng dậy, không thèm để ý tới vết thương bị đau trên vai, lớn tiếng nói:
- Lâm huynh đệ tới rồi!
Có lẽ là nguyên nhân bị trận pháp che đậy, trên hải thuyền xảy ra chuyện gì, người bên ngoài không thể nào biết được. Thời gian một nén nhang qua đi, mọi người trên thuyền nhìn thấy Giang trưởng lão sóng vai đi cùng Lâm Nhất xuống lầu thuyền, không khỏi cảm thấy kỳ lạ.
Giang trưởng lão vô cùng thân thiết, kéo cánh tay của Lâm Nhất đi xuống hải thuyền.
Lâm Nhất vẫn chưa tránh đi, linh khí hộ thể lại tràn ngập quanh thân, trên cánh tay kia càng bảo vệ kín kẽ.
Giang trưởng lão chỉ cảm thấy trên người Lâm Nhất có từng luồng lực đẩy mạnh mẽ làm người ta khó có thể tới gần. Trong lòng biết đối phương đang đề phòng mình, ông ta không thể làm gì khác hơn là cười khổ lắc đầu, đi sóng vai.
- Lâm Nhất, ngươi xuất thân ở sư môn nào? Làm thế nào lại tới Thiên Long phái ta? Nếu như tiện thì không ngại nói một câu, Giang mỗ vô cùng hiếu kỳ với chuyện này.
Hai người đi xuống hải thuyền, chậm rãi đi về phía trước, như một đôi hảo hữu quen biết đã lâu, bước chậm trên bờ cát.
Đối với mọi người của Thiên Long phái cách bên ngoài hơn mười trượng lại coi như không thấy, Giang trưởng lão thưởng thức phong vật của Ly đảo, nhẹ giọng nói chuyện với Lâm Nhất.
Ánh mắt đảo qua mọi người ở phía xa xa, trong thần sắc của Lâm Nhất có chút do dự, đáp:
- Ta vốn dĩ là môn nhân của Huyền Nguyên quan ở Tiên Nhân đỉnh, mới tu đạo hiểu được một chút nên muốn đi xa. Trên đường nghe nói Thiên Long phái có cách tới hải ngoại nên mới nhập môn ở hơn nửa năm trước, là một đệ tử chăn ngựa mới có cơ hội cùng đồng hành với Giang trưởng lão hôm nay.
- Huyền Nguyên quan! Ta nhớ rồi, đó là một môn phái lớn từ ngàn năm trước, nghe đồn tổ sư khai sơn chính là cao nhân mà người ta nói. Nghĩ như thế, tu vi của ngươi hẳn là do truyền thừa của sư môn?
Giang trưởng lão trầm tư một chút, chợt nói.
Lâm Nhất lời ít mà ý nhiều, trong lời nói không hề xác thực tỉ mỉ nhưng cũng nói rõ được ý đồ tới và tới từ lúc nào.
- Đúng vậy, trưởng lão đã là người trong đồng đạo, cũng biết người có thể bước vào trong môn này vạn vạn người chưa chắc có một. Ta cũng coi như là có cơ duyên.
Có một số việc không cần giấu giếm, cũng không cần nói quá mức tỉ mỉ, có một vài chỗ, trong lòng Giang trưởng lão tự nhiên sáng tỏ.
- Chỉ là, ta nghe nói Huyền Nguyên quan sớm đã xuống dốc, không nghĩ tới còn hậu nhân bất thế xuất như ngươi. Nếu ngươi đã vào Thiên Long phái ta, Giang mỗ mời ngươi làm Thái Thượng trưởng lão, thế nào?
Nói rồi, Giang trưởng lão dừng bước lại, mặt nở nụ cười.
Ngạc nhiên quay đầu lại, nhìn mặt mày của Giang trưởng lão không giống như đang nói đùa, Lâm Nhất trầm ngâm một chút, lắc đầu nói:
- Ta ở trong Huyền Nguyên quan còn có hương hỏa! Ta nghĩ cho dù bản thân Giang trưởng lão ông, chuyện làm Thái Thượng trưởng lão cũng là bất đắc dĩ mà thôi!
Làm như đã sớm có dự liệu với lời nói của Lâm Nhất, Giang trưởng lão vuốt râu cười ha ha, nói:
- Lâm đạo hữu thực sự là khoái nhân khoái ngữ, nếu không phải tu vi của Giang mỗ khó có thể tiến thêm, thêm nữa lại thừa ân với Thiên Long phái, sao có thể để những tục vụ này triền thân chứ! Chỉ có điều Huyền Nguyên quan đã có hậu nhân kéo dài đèn nhang, thật không dễ dàng! Chuyến này cho dù ta có thể còn sống trở về hay không đều sẽ truyền tin cho Mộc Thiên Thành, để Thiên Long phái từ nay về sau vĩnh kết huynh đệ với Huyền Nguyên quan!
Nhìn thấy Lâm Nhất trầm tư một chút không nói, Giang trưởng lão lại vừa cười vừa nói:
- Chuyện Thái Thượng trưởng lão thì thôi vậy, chỉ có điều Lâm huynh đệ có thể cho Giang mỗ nói một câu, bằng lòng với một thỉnh cầu của Giang mỗ không?
Nếu Huyền Nguyên quan có Thiên Long phái tương trợ, nói vậy ngày sau sẽ tốt hơn một chút. Đây là Giang trưởng lão chủ động lấy lòng, Lâm Nhất không thể không đồng ý. Không phải là vì chính mình mà là vì Huyền Nguyên quan. Thu hồi tâm tư, hắn gật đầu nói:
- Giang trưởng lão có chuyện cứ nói đừng ngại, nếu như Lâm Nhất có thể làm được, tất sẽ không chối từ!
Giang trưởng lão rất hài lòng nhìn Lâm Nhất, tự tay khiêm tốn mời, hai người tiếp tục đi tiếp.
- Chuyến này gian nguy, một mình ta chỉ một cây chẳng chống vững nhà được! Giang mỗ muốn mời Lâm huynh đệ giúp đỡ thêm, như thế nào?
Lâm Nhất nghe Giang trưởng lão nói như vậy, liền biết dụng ý của đối phương, hắn nói:
-Nếu đủ khả năng, Lâm Nhất sẽ không đứng nhìn bàng quan!
Nhìn một già một trẻ đang dần đi tới, thần thái ung dung nói cười, đi lại nhàn nhã ung dung nghiễm nhiên như một đôi hảo hữu lâu năm, mọi người trên bờ biển như rơi vào sương mù.
Trước mặt người khác, Giang trưởng lão trước giờ đều là vẻ mặt đạm mạc cao xa, làm người ta không có chút tâm bễ nghễ nào. Cho dù là Mạnh Sơn cũng không dám có một chút sơ suất nào, luôn là tư thế của một tên tiểu bối.
Nhưng Lâm Nhất này là thế nào đây? Sao hắn lại thân thiết với Giang trưởng lão được môn phái tôn thờ như vậy, sợ là chưởng môn cũng không dám càn rỡ như vậy đâu! Không đúng? Giữa hai người, lại chỉ có Giang trưởng lão nói cười, Lâm Nhất lại như có điều suy nghĩ, dáng vẻ không yên lòng.
Mộc Thanh Nhi sớm đã xuống khỏi hải thuyền, đứng cùng với mọi người. Nhìn thấy Lâm Nhất kề vai đi tới cùng Giang trưởng lão, môi thơm nửa há ra, vẻ mặt ngạc nhiên. Lúc nàng truyền lệnh liền biết trước tình cảnh của Lâm Nhất không ổn.
Một đệ tử chăn ngựa lại có võ công cao như thế làm cho người ta không thể tưởng nổi. Chỉ sợ Lâm Nhất này thực sự có lai lịch bất chính, cuối cùng cũng sẽ bị Thái Thượng trưởng lão áp chế. Ai ngờ mới qua thời gian một nén nhang, hai người lại cười nói cùng nhau đi xuống hải thuyền. Mộc Thanh Nhi cùng đa phần đệ tử đều giống nhau, cảm thấy hồ đồ rồi.
- Sư phụ, Lâm huynh đệ quả nhiên là không có việc gì!
Sư huynh đệ Nguyên Thanh nhìn thấy Lâm Nhất không việc gì thì vội vàng nhỏ giọng nói.
Chân Nguyên Tử vuốt râu mỉm cười, tiểu tử này không phải người thường có thể đo lường được. Hắn không sao liền tốt rồi, lão đạo ta còn có lời muốn hỏi hắn đó!
Đương nhiên, tâm tình tốt đẹp còn phải nhắc tới nhóm Biện Chấn Đạc. Nhìn thấy Lâm Nhất nói cười như thế với lão giả râu bạc, trên mặt Biện Chấn Đạc cũng nở nụ cười. Lần đánh cuộc tính mạng này, thắng rồi!
Khuôn mặt của Mạnh Sơn có chút cứng ngắc, suy nghĩ trong lòng khó có thể nói rõ được. Ánh mắt gã phức tạp khom người thi lễ:
- Sư thúc...